Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1475: Béo

Trước Tiếp

Tiểu vương gia cứng đờ người, khi đối diện với ánh mắt như nhìn thấu hết thảy của Chu đại nhân, vẻ mặt căng thẳng, nói:

- Cảm ơn đại nhân.

- Không cần cảm ơn.

Xương Nghĩa chờ người đi rồi mới cười nhạo một tiếng, vốn dĩ Chu gia đã muốn ngó lơ chuyện Vương gia thảo nguyên giả bệnh, vậy mà vị Tiểu vương gia này huênh hoang quá, lúc nãy hắn thấy rõ vị này vừa nhìn thấy mấy đứa Ngọc Nghi là xông thẳng tới đây. Tiểu thư nhà mình dẫn theo nhiều gã sai vặt và nha hoàn, còn có mấy đứa Minh Thụy đi theo, mặc dù không sợ gã vọt tới trước mặt mấy đứa Ngọc Nghi, nhưng vẫn khiến người ta thấy cực kỳ bực bội.

Minh Thụy nói: - Cha, mẹ.

Xương Nghĩa ừ một tiếng:

- Tiếc quá.

Minh Thụy nhanh chóng hiểu được cha đang tiếc cái gì, Vu Việt Dương bị loại nên chỉ giành được hạng ba, mặc dù chỉ là hạng ba thì Vu Việt Dương cũng vô cùng vui vẻ, sau đó Minh Thụy bật cười.

Xương Nghĩa cười theo:

- Thằng bé này không giống mười sáu tuổi gì cả.

Ngọc Nghi nhìn sang, chỉ cảm thấy ngây ngốc, nhưng cũng cảm thấy nụ cười này vô cùng trong trẻo, khóe miệng nàng ấy không khỏi nhếch lên.

Tại phòng riêng trong tửu lầu của Chu Thư Nhân, Thái Tử dẫn Tứ hoàng tử đi vào. Chu Thư Nhân nói:

- Thái Tử điện hạ gan quá đó.

Trên đường đâu đâu cũng là người, cậu ta không chỉ tự xuất cung mà còn dẫn theo Tứ hoàng tử.

Thái Tử lại nói:

- Phụ hoàng cũng ở đây.

Chu Thư Nhân: - ...Hoàng Thượng ở đâu cơ?

Thái Tử cười nói:

- Tửu lầu đối diện.

Chu Thư Nhân: - ...Vậy thần qua đó nhé?

- Phụ hoàng bảo cô nhắn lời này cho đại nhân Chu Thư Nhân, rằng, Tết nguyên tiêu năm nay qua rồi, đại nhân cũng nên đi chầu đi.

Chu Thư Nhân sờ mũi, cho dù Hoàng Thượng không thúc giục anh thì anh cũng tính ngày mai vào chầu, còn muốn tâm sự lén với Hoàng Thượng… ừm, nên xử lý mấy ông Vương gia thảo nguyên rồi.

Hôm sau, suýt nữa là Chu Thư Nhân không dậy nổi, những ngày nghỉ được ngủ tới khi tự nhiên tỉnh nên lúc này phải dậy sớm trở lại anh không quen nổi, anh ngồi trên xe ngựa cũng mơ mơ màng màng ngủ gục. Đến cửa cung, anh vừa xuống xe ngựa đã có những người quen biết tới gần, hỏi thăm xem anh nghỉ ngơi khỏe chưa, ai ai cũng chúc mừng.

Ôn lão đại nhân lại gần nói:

- Nếu Chu hầu gia vẫn không vào chầu thì ta còn tưởng Hầu gia tính cáo lão rồi đó!

Chu Thư Nhân biết Ôn lão đại nhân đang tức nghẹn trong lòng, ai bảo tối hôm qua Chu gia thắng làm gì. Anh cười nhưng trong lòng thì không, nói:

- Ông già hơn ta mà còn chưa cáo lão thì tất nhiên ta phải tiếp tục cống hiến cho tཞiều đình chứ, ông nói xem có đúng không?

Ôn lão đại nhân hừ một tiếng:

- Chu hầu gia mà không nhắc tới chuyện ngài nhỏ hơn ta thì chắc mỗi lần ta thấy tóc Chu hầu gia ta lại tưởng Chu hầu gia lớn tuổi hơn lão phu luôn đấy!

Chu Thư Nhân sờ tóc mình, nói:

- Ai bảo bản hầu nhọc lòng nhiều chuyện quá làm chi, đây là công trạng của bản hầu nên ông không hiểu được cũng phải. Bản hầu có thể thông cảm.

