Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan thấy Tề thị đưa mắt ra hiệu thì cho nhóm Thanh Tuyết lui xuống: - Nói đi.
Cho dù nha hoàn trong phòng đã lui ra hết nhưng Tề thị vẫn hạ thấp giọng xuống mới nói:
- Mấy ngày trước ta tiến cung thăm Nhiễm phi nương nương, nương nương bảo ta nếu có thời gian thì hãy nhắn lời này với muội. Rằng công chúa Aruna từng hỏi thăm nương nương về cháu gái của muội đấy.
Trúc Lan siết chặt khăn tay, nói: - Cảm ơn.
- Hai nhà chúng ta thì khách sáo làm gì, hơn nữa bây giờ bộ tộc thảo nguyên chỉ có Hầu tước mà còn là kiểu tước vị không có quyền lực nên bắt đầu nghĩ tới đường ngang ngõ tắt rồi.
Tề thị không nói mấy lời dư thừa, thị biết Dương thị hiểu rõ. Nhóm Hầu gia thảo nguyên kia muốn đứng vững gót chân không bị cắn nuốt ở Kinh Thành thì liên hôn là biện pháp tốt nhất.
Trúc Lan nói: - Có thời gian tìm đường ngang ngõ tắt còn không bằng tranh thủ mời thầy giỏi về dạy cho con cháu, sau này bọn họ chỉ có thể theo văn mà không được theo võ.
Cô tự nói rồi tự cười, bảo:
- Nghe ta nói gì kìa, bây giờ thầy nào có danh dự uy tín mà lại đi dạy con cháu bọn họ chứ.
Tề thị: "..."
Dương thị nói cũng nói rồi, giọng điệu tràn đầy châm chọc. Nghe sướng tai phải biết!
Trúc Lan nói không sai, người đọc sách có cốt khí thì chắc chắn sẽ không nhận lời mời. Nhóm Hầu gia thảo nguyên muốn cho con cháu theo văn thì có lẽ phải xin Hoàng Thượng tìm thư viện cho.
Khách khứa lục tục tới, Đào thị hỏi:
- Người cũng đến đông đủ cả rồi, tỷ đừng giấu tranh nữa. Mau lấy ra cho mọi người xem thử đi.
Trúc Lan ra hiệu cho Thanh Tuyết đi lấy tranh:
- Hai bức tranh này đều là do con rể ta vẽ. Một bức là cảnh tuyết, một bức tên là "Khổ".
Đào thị tò mò hơn:
- Tại sao lại đặt tên là "Khổ"?
- Chờ muội thấy rồi sẽ biết.
Trúc Lan nói xong thì nhìn thoáng qua Liễu thị. nươnջ Շử của Vu đại nhân có dáng dấp thanh tú, lúm đồng tiền xuất hiện mỗi khi cười giúp thị ghi thêm điểm, nụ cười rất thoải mái, vừa nhìn đã biết đây là người thích cười.
Thanh Tuyết mang tranh lại đây, hai nha hoàn cẩn thận đặt lên bàn dài đã được chuẩn bị sẵn, bức đưa lên đầu tiên là cảnh tuyết, hai bức tranh này là con rể tặng vào lúc Chu Thư Nhân được phong Hầu.
Mấy người Đào thị thích lễ Phật nên nói:
- Bức tranh này được vẽ ở Hộ Quốc Tự đúng không, đây là núi Phong Lĩnh nè.
Trúc Lan gật đầu:
- Đúng, đây là bức tranh con rể ta vẽ trong khi chờ con gái ta đi lễ Phật.
Đào thị thích tới mức không nỡ buông tay:
- Nếu ta xin tỷ nhường lại thứ mình thích thì tỷ có chịu không?
- Đừng có mơ, đây là con rể ta tặng nhân dịp phong Hầu.
Đào thị thật sự rất thích, thị thường xuyên đi lễ Phật nên càng ngắm bức tranh này, thị càng cảm thấy lòng mình bình yên, thị nói:
- Sớm muộn gì con rể tỷ cũng trở thành bậc thầy thôi.
Ngoài miệng Trúc Lan nói:
- Nó còn kém xa lắm.
