Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thoáng chốc đã đến ngày Chu gia tổ chức yến tiệc, khách mời kéo đến không dứt. Đấy là Chu gia đã khống chế số lượng thiệp mời rồi nhé!
Chu lão đại là thế tử Hầu phủ, hắn và Minh Vân đi đón khách. Khách đến ai cũng mang theo quà, chỉ riêng danh mục quà tặng đã không thể để hết trong một cái rương. Hôm nay đám người Tề vương đích thân đến dự, người đến cuối chính là Thái Tử. Tuy rằng Thái Tử không ở lại lâu nhưng cũng đủ chứng tỏ một điều rằng hoàng gia rất coi trọng Chu gia. Chẳng qua sau khi Thái tử được lập lên làm trữ quân, Thái tử luôn giữ khoảng cách với Ôn gia thì khỏi phải nói đến việc sẽ có mặt trong các bữa tiệc mà Ôn gia mời. Nghĩ vậy, mọi người trên bàn tiệc điều nhìn trưởng tử của Ôn lão đại nhân với ánh mắt đầy ẩn ý.
Ôn lão đại đương nhiên nhận ra được ánh mắt khác thường của người khác, hắn ta cũng không muốn đến nhưng cha nói nếu không đi sẽ giống như Ôn gia sợ Chu gia. Hắn ta không chỉ đích thân đến, mà còn mang theo quà to vật vã. Hắn ta đành phải vờ như không cảm nhận được những ánh mắt đó, đưa mắt nhìn về phía Chu hầu gia đang ngồi ở trong đại sảnh.
Chu Thư Nhân không cảm nhận được ánh mắt, bệnh của anh đã đỡ hơn nhưng vẫn không được ra ngoài gió. Hôm nay có quá nhiều người đến, trong phòng không đủ chỗ ngồi nên phải dựng thêm một cái lều chắn gió ngồi ở bên ngoài. Tuy có đặt thêm không ít chậu than, song thời tiết lạnh lẽo, những người như Tề Vương mới có thể ngồi trong phòng, còn những người có chức quan như Vu đại nhân không có cửa chen vào.
Tổ chức tiệc tùng trong mùa đông cực kỳ khó khăn, cũng may Chu gia đã tính đến chuyện năm nay trời sẽ cực lạnh, tốn rất nhiều công sức chắn gió, trong thực đơn cũng không có đồ nguội mà toàn là đồ nóng. Khắp cả sân Chu phủ đều tràn ngập hương thơm.
Sảnh trước vô cùng náo nhiệt, ngược lại hậu viện yên tĩnh hơn nhiều. Hôm nay không có nhiều nữ quyến đến, chiến trường chính lúc này đây là sảnh trước. Hầu hết nữ quyến đều có tuổi tác xấp xỉ Trúc Lan, nơi này không thích hợp với đám Ngọc Điệp nên Trúc Lan bảo mấy đứa cháu gái vào chào rồi ra ngoài tự chơi.
Ngọc Điệp nghịch túi tiền, thỉnh thoảng lại nhìn về phía sảnh trước. Ngọc Kiều cười nói:
- Tam tỷ, tỷ muốn biết Liễu nhị công tử có đến đây không đúng không?
Gò má Ngọc Điệp hơi ửng đỏ, nói:
- Tiểu nha đầu này mới bao lớn mà đã biết nhiều thế rồi.
Ngọc Kiều núp sau lưng tỷ tỷ, làm mặt xấu:
- Muội biết thừa, tam tỷ đang nhớ thương Liễu nhị công tử.
Ngọc Điệp nhìn tứ muội muội, hỏi:
- Muội không quản con bé à?
Ngọc Nghi giơ tay sờ sờ đầu Ngọc Kiều, nói:
- Hôm nay nhiều người, khó giữ bí mật. Quy củ của muội đi đâu rồi?
Ngọc Kiều ôm đầu:, đáp
- Ở đây là hậu viện, làm gì có ai vào được?
Ngọc Nghi: - Dù không có người xông vào, muội cũng không nên trêu ghẹo tỷ tỷ.
