Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1472: Tới Cửa

Trước Tiếp

Không bao lâu sau cả tཞiều đình bước vào kỳ nghỉ cuối năm, vào ngày hai mươi bảy tháng Chạp, tức ngày thứ hai trong kỳ nghỉ Tết, Vu đại nhân và hai đứa con tཞai của mình tới tận nhà thăm hỏi. Chu gia nhận được thiệp xin tới nhà của Vu gia từ hồi còn chưa nghỉ đông, sáng sớm Chu Thư Nhân, Lão Đại và Minh Vân đã chờ sẵn ở sảnh trước.

Vu đại nhân nói với thái độ cảm kích:

- Hạ quan cảm ơn Hầu gia đã giải vây cho hạ quan.

Chu Thư Nhân còn đang suy nghĩ vì sao Vu gia lại công khai gửi bái thiếp, sau khi ngộ ra bèn nói:

- Chuyện lâu lắm rồi mà.

Vu đại nhân ngường ngùng:

- Là do hạ quan cứ lần lữa mãi.

Chu Thư Nhân xua tay, nói:

- Đừng ôm hết mọi chuyện vào người, không ai đoán trước được ta sẽ bệnh nặng một trận.

Vu đại nhân thở phào, Chu hầu gia quả nhiên là người hiểu lý lẽ. Ông ấy lại nói:

- Hạ quan biết Hầu gia thích chơi cờ, vừa hay trong nhà có sưu tầm mấy quyển cờ phổ. Mong Hầu gia không ghét bỏ chúng ạ.

Chu Thư Nhân trầm mặc một lúc, quỷ tha ma bắt cờ phổ đi! Trong tự truyện của Thái Thượng Hoàng có thuật lại cảnh tượng rủ rê anh chơi cờ, mấy ngày nay anh cứ suy nghĩ hay là mình cũng viết tự truyện. Anh cười trả lời:

- Bổn hầu thích lắm. Hai đứa này là Lão Đại và Lão Nhị nhà ông à?

Vu đại nhân đáp: - Vâng ạ. Đây là hai đứa con của chính thất nhà hạ quan, trưởng nam tham gia khoa cử cùng đợt với cháu rể của Hầu gia đấy.

Chu Thư Nhân biết rồi, trưởng nam của Vu gia ở lại Kinh Thành, do Hoàng thượng cố tình giữ lại, anh nói:

- Thế thì có duyên thật.

Vu Việt Dương vẫn luôn làm mặt nghiêm. Hầu gia ngó y mấy lần, mà y suýt chút nữa đã mỉm cười đáp lại. Vu đại nhân thấy Chu hầu gia cứ nhìn Lão Nhị nhà mình, bèn giới thiệu:

- Đây là Lão Nhị nhà hạ quan ạ, năm nay mới 15 tuổi mà đã là tú tài rồi.

Chu Thư Nhân: - Nom có vẻ hơi non nớt, thật sự không giống mười lăm.

Vu đại nhân không lấy làm lạ trước giọng điệu thản nhiên của Chu hầu gia. Mười lăm tuổi đỗ tú tài, không quá hiếm thấy ở các thế gia. Ông ấy nói:

- Đúng vậy, ngoại hình Đứą ɬཞẻ này non nớt, cho nên hạ quan muốn mài giũa tính tình của nó, chờ nó hai mươi tuổi mới tham gia khoa cử tiếp.

Chu Thư Nhân nghĩ thầm, Đứą ɬཞẻ này có hai mươi tuổi thì trông cũng không giống hai mươi tuổi. Anh nói:

- Làm cha đều phải lo toan cho con cái, ai cũng trăn trở cả.

Vu đại nhân nghe xong có cảm giác cùng chung cảnh ngộ. Chu hầu gia cũng toan tính cho mấy đứa con tཞai dữ lắm, chứ không Nhị phòng lấy đâu ra chức quan ở Lễ Bộ chứ.

Bởi vì tướng mạo Vu nhị công tử ưa nhìn, Chu Thư Nhân nhịn không được cứ nhìn hoài. Vừa định nhìn sang chỗ khác thì ánh mắt va phải nụ cười của bé trai ấy, đôi má lúm đồng tiền hiện ra trông càng trẻ tuổi hơn nữa, anh không khỏi ngẩn ra trong chốc lát, sau đó nhìn thấy Vu đại nhân nghiêm mặt lại.

