Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1473: Lý Luận Của Nhạc Phụ

Trước Tiếp

Chu lão đại quay đầu nhìn con tཞai mình, nói:

- Con ra với cha đi!

Minh Vân lắc đầu:

- Cha, ông nội muốn cha tự đi đấy.

Sớm hay muộn gì cha cũng phải tự mình đối mặt, ban ngày hắn ở Hàn Lâm Viện, không thể lúc nào cũng bên cạnh cha, cha nên được rèn luyện càng sớm càng tốt.

Chu lão đại nghẹn lại, nhưng vẫn muốn tranh thủ:

- Lần trước khi mở tiệc chiêu đãi con vẫn đi cạnh cha mà.

Nếu không có con tཞai luôn đi theo hắn thì không biết hắn đã làm mất mặt Hầu phủ bao nhiêu lần rồi.

Minh Vân vui vẻ:

- Cha, tính chất có giống nhau đâu.

Người đến dự tiệc chiêu đãi là những ai chứ? Còn bây giờ lại là ai chứ? Hắn nghe nói không thể giữ lại vương tước của những bộ tộc đó, dù cha có nói nhỡ lời cũng không thành vấn đề.

Cuối cùng Chu lão đại và Đinh quản gia rời đi, vẻ mặt ủ rũ, Minh Huy nhìn cũng không đành lòng, nói:

- Đại ca, cha chúng ta...

Minh Vân liếc xéo một cái, Minh Huy dùng hai tay bưng kín miệng khiến những lời còn lại đều bị nuốt vào. Minh Tịnh không muốn ở cùng phòng với hai ca ca, không có cha giúp đỡ, nó phải nhanh chóng chuồn đi thôi, nó vỗ tay nói:

- Đệ đi xem thử mẹ nấu món gì ngon cái đã.

Minh Huy buông tay xuống, vẻ mặt vô cùng đau lòng:

- Đệ nói xem mấy ngày nay mình đã tăng lên bao nhiêu cân rồi?

Minh Tịnh nới lỏng đai lưng, nói bảo sao mình lại không ăn được nữa, hóa ra là do thắt đai lưng chặt, nó đáp:

- Mấy ngày nay đệ bị sụt cân, đương nhiên phải bổ sung gấp đôi.

Minh Vân: - ... Để khi nào ta tặng đệ cái đai lưng mới, cái này ngắn rồi.

Minh Tịnh: - Đúng là có hơi ngắn thật, Đại ca là số một.

Minh Huy bật cười, rõ ràng đại ca đang mỉa mai nhưng Minh Tịnh lại không hiểu làm hắn cười muốn chết:

- Ai u, đệ đệ ngốc của ta ơi.

Minh Tịnh tức tối không để ý đến Minh Huy ca ca, quay đầu đi tìm mẹ, nó muốn mách tội, muốn Minh Huy ca ca phải ăn chổi lông gà.

Sảnh trước

Tiểu vương gia không gặp được Chu hầu gia mà chỉ nhìn thấy Thế tử hầu phủ không làm nên trò trống gì, Gương mặt của tiểu vương gia sượng trân, tất cả những điều muốn nói đều nghẹn lại ở cổ họng.

Chu Xương Lễ vốn đang rất căng thẳng nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt cứng đờ của tiểu vương gia, lập tức thoải mái:

- Quà tết này đắt đỏ quá rồi, không làm gì không dám nhận đâu. Hầu phủ bọn ta xin phép không nhận.

Vẻ mặt của tiểu vương gia càng gượng gạo hơn, nói:

- Sau này cùng sống ở đất Kinh Thành, bọn ta cũng chỉ muốn tới lui với Hầu phủ nhiều hơn thôi.

Chu Xương Lễ không tin, qua lại thôi mà mang đến mấy rương châu báu? Làm gì có ai tặng quà năm mới lại tặng như vậy, muốn đáp lễ lại chắc hộc máu.

Xương Lễ nghĩ vậy, ngoài miệng cũng nói như những gì mình nghĩ:

- Quà này quá quý giá, hầu phủ của chúng ta không đáp lại nổi đâu.

