Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1486: Cừ Thật, Mẹ Của Con Ơi!

Trước Tiếp

Đào thị chỉ ngồi một lúc rồi đi ngay, thị đến là để tận tai nghe ngóng tin tức. Trước khi đi thị còn cầm theo danh sách quyên góp của Chu hầu phủ.

Chu gia cực kỳ náo nhiệt, người tới hỏi thăm tin tức không ngớt. Bên trong phụ lại càng náo nhiệt hơn…

Đám người Lý thị cảm thấy mẹ chồng sắp với tới tận mây xanh rồi, chuyện lớn như vậy mà lại giao cho mẹ chồng phụ trách. Tô Huyên kích động lắm, nói:

- Mẹ, con dâu có thể phụ mẹ không ạ?

Thị cảm thấy sau khi hoàn thành cô nhi viện dân gian này, mẹ chồng của thị sẽ lưu danh sử sách. Thị cũng muốn phụ mẹ chồng, ai bảo nữ nhi không bằng nam nhi chứ. Lúc thị còn chưa lấy chồng, thị không hề thua kém đám nam nhi nhé.

Trúc Lan đồng ý:

- Được, con theo giúp mẹ.

Tô Huyên có năng lực, cô sẽ không làm phí hoài năng lực của Tô Huyên.

Tô Huyên: - Mẹ, con hứa sẽ không làm gánh nặng của mẹ đâu ạ.

- Mẹ tin tưởng vào năng lực của con mà.

Trong số mấy đứa con dâu, Tô Huyên là đứa có năng lực nhất. Có Tô Huyên phụ, cô có thể nhẹ nhàng hơn nhiều. Cô nhìn mấy đứa con dâu còn lại, hỏi:

- Các con không cảm thấy mẹ không nên nhận nhiệm vụ này sao?

Lý thị lắc đầu, nói:

- Mẹ con giỏi mà, chắc chắn có thể hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc.

Lý thị là người “hơi cuồng" mẹ chồng. Trong mắt Lý thị, mẹ chồng là số một, mẹ chồng có làm gì cũng không khác người, và không có chuyện gì là mẹ chồng không làm được.

Triệu thị suy nghĩ sâu xa, nói:

- Mẹ, con dâu tin tưởng mẹ có năng lực, nhưng mà… mẹ được giao nhiệm vụ, ắt sẽ có người không hài lòng.

Tô Huyên tiếp lời:

- Không hài lòng cũng phải chịu thôi, đây là ý chỉ của Thái Hậu mà.

Trúc Lan không sợ ai đó bất mãn, điều khiến cô vui vẻ là mấy cô con dâu đều ủng hộ cô.

*

Hộ Bộ

Khâu Duyên cứ ngập ngừng muốn nói lại thôi, Chu Thư Nhân thầm trợn trắng mắt:

- Có việc gì thì cứ nói thẳng ra đi.

Khâu Duyên: - Chắc ngài cũng biết ý chỉ của Thái hậu rồi nhỉ?

- Ừ, có nghe.

- Ngài không muốn nói gì sao?

Chu Thư Nhân ngạc nhiên:

- Ta nên nói gì?

Khâu Duyên lựa lời nói:

- Hầu phu nhân phụ trách cô nhi viện dân gian, đây cũng có thể coi là nhiệm vụ, còn là lần đầu tiên giao nhiệm vụ cho nữ tử từ lúc lập triều đến nay, ngài thật sự không có gì muốn nói à?

Chu Thư Nhân âm thầm bĩu môi, nói:

- Ngài cũng nói là cô nhi viện dân gian rồi, ta sẽ ủng hộ. Bây giờ bá tánh sống khổ thì cô nhi càng không có lối thoát, không ai lo cho đám trẻ đó, chúng chỉ có một con đường chết thôi, đây là chuyện tích đức lớn đấy. Đừng có chăm chăm cho rằng đàn bà không thể làm gì ngoài mấy việc vặt, năng lực không phân biệt nam nữ. Có thể làm tốt nhiệm vụ được giao là được!

Dường như Khâu Duyên đã hiểu, trong lòng Chu hầu gia thì nữ tử cũng có thể làm việc lớn. Ông ta đã hỏi thăm rõ ràng, hôm qua Hầu phu nhân có tiến cung, biết đâu, chuyện này là ý tưởng của Chu hầu gia. Thế nhưng Khâu Duyên vẫn thoáng thấy hụt hẫng, đàn bà lẽ ra phải ở trong nhà quán xuyến gia đình mới đúng chứ? Kể cả có là cô nhi viện dân dã đi chăng nữa thì mức độ liên đới cũng rất rộng, ông ta ở chốn quan trường nhiều năm nên nhìn nhận rất rõ.   