Nhưng trong lòng lại vô cùng tán đồng với lời của Đào thị, sớm muộn gì Khương Thăng cũng lưu danh sử sách thôi.
Liễu thị là người xuất thân thư hương thế gia, nhà mẹ đẻ ở Định Châu, từ nhỏ tinh thông hết cầm kỳ thi họa, thị cũng nghe nói con rể lớn của Chu hầu gia có năng khiếu hội họa lắm. Hôm nay xem xong thì nghĩ đâu chỉ “lắm" thôi đâu, có người sở hữu kỹ thuật vẽ tốt nhưng lại không có linh hồn, nhưng bức tranh này đã có hồn sẵn rồi, chẳng qua còn nhiều chỗ cần hoàn thiện thêm.
Bức tranh thứ hai được mang lên, bây giờ thì mọi người đã hiểu tại sao nó có tên là "Khổ". Trong bức tranh là một cô bé đang bới đống rơm, mót được vài hạt lúa nhưng trên mặt cô bé cũng không vui vẻ gì, ngược lại còn cau chặt mày, dùng một tay ấn bụng.
Mỗi lần Trúc Lan xem đều có cảm giác khác nhau, dựa theo ngày trên bức tranh thì thôn xóm lẽ ra phải có khói bếp lượn lờ mới đúng, nhưng trong toàn bộ bối cảnh lại không có nhà nào có khói bếp, vào đông trong thôn vẫn sẽ có con nít chơi đùa ấy vậy mà hiện tại chẳng có lấy một đứa. Trong lòng Tề thị cảm thấy khó chịu, từ khi sinh ra thị đã sống cuộc sống ăn ngon mặc đẹp, cho dù vào thời chiến loạn, thị cũng chưa từng phải chịu đói bao giờ. Thị chỉ nghe lão gia nói năm nay thiếu lương thực nên dân chúng khổ lắm, còn nghe nói có châu có rất nhiều người chết đói.
Đào thị hỏi: - Đây là thật sao?
Trúc Lan trả lời:
- Ừ! Khương Thăng chỉ vẽ những thứ nó nhìn thấy, đây là sự thật.
Nơi này còn là thôn gần Kinh Thành đấy, năm nay thu hoạch ít, dân chúng xung quanh Kinh Thành còn sống chắt chiu tiết kiệm thì những châu nghèo khổ lại càng khỏi phải bàn, giọng điệu trong lá thư cháu gái cả gửi về cũng đầy nặng nề.
Đào thị mấp máy môi, cuối cùng vẫn không nói ra chữ nào.
Đột nhiên Liễu thị mở miệng:
- Năm ngoái con đi dạo phố, thấy có người bỏ con lại trước cửa cửa hàng. Không biết bây giờ mấy Đứą ɬཞẻ đó ra sao rồi.
Cái này thì Trúc Lan biết:
- Mấy Đứą ɬཞẻ đó đang ở thành Đông, tཞiều đình tìm bà tử chăm sóc rồi.
Những bà tử này còn không phải bà tử bình thường. Sau khi tới tuổi thì cung nữ trong cung sẽ rời khỏi cung, có rất nhiều người trong số đó không muốn lấy chồng và cảm thấy sống cả đời trong cung cũng khá tốt. Còn có người có gia đình như ổ sói, ngoài số ít có thể bò lên trên giành được quyền lực thì đa số người tới tuổi đều không có nơi nươnջ Շửa. Sau đó họ đã được giữ lại để chăm sóc những Đứą ɬཞẻ bị vứt bỏ, để hạn chế việc có người dân bỏ con tới ăn chùa uống chực nên chuyện này không được tuyên truyền trên báo.
Tống thị suy nghĩ rồi nói:
- Hạ nhân trong phủ con có nhiều quần áσ cũ, có thể quyên góp một ít. Cả lương thực nữa.
Trúc Lan đáp: - Ninh hầu phu nhân từ bi.
Bởi vì không thể tuyên truyền nên bây giờ vẫn hoàn toàn dựa vào tཞiều đình gánh vác, Chu Thư Nhân phải giám sát gắt gao mới không xuất hiện tình huống cắt xén. Nhưng bây giờ càng ngày càng nhiều trẻ nên tình hình cũng khó khăn lắm.