Ngọc Kiều lùi lại một bước, chính là biểu cảm này. Ngọc Nghi mặc kệ con bé, con bé cũng sợ nụ cười của Ngọc Nghi và sợ bị càm ràm!
Ngọc Văn lạnh đến rụt cổ lại, nói:
- Muội bảo này, hay là chúng ta đi nhanh hơn đi? Ăn xong muội muốn đi ngủ một giấc.
Bây giờ trong đầu óc của con bé chỉ có đồ ăn nóng hổi và chăn giường ấm áp.
Ngọc Điệp và Ngọc Nghi nhìn nhau, họ cũng hết cách với Ngọc Văn. Cả đám vừa đi được một lúc, tình cờ phía trước đại ca và vài vị công tử đang đi về phía này. Mấy tỷ muội thoải mái chờ đại ca đến, ai bảo chỗ này không còn nơi để trốn.
Minh Vân cũng rất kinh ngạc, hắn cho rằng hôm nay trời lạnh, chủ viện lại là nơi chiêu đãi nữ quyến và bọn muội muội sẽ ở chủ viện, ông nội bảo hắn dẫn mấy vị công tử ra ngoài đi lại để giải rượu nên hắn mới đi đường gần. Tuy rằng nói là để tỉnh rượu, thực chất là muốn kết bạn với Chu gia để bọn họ nói chuyện với nhau nhiều hơn.
Minh Vân hỏi: - Sao các muội lại không ở trong chủ viện?
Ngọc Điệp là tỷ tỷ nên tiến liên phía trước, đáp:
- Chủ viện lúc này đa số là trưởng bối, bà nội bảo mấy tiểu bối như bọn muội về phòng ạ.
Minh Vân: - Trời lạnh lắm đấy, về đến đừng quên uống canh chống lạnh giải cảm nhé.
Đám người Ngọc Điệp: - Vâng ạ.
Ngọc Điệp và các muội muội gật đầu với mấy vị công tử, sau đó Ngọc Điệp dẫn đầu đi lướt qua bọn họ. Khi Ngọc Điệp đi qua Liễu Nguyên Bác, vành tai nàng ấy đỏ lên. Sao kẻ này cứ nhìn nàng ầy chằm chằm vậy trời, đồ ngốc!
Theo sau đó là Ngọc Nghi, có người nàng ấy biết rõ là ai và cũng có người nàng ấy mới gặp lần đầu. Những người thường xuyên lui tới nhà mình thì chẳng có gì đặc biệt nữa hết, nàng ấy để ý vị công tử lạ mặt nhiều hơn. Sau đó trầm mặc, cười lên trông mặt hơi ngu nhé!
Ngọc Văn thậm chí không thèm ngước mắt lên, nếu không cân nhắc đến hình tượng, con bé chỉ ước có thể rụt cổ vào trong áo choàng, hoàn toàn chẳng buồn ngó tới những công tử này. Ngọc Kiều còn nhỏ, cũng tò mò nhưng lại không dám phạm sai lầm. Sợ bị tỷ tỷ mình nhắc đi nhắc lại.
Sau khi nhóm người Ngọc Điệp đi rồi, Minh Vân dẫn mọi người đến nhà kính trong vườn. Đây là nhà kính mới được dựng lên năm nay, phần lớn được làm từ pha lê, bên trong bày trí rất trang nhã, chuyên dùng để thưởng thức phong cảnh mùa đông. Hắn dẫn người đi tỉnh rượu, nhưng không phải tỉnh rượu trong cơn gió lạnh. Trong vườn yên tĩnh, lại có cảnh vật đẹp là nơi rất thích hợp để trò chuyện.
Đám người Minh Vân vừa đi được mấy bước mới phát hiện có người không theo kịp, Minh Vân quay đầu lại hỏi:
- Liễu nhị công tử?
Lúc này Liễu Nguyên Bác mới hoàn hồn, trong đầu y chỉ có suy nghĩ là màu đỏ rất hợp với Ngọc Điệp chứ y không hề nhận ra mặt mình đang đỏ bừng.