Chu Thư Nhân buồn cười, nói:

- Đứą ɬཞẻ này còn có hai má lúm đồng tiền à, lần đầu tiên ta nhìn thấy má lúm đồng tiền sâu như vậy đấy.

Vu đại nhân mệt mỏi trong lòng lắm, đáp: - Vâng ạ.

nươnջ Շử có lúm đồng tiền ở một bên má, mẹ của ông ấy cũng có một cái. Đứą ɬཞẻ này rất biết chọn lọc ưu điểm, thừa hưởng hết cả hai cái. Tuy chỉ là Lão Nhị ấy vậy mà lại là đứa được cưng nhất trong nhà đấy, đôi lúc ông ấy hạ quyết tâm mài giũa tính tình con tཞai nhưng cũng phải xin giơ tay rút lui thôi trước nụ cười của con tཞai. Mệt!

Minh Vân rất hiểu ông nội, ông nội đang cảm thấy có hứng thú với Vu nhị công tử. E hèm, hắn nghe Minh Thụy nói vị công tử này còn thích ăn đồ ngọt nữa. Hắn gõ nhẹ vào lòng bàn tay, ánh mắt của tiểu công tử thi thoảng lại nhìn thoáng qua điểm tâm trên bàn kia kìa. Hắn nghĩ thầm trong bụng, đệ đệ của hắn hoặc là rất cáo hoặc là lù khù vác cái lu chạy chứ chẳng có đệ đệ nào đáng yêu như “chiếc" công tử này.

Minh Vân: “!!!”

con tཞai mà lại dùng từ “đáng yêu", sự kết hợp kỳ cục gì vậy!

 

Trúc Lan không biết chuyện ở sảnh trước, cô đang viết thư hồi âm cho con tཞai út. con tཞai không thể về Kinh Thành ăn tết, lần đầu tiên xa nhà một khoảng thời gian rất dài nên nó nhớ nhà lắm. Xương Trung kể rằng nó học được rất nhiều điều khi ở bên cạnh Ngô Minh, còn bảo nó lại cao lên nữa rồi.

Trúc Lan viết xong thư bèn nhét vào trong phong bì, sau Tết mới gửi thư đi được. Cô cũng muốn để tôi tớ nghỉ Tết mà. Lý thị và nha hoàn bả tử bước vào, Trúc Lan hỏi:

- Nay lại làm món gì ngon à, xách hẳn hai hộp thức ăn vậy?

Lý thị bảo nha hoàn đặt hộp thức ăn lên bàn, tự mình lấy từng thứ ra:

- Lần trước mẹ bảo con nấu canh ngon đúng không, con cố tình hầm canh cho cha mẹ đây. Có thêm mấy món ăn vặt đỡ buồn miệng nữa.

Trúc Lan cảm thấy trong lòng ấm áp, mấy ngày vừa qua cô và Chu Thư Nhân toàn uống canh và ăn điểm tâm do chính tay Lý thị làm chứ không hề có sự tham gia của đầu bếp. Cô nói:

- Mẹ đã bảo là cha con khỏe rồi, còn không cần làm mà!

Lý thị ngồi xuống nói:

- Con thấy cha mẹ rất thích ăn thức ăn con nấu, tại mẹ không cho con lo ba bữa cơm đó. Chứ không đảm bảo ngày nào con cũng mò tới phòng bếp nhỏ để nấu cơm cho cha mẹ rồi.

Trúc Lan: - Trong bếp có nữ đầu bếp, mẹ biết con có lòng là được rồi.

- Cũng đâu có nấu ngon bằng con.

Đây là lần đầu tiên Lý thị nằng nặc đòi cho bằng được, thị phải chăm cho cha mẹ béo lên. Bằng không thị không tài nào yên tâm.

Ăn xong bữa chiều Chu Thư Nhân mới từ sảnh trước vào, Trúc Lan nói:

- Trông anh có vẻ rất vui nhỉ?

- Ừ. Anh bảo này, Vu nhị công tử là một thằng bé thú vị lắm nhé!

