Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân im lặng uống canh, đây là tin tức mà không phải chỉ hóng hớt là biết được đâu. Xem ra tin tức của Sở Vương rất nhanh nhạy.
Tề Vương hiểu rõ Tam hoàng đệ, Hoàng Thượng sẽ không bao giờ cho nữ tử thảo nguyên tiến cung, những bộ tộc còn lại giống như sói không răng, không có giá trị thì ngay cả tư cách làm quân cờ cũng không có. Chắc chắn Hoàng thượng càng không cho phép bọn họ có dây mơ rễ má gì với các vị Vương gia, vậy rốt cuộc Sở vương đã biết được chuyện gì rồi?
Chu Thư Nhân bỗng nhiên ngừng uống canh, nhìn về phía Tề vương. Sở vương quan tâm đến chuyện hôn sự của Húc Sâm, anh cảm thấy không có liên quan gì đến câu nói sau lắm. Nhưng Hoàng Thượng không có ý này, không có nghĩa là mấy bộ tộc thảo nguyên không nảy sinh ý định gì. Anh híp mắt nói:
- Sau khi vào kinh thành tốt nhất là nên tuân thủ quy củ.
Sở vương nâng ly rượu lên nói:
- Còn có thể nói gì nữa, lão đại nhân thật lợi hại!
Hắn cố tình không tiết lộ nhiều tin tức nhưng người này lập tức phản ứng được. Theo như tin tức hắn nhận được, các bộ lạc vào kinh thành đều biết không có cách nào để tiến cung nên đã để mắt đến các vương phủ mà vương phủ nào cũng có con tཞai cả. Hắn thừa nhận mình có phần hả hê khi thấy người khác gặp xui xẻo. Ai bảo mỗi nhà đều có con tཞai, duy chỉ có trưởng tử của nhị ca thường đi theo cạnh Lão Ngũ và thỉnh thoảng được vào cung diện thánh chứ!
Tề vương không phải người phản ứng chậm, nhưng hắn có điểm mù. Hắn giống như Hoàng Thượng, lười để ý đến những bộ tộc còn lại.
- Ồ, đúng là giỏi mơ tưởng thật.
Trưởng tử của hắn xuất sắc nhường nào, hiện tại vẫn đang làm ռhıệm ѵụ ở Bình Cảng, chỉ còn chờ ngày một lớn dần để có thể làm việc độc lập mà thôi, tương lai của Tề vương phủ nằm trong tay trưởng tử. Hắn chưa chọn xong nhà thê tử cho con tཞai của mình mà đã có kẻ ngấp nghé trước rồi.
Chu Thư Nhân thầm cân nhắc, anh cũng không muốn phí lòng phí dạ nghĩ đến nhưng người đứng ở trung tâm quyền lực cũng không thể khống chế được việc này. Toàn bộ toan tính của bộ tộc thảo nguyên đều vô nghĩa trước Hoàng Thượng. Hoàng Thượng muốn chấn chỉnh cải cách thảo nguyên, đương nhiên sẽ hạ thấp sự ảnh hưởng của thủ lĩnh thảo nguyên đã vào kinh và hôn sự không được phép với quá cao.
Thôn Chu gia
Dòng họ Chu thị và Lý thị đều không quyên góp nhiều lương thực cho huyện, chỉ quyên góp ngang ngửa Tri huyện đại nhân. Sau đó lại dùng lương thực dựng một quầy cháo ở ngoài huyện thành, dòng họ Lý thị cũng dựng một quầy. Hành động của dòng họ Chu thị được Đổng thị nhất tộc noi theo, lần lượt có người quyên góp lương thực nên bá tánh thiếu lương thực được cứu trợ.
Nụ cười của Tri huyện đại nhân gượng hơn bao giờ hết, ông ta tưởng đâu có thể vớt được nhiều lương thực từ chỗ các tộc để ông ta có thể có tiếng nói hơn ở Bình Châu. Nào ngờ, các tộc quyên góp lại bảo không thể vượt mặt ông ta. Ra vẻ suy nghĩ cho ông ta lắm!
