Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1469: Hai Cái Má Lúm Đồng Tiền Sâu Hoắm

Trước Tiếp

Chu gia

Buổi tối ăn lẩu, lẩu của Chu Thư Nhân rất thanh đạm. Anh ăn không ít xiên rau, nhạt miệng bấy lâu, uống hết một chén thuốc sắc vào bụng, chỉ còn đọng lại vị cay và đắng.

Trúc Lan rửa mặt về đã thấy Chu Thư Nhân đang nhìn quyển sách cổ với ánh mắt trìu mến, cô đưa tay cầm lấy:

- Anh đang phải nghỉ ngơi, đừng có đọc làm gì cho mệt.

Trong mắt Chu Thư Nhân toàn là vẻ không nỡ, biết vợ sẽ không trả lại cho mình nên chỉ có thể dời ánh mắt đi:

- Bệnh của anh cộng với việc được phong thưởng lại thật sự có thể làm tin đồn về Vu gia rơi vào quên lãng.

Đôi tay đang sắp xếp sách của Trúc Lan dừng lại một chút, sau đó nhanh chóng sắp xếp cho xong rồi ngồi xuống nói:

- Hôm nay Tề thị đến đây có nói chuyện Vu gia với em.

Chu Thư Nhân nhướng mày:

- Nhiễm gia không có đích nữ, Tề thị nhắc đến Vu gia là vì Nhiễm phi có ý định gì sao?

Trúc Lan: - Chắc là vậy rồi. Hai ngày trước Tề thị mới vào cung thăm Nhiễm phi và công chúa mà.

- Hoàng Thượng sẽ không để các công chúa gả vào các nhà đại thần, huống chi Hoàng Thượng lại muốn trọng dụng Vu gia. Hoàng Thượng không muốn con gái của mình dính líu đến tranh đấu giữa các hoàng tử, phò mã được chọn sẽ không phải là người có xuất thân quá xuất chúng.

Trúc Lan nói: - Không có mấy thế gia muốn cưới công chúa đâu, có nhiều thế gia đã đủ vinh quang rồi, bọn họ không cần công chúa để đánh bóng thêm, cũng không muốn mời một vị tổ tông về nhà.

Trước mắt thì Hoàng Thượng chỉ có hai đứa con gái, một người đã được độc sủng nhiều năm, tuy rằng không phải con vợ cả nhưng vẫn có địa vị rất lớn trong lòng Hoàng Thượng. Hoàng thất không có nhiều con gái, càng ít thì càng quý. Nếu thực sự cưới về thì không khác gì cưới tổ tông về.

Chu Thư Nhân cười nói:

- Bây giờ bởi vì những lời đồn mà những người dù có coi trọng Vu gia cũng không dám hành động, hơn nữa được phong thưởng trước nên kinh thành đang rất náo nhiệt. Chúng ta không việc gì phải vội, đợi sang năm rồi nói sau.

Trúc Lan cũng không vội: - Ừm.

 

Chu Thư Nhân đã giúp Vu gia di dời sự chú ý, Vu đại nhân cũng đang nghĩ đến Chu gia đây. Vu gia không có nhiều đồng minh ở Kinh Thành, nhờ có Hoàng thượng nhắc nhở mà địa vị của Chu gia trong lòng ông ấy rất cao.

Vu đại nhân nhận được thiệp mời, thương lượng với nươnջ Շử:

- Nhất định phải tặng lễ vật quý mới được, ta nợ Chu hầu gia một ân huệ.

Liễu thị: - Thiếp biết rồi… À mà, mấy Đứą ɬཞẻ muốn đến trường học mà cháu của Chu hầu gia đang học để xem thử.

Vu đại nhân vuốt râu nói:

- Cứ đi thôi, nếu bọn chúng cảm thấy ổn thì có thể quyết định.

Liễu thị: - Lão gia muốn qua lại với Chu hầu phủ sao?

- Đúng vậy, Hoàng Thượng nhắc đến cháu trai của Chu hầu gia tức là đang nhắc nhở ta rồi. Nếu không phải vì dạo này Chu hầu gia đang dưỡng bệnh không gặp bất kỳ ai thì ta đã đích thân tới nhà thăm hỏi.

Liễu thị nói:

- Thiếp cũng muốn qua lại với nữ quyến của Chu hầu phủ, nhưng gần đây Chu hầu phủ không nhận thiệp mời.

- Không cần vội, cứ từ từ.

Liễu thị: - Chỉ có thể thong thả mà thôi.