Trúc Lan cực kỳ tò mò:

- Mau nói coi thú vị thế nào?

Chu Thư Nhân kể lại những gì mình thấy, rồi nói:

- Thông tin Hoàng thượng cung cấp vẫn chưa đủ chi tiết đâu. Không có sở thích, cũng chẳng có mặt mũi trông ra làm sao.

Trúc Lan: - … Anh đừng dối lòng, vậy là đã đầy đủ lắm rồi.

Chu Thư Nhân tiếp tục cười, nói:

- Em không biết đâu, cá quế chiên xù đặt ngay trước mặt nó, anh thấy nó tính thò đũa ra rất nhiều lần, cuối cùng lại đổi hướng.

Trong mắt Trúc Lan tràn ngập ý cười:

- Làm khó nó ghê.

Chu Thư Nhân nói tiếp:

- Vu đại nhân này có vài thiếp thất, đứa con tཞai nhỏ nhất là con của thiếp thất. Ngoài ra cũng có mấy đứa con gái do thiếp thất sinh ra.

Trúc Lan: - Theo như thông tin Hoàng thượng cung cấp thì trong nhà vẫn khá bình yên.

Chu Thư Nhân tán thành. Với những thế gia như Vu gia thì tin tức Hoàng thượng điều tra được không phải là giả, trong nhà Vu gia không có mấy chuyện rối ren, thê thiếp hòa thuận hiếm thấy, mà nươnջ Շử của Vu đại nhân cũng tương đối rộng lượng.

Chút không vui trong lòng Trúc Lan tan biến:

- Nhưng mà cũng không nên gấp, chờ em gặp Liễu thị nươnջ Շử của Vu đại nhân cái đã.

Cuối cùng là thân thiết thật hay gì, khi ấy sẽ biết.

Chu Thư Nhân nghĩ nếu là quyết định hôn sự, Ngọc Nghi hoàn toàn có thể nắm Vu nhị công tử trong lòng bàn tay. Tuy nhiên, anh không gấp gáp.   

Vào ngày 28 tháng Chạp, mới sáng sớm mà Đinh quản gia đã hớt hơ hớt hãi chạy đến nhà chính:

- Hầu gia, phu nhân! Có bộ lạc Nga Cách của thảo nguyên mang quà Tết đến ạ!

Chu Thư Nhân: - Gì?

- Còn ở ngoài cửa, tiểu nhân không dám nhận.

Chu Thư Nhân và Trúc Lan đưa mắt nhìn nhau, Tết dí tới mông rồi sao tự nhiên còn mang quà đến Chu phủ nhỉ. Anh hỏi:

- Ai mang quà đến?

- Là tiểu vương gia của bộ lạc Nga Cách ạ!

Chu Thư Nhân nhướng mày, tặng quà Tết là muốn nhờ vả anh tiến cung nói giúp bọn họ chăng? Hoàng thượng muốn bọn họ chủ động từ bỏ vương vị mà họ lại không có động thái gì, nếu như anh nhớ không lầm thì bộ lạc Nga Cách là nhà mẹ của công chúa Aruna trong hậu cung.

Chu Thư Nhân híp mắt nói:

- Bảo Thế tử ra gặp đi.

Đinh quản gia nhận được chỉ bảo liền đi ra ngoài, Trúc Lan mới nói:

- Họ muốn nhờ anh nói giúp sao?

Chu Thư Nhân cau mày, nói:

- Chắc vậy. Bây giờ Chu gia đang rất nổi trội, họ cho rằng anh có thể tác động được suy nghĩ của Hoàng thượng.

Những con người kia không muốn từ bỏ tước “Vương"!

Chu lão đại nghe Đinh quản gia nói xong thì sững người ta:

- Ta phải đi gặp tiểu vương gia hả?

Đinh quản gia: - Vâng. Đại gia, bây giờ ngài là Thế tử đó.

Họ là quản gia của nhà trọng thần, rất nhạy tin tức. Họ chẳng buồn quan tâm đến vương gia của các bộ tộc thảo nguyên nữa, Hầu gia đang mượn tiểu vương gia này để Đại gia luyện tập đây mà!

Trước Tiếp