Ninh Chiêu không khỏi bật cười:
- Này là nhìn thấy vị hôn thê vui mừng đến nỗi ngu người luôn ấy mà.
Liễu Nguyên Bác chỉ muốn chui tọt vào trong tuyết, nói:
- Không phải, chỉ là ta tạm thời không phản ứng kịp mà thôi.
Minh Thụy âm thầm khinh bị, vừa nãy mới nhìn thấy muội muội của hắn đã không rời được mắt rồi. Dù sao cũng là phu quân tương lai của thân muội muội mình, hắn nói:
- Hôm nay quá lạnh, chúng ta đừng nên đứng nói chuyện nữa.
Minh Vẫn tiếp tục đi trước, cả đám vào trong nhà kính bắt đầu tò mò ngắm nghía. Minh Thụy ra hiệu cho Vu nhị công tử ngồi xuống. Vu nhị công tử lại cười, hai cái má lúm đồng tiền vô cùng bắt mắt.
Minh Thụy: “...”
Hình như hắn đã phát hiện ra Vu nhị công tử rất thích cười, nếu như người khác có hai má lúm đồng tiền như thế sẽ ít cười hơn để bản thân trông có vẻ nghiêm túc.
Minh Thụy thở dài, Vu nhị công tử cười khiến bản thân trông có vẻ càng nhỏ tuổi hơn, người khác không khỏi muốn chăm sóc y. Minh Thụy chỉ vào điểm tâm trước mặt, nói:
- Ăn thử món điểm tâm lê hấp đường phèn này đi.
Vu nhị công tử lại càng cười tươi hơn: - Cảm ơn.
Vu Việt Dương cắn một miếng điểm tâm, hai mắt sáng lên. Y ăn mấy miếng liền mới đột nhiên dừng lại, sau khi thấy không có ai nhìn mình thì thân thể đang căng thẳng mới thả lỏng. Cha nói nam nhân thích ăn ngọt là không tốt, nói hai má lúm đồng tiền đã khiến y trông có vẻ non nớt rồi nên dặn y không được để người khác biết mình thích ăn đồ ngọt.
Minh Thụy: “...”
Vị này thích ăn đồ ngọt ư? Trông cái bộ dạng lưu luyến kia kìa, liệu thực sự đã đủ mười lăm tuổi chưa?
Minh Thụy vừa híp mắt vừa nghe đại ca nói chuyện với Ninh Chiêu. Hôm nay các đại nhân đều dẫn theo trưởng tử hoặc trưởng tôn đến, vì Liễu Nguyên Bác đã đính ước với Chu gia nên Liễu đại nhân dẫn theo cả hai đứa con tཞai luôn. Còn Vu đại nhân rất có ý tứ, cũng dẫn theo cả hai đứa con tཞai của mình. Vu đại công tử không đi giải rượu cùng bọn họ mà ở lại sảnh trước.
Tại sảnh trước, Chu Thư Nhân ngồi cùng bàn với nhóm người Tề Vương. Sở Vương nói:
- Nhị hoàng huynh, Húc Sâm nhà huynh đã chọn được nhà thê tử chưa?
Tề Vương: - Đã chọn được rồi, đệ còn chưa biết sao?
Mấy huynh đệ bọn họ biết rất rõ tin tức của nhau, không phải đề phòng ai mà là bởi vì không ai muốn bị lạc hậu tin tức.
Chu Thư Nhân nhìn Tề Vương cau mày, nhà con dâu không dễ chọn đâu. Cũng phải, Tề vương muốn tránh phiền toái nên rầu thúi ruột hôn sự của con tཞai mình.
Sở vương nhấp một ngụm rượu, đổi chủ đề:
- Nghe nói có khá nhiều công chúa của các bộ tộc thảo nguyên vào kinh, trong đó có một số đã đến tuổi kết hôn.
Tề Vương nheo mắt lại, hỏi:
- Hoàng đệ nhắc đến chuyện này làm gì?
Sở Vương chỉ cười cười không nói.
- Chẳng qua hôm qua hoàng đệ đi hóng nên tiện miệng nhắc đến thôi.