Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1474: Cùng Nhau Thắng Giải

Trước Tiếp

Vào đêm tết nguyên tiêu, khắp kinh thành sáng trưng. Trên đường phố treo đầy đèn lồng, trong tay người đi trên đường cũng cầm một chiếc đèn lồng, có người mua, có người là tự làm.

Đèn trong tay Trúc Lan là mua, đèn lồng làm từ pha lê. Chu Thư Nhân thì cầm đèn hình hoa sen bằng giấy. Trúc Lan nhỏ giọng lẩm bẩm:

- Đáng tiếc là không có máy ảnh, phong cảnh hôm nay còn đẹp hơn cả trên TV.

Chu Thư Nhân đi rất chậm, anh mặc quá nhiều quần áσ, dẫn theo Trúc Lan tránh người đi đường, nói:

- Em có thể vẽ lại được mà.

- Nhưng công trình lớn quá.

- Cứ từ từ vẽ không cần vội.

Trúc Lan cũng có ý định như vậy, đáp:

- Được, vậy em sẽ vẽ từ từ.

Trên đường có quá nhiều người đi bộ, cái lạnh không hề ảnh hưởng đến họ. Đường phố không những có đèn lồng mà còn có rất nhiều đồ ăn vặt, phổ biến nhất là mấy quầy bán bánh trôi. Bánh trôi có nhiều màu, nhìn vào đã thấy ngon miệng rồi.

Trúc Lan: - Chúng ta có đi xem thi đố đèn không?

- Được, em nhớ giữ chặt anh đấy. Cẩn thận đừng để người khác đụng trúng.

Trúc Lan đeo găng tay da, nắm chặt áo choàng của Chu Thư Nhân:

- Em sẽ nắm thật chặt.

Chu Thư Nhân tiếc nuối, nếu như xung quanh không có người thì anh có thể thoải mái nắm tay Trúc Lan nhường nào. Tuy nghĩ như vậy nhưng cảm giác như bây giờ cũng rất tốt, tâm trạng của ông cụ cực kỳ phấn khởi.

Nơi thi đố đèn lồng là chỗ tụ tập nhiều người nhất, Chu Thư Nhân đã đặt phòng riêng từ trước, họ có tuổi rồi, không muốn chen lấn lên phía trước nữa.

Ngoài tửu lầu là biển người tấp nập, hai người vào phòng riêng, Trúc Lan thở một hơi thật dài, nói:

- Đường không dễ đi chút nào.

Khắp nơi đều có người nên di chuyển rất khó khăn.

Thỉnh thoảng bên ngoài lại vang lên một tiếng hô “Hay”, Trúc Lan ra hiệu cho Thanh Tuyết đẩy cửa sổ ra, cầm lấy kính viễn vọng trong tay Thanh Tuyết… ừm, nhìn rõ phết:

- Ồ.

Chu gia có mấy cái kính viễn vọng. Một cái là Thư Nhân mua, còn lại là Xương Nghĩa mang từ nước ngoài về.

Chu Thư Nhân: - Để anh xem xem.

Trúc Lan đưa kính viễn vọng qua:

- Anh xem đi.

Chu Thư Nhân cầm lấy nhìn xem, nhướng mày nói:

- Minh Huy và Ôn Tiêu của Tam phòng Ôn gia đang chơi đố đèn, tiền cược là ngọc bội.

Trúc Lan thì không nhìn cái đó, nói:

- Em thấy Liễu Nguyên Bác và Ôn Dung, anh không thấy sao?

Chu Thư Nhân nhìn xung quanh nói:

- Ồ, Liễu Nguyên Bác được đấy, có rất nhiều người ủng hộ nó, có thể thấy nó và Ôn Dung có năng lực ngang nhau.

Trúc Lan vội nói:

- Để em xem nào.

Chu Thư Nhân đưa qua:

- Xem ra mấy Đứą ɬཞẻ ra ngoài từ rất sớm, đều ở đằng trước.