Bởi vì một bức tranh mà lại nhận được rất nhiều vật tư.
Trúc Lan tìm cơ hội để nói chuyện với Liễu thị:
- Ta cũng có mặt lúc cuộc thi đoán đố đèn diễn ra, Vu nhị công tử còn giỏi hơn mấy thằng nhóc thúi nhà ta.
Liễu thị vội nói:
- Nó chỉ may mắn thôi, nếu Chu công tử tham dự thì làm gì tới lượt nó chứ.
Đầu óc thị vẫn còn rất tỉnh táo, tướng công nói Chu công tử không tham gia không phải vì sợ làm mất mặt mà là không muốn thu hút sự chút ý thôi. Tuy vậy, Chu gia cũng đã nổi bật vì đối chọi với Ôn gia rồi.
Trúc Lan cười nói:
- Ngươi khiêm tốn quá rồi.
- Cũng không phải là khiêm tốn, con do con sinh nên ta biết rõ. Nói không chừng vì mặt nó non choẹt nên mọi người tưởng nó là con nít rồi nhường nó đấy!
Trúc Lan ra dấu mời Liễu thị ăn điểm tâm, lại nói:
- Ta nghe nói Vu gia toàn thành thân muộn, sang năm là Vu nhị công tử mười sáu rồi. Còn chưa tìm được nhà nào sao?
Liễu thị cân nhắc ý tứ trong lời nói này, lại thấy Chu hầu phu nhân chỉ như đang thảo luận việc nhà nên mới xua tan nghi ngờ trong lòng:
- Vẫn chưa tìm nhà nào ạ.
Nếu không phải không thể nói thẳng là Vu gia không muốn cưới công chúa thì thị thật sự sẽ giải thích, Vu gia không có suy nghĩ này mà hoàng thất cũng không có.
Tề thị dỏng tai lên nghe, trong lòng tấm tắc tiếc nuối. Thị cảm thấy Vu gia không tồi, nhưng tiếc là con gái từng nói Hoàng Thượng nói Tứ công chúa còn nhỏ, mà còn nhỏ ý là gì, là Hoàng Thượng không có ý gì hết.
Đến chiều thì khách khứa lục tục rời đi, mang theo món bánh ngọt khá nổi tiếng của Chu phủ - cũng là món bánh ngọt mà Lý thị tâm đắc nhất.
Buổi tối Trúc Lan nói với Chu Thư Nhân chuyện quyên góp lương thực và quần áσ cũ, Chu Thư Nhân vuốt râu:
- Tiền thân của cô nhi viện à.
- Ừ. Cả những Đứą ɬཞẻ mồ côi trong chiến tranh nữa, năm ngoái có rất nhiều gia đình mất đi trụ cột, nữ tử tái giá không dẫn con theo, vậy nên có thể tập hợp chúng lại để chăm sóc. Nếu thật sự là thời kỳ Tiểu Băng Hà thì người lớn còn chưa nuôi sống được bản thân nữa là con nít, trẻ em chính là tương lai đấy.
Trúc Lan dừng một lát rồi nói tiếp:
- Hơn nữa nuôi dạy tập trung là vì muốn chúng thành tài, để bọn nhỏ đọc sách biết chữ, truyền qua nhiều thế hệ thì càng có nhiều người biết chữ hơn, tư tưởng cũng sẽ rộng mở hơn.
Còn có cách nào nhanh hơn là dạy dỗ trẻ em chứ, không cần dạy gì nhiều, chỉ cần để bọn chúng ăn sâu bén rễ suy nghĩ “kiến thức rất quan trọng” là sau này bọn chúng sẽ tự động giáo dục con cái mình theo đuổi tri thức thôi.
Chu Thư Nhân nói: - Anh phải nghiền ngẫm lại cẩn thận đã.
- Ừ.
Hôm sau, Xương Nghĩa gặp Hầu thế tử Nga Cách ở Lễ Bộ, cứ tưởng mình nghe lầm nên xác nhận lại:
- Ngài muốn bái sư?