Ôn lão đại nhân còn tính nói tiếp nhưng bị trưởng tử của mình kéo một cái, lão hừ một tiếng rồi quay đầu đi.

Chu Thư Nhân còn chưa móc mỉa đã ghiền nên nhìn lướt qua mấy vị đại thần khác, Đinh đại nhân chạm phải ánh mắt của anh thì lập tức quay đầu đi, ừm, vị này còn chẳng dám quay mặt về phía anh.

 

Trong buổi chầu thảo luận về việc nên phái quan viên nào đi lập châu ở thảo nguyên, thảo nguyên có rất nhiều vấn đề phải xử lý, mọi thứ bắt đầu lại từ đầu hết, hơn nữa người dân địa phương chuyên chăn nuôi nên ở đây không ai có kinh nghiệm cả. Vì vậy không ai chịu đi, Hoàng Thượng vừa hỏi là ai cũng lặng thinh.

Chu Thư Nhân nhìn qua một vòng… chậc, chỗ ngon thì mọi người mới xúm vào giành. Dù sao Chu gia cũng không cần quan tâm, Hoàng Thượng sẽ không để cho Chu gia có thêm người làm quan địa phương nữa. Hoàng Thượng đã đoán trước được rằng sẽ như thế này, trong lòng ngài có ứng cử viên rồi.

Buổi chầu kết thúc rất nhanh, Chu Thư Nhân được giữ lại. Sau khi Hoàng Thượng quan sát cẩn thận thì bảo:

- Chu hầu gia béo lên rồi.

Chu Thư Nhân nói: - Đúng là nếp nhăn trên mặt thần bớt đi thật.

Khóe miệng Hoàng Thượng nhếch lên, không ngờ còn có thể diễn tả việc mình béo lên như thế:

- Chu hầu gia đã nghỉ ngơi khỏe chưa?

- Nếu thần còn chưa khỏe thì có thể tiếp tục nghỉ ngơi nữa không?

Không chỉ được nghỉ phép mà còn được ban thưởng không ngừng, nếu được sống như thế thì anh nguyện nghỉ phép tới cuối đời.

Hoàng Thượng đáp: - Không được.

- À.

Hoàng Thượng thầm trợn mắt, tên già này gian xảo quá rồi:

- Chu hầu gia ngồi đi.

Chu Thư Nhân ngồi xuống, không đợi Hoàng Thượng tiếp tục mở miệng anh đã nói:

- Hoàng Thượng, tối hôm qua thần nhìn thấy Tiểu vương gia của bộ tộc Nga Cách, trông Tiểu vương gia vô cùng tươi tỉnh, vậy chắc là Vương gia Nga Cách đã khỏe rồi.

Hoàng Thượng nghĩ thầm, vì để trì hoãn mà những người này cố ý giày vò bản thân cho mình bị bệnh. Trời rét thế này còn tắm nước lạnh, ôi, sao không để bọn họ giày vò chết luôn cho rồi, ngài nói:

- Trẫm cũng nhìn thấy.

Chu Thư Nhân à một tiếng.

Hoàng Thượng tiếp tục nói:

- Trẫm đã bảo Tề Vương đích thân đi thăm hỏi rồi.

Râu của Chu Thư Nhân vểnh lên, là tới cửa uy h**p chứ gì:

- Hoàng Thượng nhân từ.

Hoàng Thượng biết hôm qua Tiểu vương gia của bộ tộc Nga Cách nhắm tới tiểu thư Chu gia, vị Tiểu vương gia này lòng dạ khó dò, có nhiều thủ đoạn, không chỉ g**t ch*t huynh đệ ruột mà nửa đường vào kinh còn g**t ch*t thê tử vừa cưới về chưa bao lâu. Chu gia mới có tước vị lại được ngài coi trọng, nắm quyền thế trong tay nên bị gã dòm ngó đây mà.  

Hoàng Thượng hỏi: - Vì khanh nghỉ phép dưỡng bệnh nên trẫm vẫn chưa có cơ hội để hỏi, hôm nay trẫm muốn hỏi xem khanh tính khi nào xác định chuyện hôn sự?

Chu Thư Nhân đáp: - Thần không vội, chờ thêm một chút đã.

Vợ anh còn chưa gặp vợ Vu đại nhân mà.

*

Chu gia

Trúc Lan chuẩn bị mời mấy người bạn làm tiệc ngắm tranh, viết thêm một thiệp mời cho Vu gia để mời nươnջ Շử của Vu đại nhân đến. Cô không thể gặp Vu gia lão phu nhân được, vì lão phu nhân ở Định Châu mà không đến Kinh Thành.