Chỗ thi đấu đố đèn có một khoảng sân rộng, và chia ra rất nhiều khu nhỏ khác. Chu gia và Ôn gia vừa đụng mặt nhau là hai nhà xáp lá cà liền.

Thượng Quan Lưu huých Minh Thụy một cái, nói:

- Huynh không lo cho muội phu tương lai sao?

Minh Thụy ôm lò sưởi, đáp:

- Đây là thi đoán câu đố đèn, không phải thi học vấn thì đâu có gì để lo lắng.

Nếu như là thi cử thì hắn sẽ lo lắng, còn bây giờ không cần. Tuy Liễu Nguyên Bác keo kiệt thật nhưng học thức cũng không tệ.

Thượng Quan Lưu nhỏ giọng nói:

- Hình như ta thấy cha mẹ của huynh.

Minh Thụy nhìn theo, không biết cha mẹ của hắn đã chen lên đằng trước quan sát tình hình bên này từ bao giờ.

 

Liễu Nguyên Bác không biết nhạc phụ tương lai đang nhìn mình, trong đầu óc của y chỉ có một điều đó chính là không thể thua. Đây không phải là vấn đề thể diện mà là vấn đề tiền bạc, đối với Liễu Nguyên Bác thì chuyện nào liên quan đến tiền bạc cũng là đại sự. Ngọc bội của y là đồ gia truyền của Liễu gia, giá trị ngàn lượng. Nếu như thua thì y sẽ đau lòng chết mất. Y không những không thể thua mà còn buộc phải thắng, ngọc bội của Ôn Dung được đấy. Ngọc bội trạng nguyên đeo có thể đổi được rất nhiều tiền.

Tình huống bên chỗ Minh Huy đang nghiêng về một phía lấn áp phía còn lại, Minh Huy vốn và người thích suy ngẫm, có thể đưa ra đủ loại vấn đề quái đản, chỉ là hắn không thể hiện ở trường học thôi.

Minh Huy cười tủm tỉm:

- Ôn Tiêu, sau này ngươi đừng có chăm chăm soi mói tiểu thúc thúc của ta nữa, hôm nay ta dạy cho ngươi một bài học, coi thường bất kì ai cũng sẽ khiến ngươi chịu thiệt.

Trán Ôn Tiêu toát ra một tầng mồ hôi mỏng, thua rồi, tổng cộng có mười câu hỏi, Minh Huy đã đoán được tất cả câu hỏi mà hắn đưa ra nhưng hắn lại không trả lời được bốn trong mười câu của Minh Huy.

Cuộc so tài giữa hai bên thu hút rất nhiều người, ai thua sẽ là người bị xấu mặt. Lúc này, Ngọc Điệp reo lên. Liễu Nguyên Bác cười toe toét nhìn về phía Ngọc Điệp. Y đã may mắn thắng được, vành tai lại đỏ bừng. Một câu hỏi cuối cùng là khi ăn tết Ngọc Điệp từng hỏi đố y, y và Ngọc Điệp cùng nhau thắng được ngọc bội này.  

Ngọc Nghi rất kinh ngạc, đúng là không ngờ đến.

Ôn Dung cười: - Liễu công tử rất tài giỏi.

Liễu Nguyên Bác đáp lễ lại:

- May mắn mà thôi, Ôn công tử mới thực sự tài giỏi. Hôm nay tại hạ đã học được rất nhiều thứ.

Ôn Dung gật đầu, dẫn theo bọn trẻ Ôn gia rời đi.

Liễu Nguyên Bác cầm ngọc bội đi về phía Ngọc Điệp, nhưng Minh Thụy đã bước lên trước chặn lại:

- Để ta xem ngọc bội ngươi đã thắng được đi.

Liễu Nguyên Bác: “...”

Cữu ca thật là đáng ghét, không để cho y khoe khoang xong được hay sao?