Tiểu vương gia thầm mắt thế tử hầu phủ ngu xuẩn nhưng lại không thể nói ra, hắn có chuyện muốn gặp Chu hầu gia, nếu không phải vì phụ vương hắn sau khi tiến cung về liền bị bệnh thì đã là phụ vương hắn đến, hắn nói:

- Nghe nói Chu hầu gia đã khỏi bệnh nên phụ vương bảo ta đến thăm hầu gia, vẫn mong thế tử đưa ta đi gặp Chu hầu gia.

Xương Lễ tỏ ra xấu hổ:

- Haiz, cả kinh thành đều biết cha ta cần được nghỉ ngơi, năm nay cha ta đã quá mệt mỏi, những ngày nghỉ ngơi rất hợp để đi ngủ chắc bây giờ cha ta đã ngủ rồi.

Tiểu vương gia không tin:

- Ta…

- Không biết chừng nào cha ta mới dậy, ta không dám đi quấy rầy cha ta đâu. Tiểu vương gia cứ về trước đi!

Hắn còn bày ra vẻ mặt suy nghĩ cho tiểu vương gia nữa.

Tiểu vương gia: “...”

Hắn cảm thấy đau thắt lưng, thật sự rất muốn vác dao lên.

Xương Lễ tiễn tiểu vương gia đi, dò hỏi quản gia:

- Ta tiếp đãi có tốt không?

Định quản gia mỉm cười nói:

- Thế tử tiếp đãi rất tốt.

Xương Lễ chắp tay sau lưng đi về:

- Những người có thân phận như bọn họ là không thích thẳng thắn nhất đó, nhưng thật ra thẳng thắn lại hay.

Đinh quản gia cười:

- Thế tử nói đúng.

Chu Thư Nhân biết Xương Lễ tiếp khách như thế nào cũng cười:

- Làm tốt lắm.

Xương Lễ được khen thì đỏ mặt, vào mùa đông da dẻ trắng lên, mặt đỏ rất dễ nhận ra, hắn thưa:

- Nhi tử sẽ tiếp tục cố gắng.

- Ừm.

Chu Thư Nhân phái người đi hỏi thăm, mấy vị Vương gia đều có động thái, có người tặng quà cho Ôn gia, có người thì tặng cho Ninh gia. Đều là những người có quan hệ thân thiết với hoàng thất. Kết quả không khác gì nhau, không ai nhận quà cả.

 

Liễu gia

Quách thị kéo tay áo của lão gia, nói:

- Lão gia xem không nghiêm túc gì cả. Bộ quần áσ nào của con tཞai đẹp hơn, cho cái ý kiến đi?

Liễu đại nhân đau lòng:

- Nàng đúng là… ăn có cái Tết thôi mà? Sao nàng làm cho nó những năm bộ quần áσ mới trong khi chỉ làm cho ta hai bộ?

Quách thị buồn cười nói:

- Ghen tị với cả con tཞai sao?

Liễu đại nhân ôm ngực:

- Ghen tị gì đâu, ta đang tiếc bạc đó.

Quách thị trợn trắng mắt, nói:

- Năm đầu tiên con tཞai đi chúc tết, tiền này không tiết kiệm được.

Liễu đại nhân: - Trước đây nó nói có mặc là được mà?

- Chàng cũng nói trước đây, bây giờ Nguyên Bác đã là người có thê tử chưa cưới vào nhà rồi.

Liễu đại nhân nghĩ đến lý luận nhạc phụ của Chu Xương Nghĩa, lại càng tức giận hơn:

- Nàng đừng chiều Nguyên Bác, để nó tự mình chọn quà đi chúc tết Chu gia đi.

Nghĩ đến trà mà mình để dành không còn nữa, đồ trang trí yêu thích cũng đi tong hết là sắc mặt Liễu đại nhân tái nhợt.

Quách thị không khỏi bật cười:

- Ai bảo con tཞai của chàng còn chưa cưới được tiểu thư Chu gia về nhà.