*

Vu gia

Liễu thị đang vui mừng vì tối hôm qua con tཞai thứ hai giúp gia đình nở mày nở mặt thì lại nhận được thiệp mời của Chu hầu phủ, Liễu thị cười nói:

- Gần đây chuyện vui cứ kéo nhau tới.

Thị còn đang sầu không biết nên tìm cách nào để gặp nữ quyến Chu gia thì cơ hội đã tới rồi.

Liễu thị cho rằng vì con tཞai thứ hai nổi bật đêm qua nên thị mới nhận được thiệp, hôm qua Chu gia công tử cũng nổi bật chẳng kém.

*

Buổi tối, sau khi ăn xong Minh Đằng đến chủ viện:

- Ông nội, bà nội.

Chu Thư Nhân nói: - Ta biết rồi, lần này Thận Hành sẽ đi theo cháu.

Minh Đằng: - Cháu cũng không ngờ mình sẽ đi theo tiểu cô trượng đến thảo nguyên để tách châu.

Chu Thư Nhân lại không thấy bất ngờ, lúc Dung Xuyên nói cho anh biết thì anh đã nghĩ tới Minh Đằng rồi. Minh Đằng đại diện cho dòng họ Vinh thị, mà việc tách châu lại là công lao, thế nên Thái Thượng Hoàng sẽ không quên Vinh gia, dòng họ Vinh thị rất quan trọng trong lòng Thái Thượng Hoàng. Anh nói:

- Cháu đi cẩn thận nhé, cũng phải dẫn nhiều người theo hơn.

Minh Đằng lưu luyến:

- Không biết chuyến này cháu đi bao lâu mới về, ông bà nội nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

Trúc Lan nói: - Cháu cũng nhớ chăm sóc tốt cho bản thân.

Thằng bé này chẳng còn chút dáng vẻ nào khi còn nhỏ, cô vừa mừng nhưng cũng vừa thương. Muốn hưởng thụ phú quý thì phải đánh đổi.

Minh Đằng cười bảo:

- Cháu sẽ chăm sóc tốt cho mình, không để người nhà lo lắng đâu.

Chu Thư Nhân nói: - Ta và tiểu cô trượng của cháu đã bàn về chuyện tách châu rồi, vậy nên ta không nhiều lời với cháu nữa. Cháu chỉ cần hoàn thành tốt ռhıệm ѵụ là được, không cần nổi bật quá đâu.

Minh Đằng hiểu, hắn còn chưa đủ lông đủ cánh nên nổi bật quá cũng không tốt:

- Cháu hiểu rồi ạ.

Minh Đằng quay về sân của mình thì thấy mắt nươnջ Շử đỏ bừng, Minh Đằng hơi áy náy:

- Từ sau khi ta và nàng thành thân, ta vẫn chưa dành thời gian trọn vẹn cho nàng lần nào.

Trong lòng Lưu Giai đầy lưu luyến, nói:

- Chàng gánh vác dòng họ Vinh thị trên lưng, thiếp hiểu mà.

Minh Đằng nắm tay nươnջ Շử, nói:

- Chờ ta hoàn thành ռhıệm ѵụ trở về, ta sẽ nghỉ một khoảng thời gian để dẫn nàng đi chơi đó đây nhé.

Lưu Giai chẳng ôm hi vọng gì, nhưng ngoài miệng vẫn đáp: - Vâng.

Minh Đằng vừa về nhà chưa đến hai ngày thì hôm sau đã theo Tần Vương tới thảo nguyên, còn phía Đông Bắc có Lương Vương xử lý chuyện tách châu rồi.   

Chuyện lớn trong những ngày sau đó là mấy vị Vương gia thảo nguyên chủ động xin từ bỏ Vương tước, Hoàng Thượng nghe họ xin từ bỏ ba lần mới phong Hầu tước cho bọn họ. Thậm chí không phải Hầu tước có thể kế thừa, mà là loại hạ tước qua từng thế hệ, sau này muốn vươn lên chỉ có thể đi văn mà không thể đi võ, cho dù bọn họ thấy không cam tâm thế nào thì cũng phải cúi đầu thôi.

Chớp mắt đã đến lúc tiệc ngắm tranh của Trúc Lan diễn ra. Tề thị tới sớm, nói:

- Nếu không phải khoảng thời gian vừa rồi trong nhà bận rộn thì ta đã tới tìm muội lâu rồi.

- Có chuyện gì cần tìm ta sao?  

Trước Tiếp