Chu Thư Nhân không quan tâm Khâu Duyên đang rối rắm chuyện gì, anh ngẩng đầu hỏi:

- Còn việc gì nữa không?

Khâu Duyên hơi gượng: - Không có.

Chu Thư Nhân khẽ phất tay, nói:

- Không còn việc gì nữa thì đi làm việc đi.

Khâu Duyên đi rồi, Chu Thư Nhân mới tỏ ra vui mừng thay vợ mình. Tưởng đâu không được, không ngờ lại thành công. Chắc chắn đây là ý của Thái Thượng Hoàng, nếu là Thái hậu, ắt sẽ dựa trên kế hoạch của vợ, trước nhất thu nhận cô nhi trong khắp Kinh Thành một cách âm thầm rồi đi từng bước chứ không gióng trống khua chiêng hạ chỉ.

Cả Kinh Thành đang bàn tán xôn xao. Ở thời cổ đại, nam ngoài nữ trong. Chuyện này k*ch th*ch quá nhiều cá nhân, dù là ý chỉ của Thái hậu thật, nhưng chẳng ai dám nói tới Thái Hậu, thế là Trúc Lan - người phụ trách việc này trở thành “tâm bão".

Dòng họ Ninh thị đã được Thái hậu nhắc trước, Tống thị rất ngạc nhiên nhưng nên ủng hộ thì vẫn ủng hộ. Nhiễm lão gia ở Nhiễm gia cau chặt đôi mày, Tề thị nghe được tin tức cũng hoảng hồn. Sau khi hỏi thăm tin tức chính xác từ Chu hầu phủ, thị chết lặng một lúc lâu:

- Sao Thái hậu lại để Dương thị phụ trách cô nhi viện dân gian nhỉ?

Nhiễm lão gia: - Ta cũng bất ngờ. Trực tiếp hạ ý chỉ, tức là không phải giỡn chơi.

Nếu như âm thầm thu nhận trẻ cũng sẽ không gây ra phản ứng lớn cỡ này, hạ chỉ thì mang ý nghĩa khác rồi.

 

Hoàng cung

Hoàng hậu vỗ về con gái đang ngủ, trong lòng cũng đang nghĩ về ý chỉ. Tối qua nàng ta dùng bữa cùng phụ hoàng và mẫu hậu, phụ hoàng có nhắc tới chuyện này rồi. Nàng ta biết không phải là ý của mẫu hậu, ý chỉ hôm nay hoàn toàn là mong muốn của phụ hoàng mà mẫu hậu chỉ là người đứng trên danh nghĩa thôi.

Nữ quan tiến vào, thưa:

- Nương nương, có Ôn lão phu nhân gửi bái thiếp xin gặp ạ.

Gánh nặng trong lòng Hoàng hậu đã được trút xuống, may mắn là ý chỉ của mẫu hậu, nếu là nàng ta lãnh cái danh này, thì sẽ có đủ thứ chuyện phiền lòng mất:

- Ngươi ra báo lại, bổn cung thấy không được khỏe nên không gặp.

Nữ quan: - Vâng ạ.

Hoàng hậu thấy con gái bĩu môi, nàng ta không khỏi mỉm cười. Nàng đừng dậy đi ra tẩm cung, nghĩ đến Chu hầu phu nhân. Nàng ta cũng biết chuyện hôm qua Chu hầu phu nhân tiến cung.

Nàng ta đã quá coi thường Dương thị, Dương thị là người được phụ hoàng chỉ mặt gọi tên, nhiệm vụ lần này không dễ làm, nhưng nếu Dương thị hoàn thành thì chắc chắn sẽ lưu danh đời đời.

Nữ quan quay lại, nói nhỏ:

- Nương nương, giao cô nhi viện dân gian cho Chu hầu phu nhân làm có thật sự ổn không?

Hoàng hậu: - Bổn cung cảm thấy rất tốt. Chu hầu phu nhân không đơn giản đâu, ngươi cứ chờ xem.

Nàng ta rất chờ mong nhìn thấy cô nhi viện dân gian phát triển.

