Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tan tầm, Chu Thư Nhân về nhà vừa thay quần áσ vừa nói:
- Hôm nay bảo mấy đứa lão Đại tới đây ăn cơm đi.
Trúc Lan thầm nghĩ vậy là có chuyện gì đó rồi:
- Minh Vân thì sao?
- Cũng kêu Minh Vân tới luôn.
Mấy người Chu lão đại đến rất nhanh, đồ ăn được dọn lên bàn, Chu Thư Nhân ra hiệu cho mấy đứa con tཞai và đám cháu trai ngồi xuống, còn mình thì húp bát canh trước. Đây chỉ là canh rau, anh không húp nổi canh bổ nữa đâu.
Một chén canh vào bụng, Chu Thư Nhân mới nói với lão Đại:
- Cha xin Hoàng Thượng cho con một ռhıệm ѵụ.
- Khụ, khụ, khụ khụ.
Chu lão đại mới húp được một miếng canh trong chén, vừa sặc vừa che miệng, quay đầu đi ho sù sụ, chuyện cha nói giật gân quá. Chờ hết muốn ho thì hắn ra hiệu cho con tཞai không cần vỗ lưng nữa, nhận lấy khăn mà con tཞai đưa để lau miệng:
- Cha à, cha đang đùa với con hả.
Chu Thư Nhân liếc một cái, nói:
- Ta có thể mang ռhıệm ѵụ ra để đùa à?
Chu lão đại há hốc mồm, vậy tức là thật sao. Hắn cũng phải làm ռhıệm ѵụ?
Xương Nghĩa bình tĩnh hơn đại ca nhiều, hỏi:
- Cha ơi, cha xin ռhıệm ѵụ thế nào cho đại ca ạ?
Chu Thư Nhân đáp:
- Hoàng Thượng cảm kích và ghi công những tướng sĩ hy sinh để bảo vệ quốc gia, thế nên đồng ý với đề nghị của cha, cho những Đứą ɬཞẻ mồ côi kia được nuôi dạy tập trung, ռhıệm ѵụ của lão Đại là đi điều tra xem tỷ lệ trẻ thành cô nhi là bao nhiêu và trẻ bị ngược đãi là bao nhiêu.
ռhıệm ѵụ này cần người có tính kiên nhẫn và chân thành hoàn thành, vậy nên lão Đại là người thích hợp nhất. Đương nhiên anh cho lão Đại ռhıệm ѵụ này cũng không phải do lão Đại thích hợp, mà là vì Chu gia đã phát triển, sau này lão Đại sẽ kế thừa Hầu tước, thế nên để lão Đại tham gia vào chuyện này thì sau khi anh qua đời những thế hệ sau của Chu gia vẫn có thể tiếp tục tham gia. Mặc dù không biết mình còn sống được bao lâu nữa, anh muốn từ từ suy xét chu đáo mọi chuyện và sắp xếp những chuyện cần phải sắp xếp.
Chu lão đại không tự tin lắm, xưa nay hắn chỉ lo liệu chuyện trong nhà, đây là lần đầu tiên hắn nhận ռhıệm ѵụ của tཞiều đình, bèn hỏi:
- Cha ơi, liệu con có thể làm được không?
Chu Thư Nhân thì lướt qua:
- Con nói thử xem?
Chu lão đại im lặng, trực giác của hắn mách bảo rằng nếu hắn trả lời không đúng ý cha thì cha sẽ xử hắn ngay và luôn:
- Được ạ, nhất định con có thể làm được.
Chu Thư Nhân ừ một tiếng:
- Minh Huy là đứa thông minh, thằng bé sẽ đi theo con.
Dừng một hồi, anh lại nói tiếp:
- ռhıệm ѵụ này không có phần thưởng, nhưng con vẫn phải cố gắng hoàn thành tốt cho cha, con chuẩn bị đi, ngày mai khởi hành.
Xương Nghĩa thấy cha dặn dò xong mới mở miệng hỏi:
- Cha ơi, vậy đón bọn nhỏ tới Kinh Thành hết sao?
Chu Thư Nhân trả lời:
- Không đón hết vào kinh, chỉ đón mấy châu xung quanh vào kinh thôi. Những châu còn lại Hoàng Thượng sẽ phái người tới điều tra rồi nuôi dạy tại địa phương.