Chu tộc trưởng nói năng cực kỳ thuyết phục rằng:
- Đại nhân yên tâm, bọn ta sẽ lén lập thêm quầy cháo, đảm bảo bá tánh thiếu lương thực có cơm ăn, tuyệt đối không làm đại nhân khó xử.
Tri huyện đại nhân nghe xong những lời này cũng chỉ có thể cắn răng cảm ơn, đồng thời hối hận muốn chết. Sớm biết như thế này ông ta đã quyên góp nhiều lương thực hơn, bây giờ có nói gì đi nữa cũng muộn màng rồi. Ông ta không thể làm ầm chuyện này lên được, đúng là dòng họ Chu thị quyên góp cho nha môn huyện không nhiều lắm, nhưng lén dựng quầy cháo, ai mà chê trách dòng họ Chu thị quyên góp ít chứ. Huống chi người ta còn lôi chuyện ông ta quyên góp ít ra nói, ông ta vừa phải tươi cười vừa phải cảm kích.
Khương Mâu vốn không muốn quyên góp trực tiếp cho huyện nha, nhưng biện pháp hiện tại tốt hơn. Tri huyện đại nhân đành phải tự mình nuốt quả đắng, ai bảo ông ta dám toan tính trước.
Bây giờ Chu gia đang thu hút mọi ánh nhìn, có muốn thu mình cũng khó. Ai bảo chuyến này Hoàng thượng làm thật, công bố toàn bộ công trạng của Chu Thư Nhân. Dù tiệc chiêu đã đã kết thúc, bá tánh vẫn say sưa bàn tán.
Đương nhiên, mấy bộ tộc vào kinh đều nghe nói đến. Bộ tộc thảo nguyên còn lại cũng không nhiều, tổng cộng có bốn bộ tộc. Vốn có bảy bộ tộc ủng hộ tཞiều đình, trong đó có hai bộ tộc phản bội trong trận chiến nên trực tiếp bị diệt trừ và một bộ tộc bị giết để làm gương. Bốn thủ lĩnh bộ tộc còn lại mới ngoan ngoãn dẫn theo gia quyến vào kinh. Tuy tòa nhà được Hoàng Thượng ban cho không tệ, nhưng vẫn khiến cho những người quen sống tự do trên thảo nguyên cảm thấy bức bối.
Hôm nay Hoàng Thượng đã gặp các thủ lĩnh bộ tộc trong cung, chỉ là lúc đi ra sắc mặt của mấy người họ không tốt lắm nhưng cũng không thể phản kháng. Không dám nói gì trước mặt Tần vương, vào cung với hy vọng tràn đầy ấy vậy mà lại ra đi trong thất vọng.
Dung Xuyên rời cung trở về Chu hầu phủ. Hắn có chuyện muốn tán gẫu với cha, trước khi nói chuyện, hắn nói về chuyện hôm nay, rằng:
- Cha, Hoàng Thượng khiến mấy thủ lĩnh bộ tộc phải tự nguyện từ bỏ vương vị.
Chu Thư Nhân: - Cha còn tưởng Hoàng Thượng sẽ trực tiếp hạ chỉ cơ đấy!
Dung Xuyên và nhạc phụ nháy mắt với nhau, cả hai đều hiểu rõ trong lòng nhưng không nói thẳng ra. Đôi khi vì thể diện, vẫn phải giả vờ.
Chu Thư Nhân nhớ lại chuyện Sở Vương nói hôm qua, hỏi :
- Mấy vị thủ lĩnh tiến cung mà không đề cập đến chuyện cầu hôn sao?
Dung Xuyên nghĩ đến Nhị hoàng huynh hôm qua lôi kéo mình mãi, bật cười:
- Làm sao mà không nhắc đến được? Đúng là dám nói. Đã bị giam ở kinh thành, vẫn nghĩ mình còn là thủ lĩnh của một bộ tộc. Sau khi Hoàng Thượng nghe xong còn nhìn họ như đám ngốc.