Hoàng hậu nói tiếp:

- Mẫu hậu quyên góp rồi, bổn cung cũng không thể tụt hậu. Lát nữa ngươi đi đến các cung để thống kê đi.

Nữ quan: - Tuân lệnh.

*

Đến chiều Tuyết Hàm mới tới Chu gia, nói:

- Đứa nhỏ bám riết lấy con không chịu buông ra.

Trúc Lan: - Con cũng chú ý nghỉ ngơi nhiều vào. Dung Xuyên đi rồi, mẹ thấy không có ai la rầy con. Con coi sắc mặt của mình đi kìa!

Tuyết Hàm không có thời gian nhớ nhung Dung Xuyên, nàng bị con trai út chiếm hết toàn bộ thời gian. Nàng nói:

- Mẹ à, mẹ cũng biết con rất lo cho đứa trẻ mà.

Trúc Lan thương cháu ngoại, cũng thương con gái. Cô nói:

- Cũng phải chú ý nghỉ ngơi nhiều vào. Sức khỏe của con thì còn phải chăm sóc kỹ lưỡng, đừng để Dung Xuyên đang làm nhiệm vụ bên ngoài còn phải lo lắng cho con.

- Mẹ, con sẽ chăm sóc bản thân thật tốt. Mẹ yên tâm đi ạ.

- Ừ.

Lúc này Tuyết Hàm mới nói tới chuyện chính:

- Mẹ ơi, con cũng muốn phụ mẹ. Có con xuất hiện sẽ ít lời bàn tán hơn đấy.

Nàng là Tần vương phi, con dâu của hoàng thất, cho dù có bàn tán, cũng sẽ dè dặt một chút.

Trúc Lan xua tay, nói:

- Tự mẹ làm cũng được, nhiệm vụ hàng đầu của con là chăm sóc bản thân đàng hoàng.

Tuyết Hàm: - Mẹ ơi, sẽ có rất nhiều người không phục đấy.

- Mẹ biết chứ. Con yên tâm đi, mẹ biết mình phải làm gì.

Cô sẽ không tham lam tài nguyên triều đình, đám người ngoài kia muốn làm khó cô đâu có dễ.

Tuyết Hàm thấy mẹ không hề cố quá, mà là có lòng tin thật thì yên tâm hơn hẳn:

- Mẹ, nếu mẹ gặp phải chuyện gì khó khăn thì phải nói với con ngay nhé. Con là Tần vương phi, con sẽ trút giận cho mẹ!

Trúc Lan cảm thấy ấm áp trong lòng, lúc con cái còn nhỏ, cha mẹ che chở cho chúng lớn lên, bây giờ con gái cũng có thể che chở cho cô rồi.

*

Tối đó Vu đại nhân về nhà, Liễu thị bèn hỏi:

- Chàng có nghe nói về ý chỉ của Thái hậu chưa?

Vu đại nhân: - Cả Kinh Thành đang đồn ầm lên, sao ta lại chưa nghe cho được.

Liễu thị: - Lão gia nghĩ sao về chuyện này?

- Không cần biết là như thế nào, Vu gia và Chu gia bắt buộc phải liên hôn.

Liễu thị sửng sốt, sau đó khẽ cười:

- Lão gia nói chí phải, thiếp đây cũng không bận lòng thêm nữa. Thiếp nghĩ Thái hậu đã hạ chỉ tức là Chu hầu phu nhân có năng lực thật.

Vu đại nhân đáp “ừ". Ông ấy có lòng tin ở Chu hầu gia hơn, mặc dù trong lòng ông ấy không mấy tán thành nhưng cũng phụ phản bác mấy câu vì Chu hầu gia.

Liễu thị âu sầu:

- Chàng nghĩ chúng ta nên mời ai tới nhà xin cưới đây?

Vu đại nhân nghĩ tới nghĩ lui, đáp:

- Liễu gia và Chu gia có hôn ước, nàng cũng gặp mặt nương tử của Liễu đại nhân mấy lần rồi. Nàng thấy Liễu gia thế nào?

Liễu thị cười nói: - Thiếp thấy được đó.

Buổi tối cả nhà cơm nước xong xuôi, Xương Nghĩa cứ nhìn mẹ mãi. Mẹ đúng là im ỉm thì thôi, vừa hành sự một cái là ai cũng phải chấn động. Hắn là con cái mà còn hoảng hồn nữa là!

Trúc Lan híp mắt, hỏi:

- Mắt không rời bà đây cả đêm, nhìn chưa đủ à?

Trước Tiếp