Số lượng dân cư mấy năm trở lại đây tăng trưởng gấp bội, vì thiếu thốn hỏa dược ở hai chiến trường biên giới vào năm ngoái nên số lượng thương vong không nhỏ. Do đó, đón tất cả trẻ em vào kinh là chuyện không thực tế.
Chu lão đại nghe hiểu, hắn chỉ phụ trách mấy châu lân cận, nghe vậy khiến hắn bình tĩnh hơn, tới lúc hồi kinh chắc vừa tới vụ mùa rồi.
Buổi tối, Chu Thư Nhân ngồi cạnh vợ, hỏi:
- Sao đêm nay em không nói câu nào vậy?
Trúc Lan xốc chăn lên nói:
- Em cũng đang suy nghĩ vài chuyện, em tính tiến cung gặp Thái Hậu.
Chu Thư Nhân: - Hả?
- Em cảm thấy nếu thật sự là thời kỳ Tiểu Băng Hà, trong tình huống không có lương thực sản lượng cao thì cuộc sống của dân chúng sẽ ngày càng khó khăn. Anh cũng đọc thư của Ngọc Sương rồi, ɬɧôŋ ɬཞąŋ g mà Xương Nghĩa mua đã nhận rất nhiều trẻ em, mạng sống của trẻ em thời cổ đại rẻ mạt, nếu cuộc sống cực khổ thì đối tượng chết trước chính là người già và trẻ em. Đề nghị của anh chỉ là cô nhi nhà tướng sĩ, thế có người thường thì sao?
Chu Thư Nhân hiểu được ý của vợ:
- Vậy em muốn để Thái Hậu đi đầu à?
Trúc Lan nói: - Em cũng muốn đi đầu lắm, nhưng trên đầu chúng ta là hoàng quyền, anh đã mượn danh nghĩa Hoàng Thượng rồi thì em chỉ có thể nhờ Thái Hậu, để Thái Hậu ra mặt là tốt nhất.
- Tại sao không phải là Hoàng Hậu?
- Hoàng Hậu có quan hệ với Ôn gia, nếu Hoàng Hậu đi đầu thì chắc chắn Ôn gia sẽ nhúng tay, thế chẳng phải giành việc với em à, còn nếu để Thái Hậu đi đầu thì khác. Mấy năm nay em có chuyện soạn lại sách vở làm nền móng, hoàng thất đã chấp nhận chuyện em là người có đầu óc có ý tưởng và chấp nhận rằng em không chỉ là phụ nhân hậu trạch.
Cô dừng một lát rồi nói tiếp:
- Thái Hậu không có nhiều người thân cận để sử dụng, Ninh hầu gia là cháu trai Thái Hậu, nhưng cháu dâu còn trẻ quá không quản lý được ai, thế nên em sẽ trở thành người thích hợp nhất.
Chu Thư Nhân chui vào ổ chăn, giường chiếu ấm áp thoải mái quá:
- Đêm nay em suy nghĩ nhiều thế.
- Không phải em mới suy nghĩ đêm nay, mà từ khi em và anh đề xuất ý kiến thành lập cô nhi viện là em đã nghĩ rằng để Thái Hậu đi đầu mới là tốt nhất. Chỉ cần Thái Hậu để bụng là có thể cứu rất nhiều trẻ em rồi, cho dù không thể bồi dưỡng những Đứą ɬཞẻ này thành tinh anh nhưng cũng có thể dạy chúng trở thành thợ thủ công. Phải tiếp tục bồi dưỡng nhiều thế hệ, muốn xã hội phát triển thì rất cần bọn chúng. Anh cảm thấy thế nào?
Chu Thư Nhân nhếch môi nói:
- Anh cảm thấy rất hay, có cơ sở mới có thể cải cách. Xã hội phát triển thì mới bước nhanh hơn được.
Trúc Lan cười mi mắt cong cong, nói:
- Mấy năm nay làm em nghẹn muốn chết, nếu đã có cơ hội thì em sẽ bắt lấy. Phụ nữ hiểu biết nhiều hơn thì sẽ không bị vây ở chốn hậu trạch nữa, mặc dù quá trình này có thể rất dài nhưng tương lai lại rất tươi sáng.
Đã lâu lắm rồi Chu Thư Nhân không thấy ánh mắt vợ mình sáng ngời như thế:
- Em muốn làm thì làm đi, chúng ta đi được tới ngày hôm nay đã đủ có quyền tự tin rồi.