Chu Thư Nhân tưởng tượng ra cũng không nhịn được mà bật cười, lại hỏi:
- Trước khi bị bệnh cha đã nhìn thấy Hoàng Thượng thiết kế lại bản đồ thảo nguyên, phân chia thảo nguyên xong chưa?
- Hoàng Thượng rất quan tâm đến chuyện phân chia các châu, tự mình vẽ lại bản đồ phân chia, còn nói..
- Còn nói cái gì nữa?
Dung Xuyên sờ sờ mũi nói:
- Còn nói đợi cha khỏe lại rồi, năm sau sẽ bàn bạc với cha biện pháp cải thiện tình hình chăn nuôi ở các châu đấy!
Chu Thư Nhân à một tiếng, anh đưa ra ý tưởng, đúng thật là cũng muốn bổ sung một số điều mới mẻ khác.
Dung Xuyên nhắc đến thảo nguyên xong thì lại ủ rũ:
- Ý của Hoàng Thượng là muốn để con quản lý việc phân chia thảo nguyên. Cha, để mà nói thật thì con không muốn đi.
Chu Thư Nhân ngước mắt lên nhìn, nói:
- Chỉ mình con có thể trấn áp được, không đi thì ai đi bây giờ?
Dung Xuyên định nói mấy người Nhị hoàng huynh cũng có thể, nhưng mà Hoàng Thượng lại không muốn trao cho họ quá nhiều quyền lực:
- Con lo cho Tuyết Hàm và bọn trẻ ạ.
- Tốt nhất con nên lo lắng cho chính mình nhiều hơn đi. Việc này rất vất vả, cũng rất nguy hiểm và cần phải thật cẩn thận.
Tuy tཞiều đình chiếm được thảo nguyên, nhưng cũng giết chóc vô số. Quá nhiều nợ máu, có không ít người muốn giết Dung Xuyên để rửa hận đấy.
Dung Xuyên biết rõ điều đó:
- Phụ hoàng đã cho con một nửa thân binh.
Chu Thư Nhân cau mày nói:
- Chuyện xảy ra khi nào?
Dung Xuyên:
- Trước khi cha bị bệnh.
- Những thân binh này không thể nhận được đâu.
- Con cũng biết là không thể nhận được, nhưng ý của phụ hoàng là sau này không rời khỏi kinh thành nữa thì để thân binh trong tay của người cũng lãng phí. Phụ hoàng nói con đi đến nơi nguy hiểm, nên cho con một nửa thân binh. Người còn nói là do Hoàng Thượng đề nghị trước.
Chu Thư Nhân vuốt râu:
- Con có dự định gì không?
Quả thực con đi thảo nguyên rất nguy hiểm, cần thiết dẫn theo những thân binh này. Đợi trở về rồi con sẽ không rời khỏi kinh thành nữa, trả lại số thân binh này cho Hoàng Thượng. Tần vương phủ đã có đủ hộ vệ rồi.
Chu Thư Nhân hỏi lại:
- Nếu Hoàng Thượng không nhận lại thì sao?
Dung Xuyên nhún vai nói:
- Phụ hoàng và mẫu hậu vẫn ở đây, con giả vờ bị bệnh là được. Dù sao chiến tranh cũng đã kết thúc rồi mà. Hoàng thượng nắm quyền, bồi dưỡng xong hết thân tín của mình. Con giả vờ bệnh một hai năm, Hoàng Thượng không thật sự trách tội đâu.
- Con ý thức được mình đang làm gì là được.
- Cha, con do một tay cha nuôi nấng dạy dỗ, con vẫn giữ bản tính ban sơ, trái tim của con chưa bao giờ lạc lối.
Chu Thư Nhân cảm thấy vô cùng hài lòng. Sau khi đứa nhỏ Dung Xuyên này quay về hoàng thất, tấm lòng chân thành của nó với Chu gia chưa bao giờ thay đổi.