- Hừ, con tཞai của ta chẳng lẽ ta lại không biết. Sau khi cưới được người ta về nhà còn lụy hơn nữa. Không được, ta phải đi ra ngoài hít thở không khí, nàng cho nó ý kiến đi, bây giờ ta không muốn gặp nó.

Quách thị nghĩ thầm, mới vậy đã không chịu được rồi, sau đó thị lại cảm thấy vui vẻ, chắc chắn sau này trong nhà sẽ rất náo nhiệt.

Chớp mắt đã đến tết, tết năm nay ở Chu gia cực kỳ xôm tụ, mua rất nhiều pháo trúc, nên buổi tối đốt pháo hoa một lúc lâu. Năm qua đã xảy ra đủ thứ chuyện, cũng may cả gia đình đều bình an.

Chớp mắt cái nữa lại đến mồng hai tết, nữ nhi đã xuất giá về nhà. Tuyết Mai và Tuyết Hàm trở về, Tuyết Hàm nói:

- Năm nay Tết nguyên tiêu sẽ làm lễ hoa đăng lớn, con nghe Dung Xuyên nói rất nhiều đèn lồng đã được làm để tổ chức thi đố đèn.

Trúc Lan: - Năm ngoái nặng nề quá, quả thực năm mới cần phải náo nhiệt.

Tuyết Hàm nói:

- Đúng vậy, cho nên tết nguyên tiêu năm nay sẽ rất náo nhiệt. Người đứng đầu được thưởng năm trăm lượng bạc đấy ạ.

Trúc Lan cảm thấy hứng thú:

- Cao như vậy sao?

- Vâng.

Tuyết Mai tò mò hỏi:

- Ai là người chi bạc?

Tuyết Hàm cười:

- Dung Xuyên nói đó là tiền của Hoàng Thượng, những đèn lồng để thi cũng được Hoàng Thượng đặt mua. Pháo hoa nữa ạ.

Trúc Lan: - Xem ra quy mô năm nay rất lớn nhỉ.

Tuyết Hàm gật đầu:

- Hoành tráng hơn năm ngoái rất nhiều, Dung Xuyên nói chúng ta có thể tìm người cùng nhau tranh tài cho ra đáp án câu đố để thắng tiền cược.

Nàng nhất định phải đi, vì để được đi mà nàng đã nài nỉ Dung Xuyên rất lâu. Thề rằng sẽ không để bản thân bị lạnh thì Dung Xuyên mới đồng ý đi cùng nàng.

Tuyết Mai giật mình:

- Muội nói như vậy làm ta cũng muốn đi.

- Đi đi, chúng ta cùng nhau đi dạo.

Trúc Lan cảm thấy hơi dao động, nhưng thời tiết lại lạnh, cô sợ rằng Thư Nhân sẽ bị lạnh cóng, nên không nói gì.

Mấy tiểu cô nương như Ngọc Điệp thì cực kỳ phấn khích, sôi nổi chen vào nói muốn đi. Triệu Thị và Tô Huyên cũng có ý định đi, người duy nhất không có phản ứng gì là Lý thị. Lý thị đã học chữ nhiều năm nhưng vẫn không thích đọc sách viết chữ, thị thà ở nhà vào tết nguyên tiêu còn hơn. Hoa đăng trong phủ cũng rất đẹp, sao lại phải ra đường nhìn chứ?  

Thấm thoắt đã đến tết nguyên tiêu, Trúc Lan vừa khoác áo vừa nói:

- Dạo này thời gian trôi qua nhanh thật.

Chu Thư Nhân đưa lò sưởi tay cho Trúc Lan, nói:

- Còn không đi nữa thì chúng ta không theo kịp bọn trẻ đâu.

Trúc Lan : - Với bối phận của chúng ta thì nên tự đi dạo thôi.

Nào có chuyện ông bà nội đi theo cháu trai và cháu gái chứ.

Chu Thư Nhân: - Anh nói vậy vì sợ em lo lắng cho bọn nhỏ thôi mà.

Anh ước gì mình có thể cách cháu trai và cháu gái càng xa càng tốt, đã nhiều năm rồi mới có cơ hội đi rước đèn riêng cùng với Trúc Lan.

 

Trước Tiếp