Lúc này, đám người ồ lên hoan hô, ánh mắt của mọi người đều bị phía sân khấu thu hút, chẳng biết từ lúc nào trên đài thi đấu chỉ còn lại có ba người đang tranh tài.

Mắt của Ngọc Nghi rất tốt:

- Trên đó có phải Vu công tử không?

Minh Thụy: - Vậy mà y cũng trụ lại được.

Thượng Quan Lưu cười tủm tỉm:

- Ba người ở trên đó giống như hai người lớn dẫn theo một Đứą ɬཞẻ nhỏ, không biết vị Vu công tử này được mười mấy tuổi rồi nhỉ?

Minh Thụy: - Mười lăm… à không, qua năm mới rồi, mười sáu đấy.

Thượng Quan Lưu: - ... Huynh không đùa ta đấy chứ?

- Không mà.

Tửu lầu

Trúc Lan rất vui khi nhìn thấy kết quả, nhưng chỉ trong nháy mắt cô lại cảm thấy không vui.

Chu Thư Nhân hỏi: - Sao thế?

- Em nhìn thấy tiểu vương gia của bộ tộc thảo nguyên.

Năm mới khi vị tiểu vương gia này đến cửa cô cũng đã nhìn thấy.

Chu Thư Nhân híp mắt, lấy kính viễn vọng lại để nhìn, vừa nhìn đã tức giận, tiểu vương gia của Nga Cách Bộ có ý gì?

Mấy tỷ muội Ngọc Nghi và Ngọc Điệp đã đứng đằng sau Minh Thụy, mấy người Minh Thụy và Liễu Nguyên Bác đứng chắn ở đằng trước.

Tiểu vương gia Nga Cách bộ cười nói:

- Tiểu vương không có ý gì, chỉ là nhìn thấy...

Xương Nghĩa đi đến:

- Tiểu vương gia có tâm trạng thưởng thức đèn lồng chứng tỏ Vương gia rất khỏe mạnh nhỉ?

Lời nói của tiểu vương gia bị cắt ngang, trong lòng tràn đầy bất mãn. Trước đây gã g**t ch*t mấy người ca ca, vất vả lắm mới tranh được vị trí người thừa kế này. Kết quả là sau khi vào kinh, không có thế gia nào ở kinh thành để mắt đến mình mà chỉ được cái danh tiểu vương gia.

Tiểu vương gia cố nén cơn tức giận, cười nói:

- Chu đại nhân cũng đến ngắm đèn sao?

- Đúng vậy, đầu năm không có việc gì quan trọng, là cơ hội hiếm có để thư giãn, ta thấy sắc mặt của tiểu vương gia không tệ. Có thể thấy được sức khỏe của Vương gia đã không có vấn đề gì nhỉ?

Tiểu vương gia cười gượng:

- Hiếm khi bổn vương thấy được tết nguyên tiêu ở kinh thành nên mới ra ngoài để thưởng thức, thân thể phụ vương vẫn chưa khỏi hẳn cần nghỉ ngơi thật tốt.

Xương Nghĩa cười nhạt, nói:

- Vậy sao? Ta tưởng rằng đã không có việc gì đáng ngại nên mới có thể vào kinh. Hoàng Thượng còn dò hỏi các quan viên trong Lễ Bộ, để Lễ bộ quan tâm đến các vị vương gia nhiều hơn.

Lúc này tiểu vương gia nào có tâm tư gì để ý đến các cô nương Chu gia nữa, câu nào của Chu đại nhân cũng nhắm đến phụ vương. Gã hít một hơi thật sâu, nói:

- Tiểu vương còn có việc, xin cáo từ trước.

Xương Nghĩa:

- Việc của tiểu vương gia quan trọng. À phải rồi, ngày mai chắc chắn ta sẽ báo với Thượng Thư đại nhân, để mời quán chính ngự y của Thái y viện đến khám cho vương gia, cứ bị bệnh mãi thế cũng không tốt đâu.

 

Trước Tiếp