Trúc Lan nói: - Em phải lên kế hoạch rồi mới chọn ngày để vào cung, anh vừa đề xuất chuyện cô nhi, thế nên em phải tìm thời cơ tốt khác thôi, đúng rồi… cần bảo lão Đại quan sát kỹ lưỡng cuộc sống của người dân thì em mới dễ tìm cơ hội hơn.
Chu Thư Nhân vẫn luôn nghe vợ nói, không biết Trúc Lan nói bao lâu cuối cùng tới khuya hai người mới đi ngủ.
Chu lão đại phải đi làm ռhıệm ѵụ, Lý thị là người vui mừng nhất, có Minh Huy đi theo thì Lý thị không những không lưu luyến mà còn có vẻ hớn hở đưa tiễn.
Minh Huy không muốn đi, hắn là người thích hưởng thụ, giữa trưa những ngày tới học đường còn phải bảo gã sai vặt đổi lò sưởi cầm tay mới thì sao mà chịu khổ nổi chứ, nhưng ông nội đã lên tiếng rồi. Cho dù hắn có mè nheo với bà nội cũng không có tác dụng gì.
Minh Gia vỗ bả vai Minh Huy, nói:
- Ra ngoài rèn luyện là cơ hội khó có được đấy.
Minh Tịnh nói: - Bảo đầu bếp nữ làm nhiều đồ ăn cho huynh mang theo, miệng huynh bị chiều kén chọn thì đừng để đói bụng rồi gầy đi.
Minh Thụy lại mang mấy quyển sách ra:
- Đi xa cũng đừng quên bài vở, đệ về tới đây ta sẽ kiểm tra đệ.
Minh Huy: - Huynh đúng là ca ca ruột của đệ.
Minh Thụy mỉm cười:
- Đường ca.
Minh Huy: - ...Xem như huynh giỏi.
Thời gian một ngày chuẩn bị trôi qua rất nhanh, Minh Huy ngồi trên xe ngựa với vẻ mặt đưa đám, nhìn bà nội bằng ánh mắt trông mong, nhưng ai ngờ bà nội lại vẫy khăn tay - ý là lên đường thuận buồm xuôi gió nhé.
Minh Huy lại nhìn về phía mẹ, mà mẹ thì vốn chẳng thèm nhìn hắn!
Chu lão đại vỗ đầu con tཞai, nói:
- Con không muốn đi, vậy con tưởng cha muốn dắt con theo lắm à!
Thằng nhóc này yếu ớt nhất, trên đường hắn còn phải chăm sóc nó, nhớ lại tật bắt bẻ của thằng nhóc này, còn chưa rời nhà mà hắn đã thấy đau đầu rồi.
Minh Huy hậm hực, kéo áo choàng lên che đầu lại chẳng thèm để ý tới cha ruột nữa. Chu lão đại trừng mắt, hắn là người không có sự uy nghiêm của bậc làm cha nhất trong đám huynh đệ.
*
Chương Châu
Ngọc Sương về nhà với sắc mặt trắng bệch, vừa về tới nhà đã mời đại phu kê cho chén thuốc an thần. Lưu Phong đi ở ngoài về, vội vàng quay lại hậu viện:
- Không phải tới ɬɧôŋ ɬཞąŋ g của cha sao, có chuyện gì thế?
Ngọc Sương nghĩ đến chuyện mình nhìn thấy, sắc mặt lại trắng hơn. Bà tử không đành lòng khi thấy tiểu thư khó chịu, ra hiệu cho cô gia ra ngoài rồi nói. Bà tử thì thầm:
- Trên đường đi, bọn lão nô thấy trẻ em chết cóng, một lớn một nhỏ, bọn chúng chết cóng trên đường đến ɬɧôŋ ɬཞąŋ g ạ.
Bà tử nói xong cũng rùng mình một cái:
- Hai đứa nhỏ trợn to mắt, trong mắt đầy sự không cam lòng, hơn nữa...
Lưu Phong hỏi:
- Hơn nữa cái gì?
Bà tử hít sâu một hơi, nói:
- Cơ thể hai đứa nhỏ này máu thịt be bét, lộ ra đầy xương trắng… đã bị thú hoang g*m c*n rồi ạ.
Trong lòng Lưu Phong nặng trĩu, đây không phải trường hợp duy nhất, thỉnh thoảng y cũng thấy trên đường đi thăm các thôn xóm, haiz:
- Ngươi đi sắc thuốc đi!