Trang phục Hầu phu nhân của Trúc Lan còn chưa làm xong, nhưng hôm sau cô vẫn phải tiến cung để tạ ơn. Lẽ ra cô và Chu Thư Nhân phải tiến cung tạ ơn ngay sau ngày được phong thưởng kìa, bởi vì đợt này phong thưởng quá nhiều, lập công trong trận chiến thật sự thăng tiến rất nhanh nên dịp này có không ít người được phong tặng tước vị. Bởi vì Chu Thư Nhân chưa hoàn toàn bình phục nên Hoàng Thượng đã đặc biệt cho phép chừng nào Chu Thư Nhân có thể ra cửa mới phải tiến cung.

Hôm nay không mặc trang phục của bá tước, thân phận đã thay đổi nếu vẫn còn mặc trang phục bá tước thì sẽ không may mắn. Xe ngựa lộc cộc tiến vào cung, khi vào đến cửa cung còn được ưu tiên ngồi kiệu nữa.

Trúc Lan nghiêng đầu nhìn, đây là lần đầu tiên cô được ưu ái nhường này sau rất nhiều năm. Ngay cả Chu Thư Nhân cũng kinh ngạc. Hôm nay trời lạnh nên Chu Thư Nhân không hề làm màu từ chối, anh và vợ mình nhanh nhẹn lên kiệu, bên trong kiệu không ấm áp gì cho cam, chỉ có tác dụng chắn gió.

Chu Thư Nhân đến chính điện tạ ơn, còn Trúc Lan được hưởng phúc phần lây đi đến tẩm cung của Hoàng Hậu.

Chu Thư Nhân vừa vào chính điện đã cảm nhận được ánh mắt của Hoàng Thượng, anh thưa:

- Thần tham kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.

Hoàng Thượng bảo Thái Tử đích thân đỡ Chu Thư Nhân dậy, nói:

- Trẫm vô cùng lo lắng cho Thư Nhân, nghe thấy hơi thở của Thư Nhân đã ổn định thì trẫm có thể yên tâm rồi.

Chu Thư Nhân nói với vẻ mặt cảm kích:

- Thần nào có tài đức gì, thần…

Vừa nói nước mắt như sắp tuôn ra… ừm, kỹ thuật diễn rất tốt. Anh không muốn tiếp tục quay ngựa lãng phí đầu óc, nước mắt cảm động còn hiệu quả hơn vạn lời nói hay.

Quả nhiên Hoàng Thượng rất hưởng thụ:

- Ái khanh mau lau nước mắt đi, trẫm chưa làm gì nhiều, ái khanh đã làm mọi thứ vì tཞiều đình và bá tánh, nên được vinh dự này.

Chu Thư Nhân cầm lấy khăn tay lau đôi mắt, trong lòng nghĩ thầm mình quá xứng đáng ấy chứ. Năm nay làm anh mệt muốn chết.

Sau đó là Chu Thư Nhân cảm tạ phong thưởng, rồi Thái Thượng Hoàng đến. Trong tay Thái Thượng Hoàng còn cầm một cuốn sách rất dày, vô cùng hào hứng nói:

- Đây là tự truyện của ta, cuối cùng ta cũng viết xong.

Chu Thư Nhân im lặng, Thái Thượng Hoàng thoái vị sớm, đúng là có thời gian để viết tự truyện, nhưng mà độ dày phải chăng là dày quá mức cho phép?

Thái Thượng Hoàng rõ tự truyện của mình như lòng bàn tay, nhanh chóng lật từng trang, rất nhanh đã tìm được trang viết về Chu Thư Nhân, nói:

- Nào nào, xem ta viết gì này.

Chu Thư Nhân có dự cảm không lành, không muốn đi đến.

Thái Tử sâu kín nói:

- Cô phải đọc tự truyện của Hoàng gia gia mới biết hóa ra Chu hầu gia lại là tuýp người như vậy…

Chu Thư Nhân: “...”

Ơ kìa, Thái Tử hãy nói rõ ràng ra xem anh là tuýp người gì?

Râu của Thái Thượng Hoàng dựng cả lên, nói:

- Năm ấy khi trẫm nhìn thấy khanh cũng không ngờ được khanh có thể viết ra tấu chương như vậy.

Chu Thư Nhân gắng gượng đi qua, sau đó nhìn thấy mấy chữ rất quen thuộc, đây là tấu chương nịnh nọt của anh, được chép lại không sai một chữ trong tự truyện của Thái Thượng Hoàng. Anh có thể tưởng tượng ra được tương lai mình sẽ vô cùng nổi tiếng.

Thái Thượng Hoàng cười tủm tỉm:

- Còn có ở sau nữa.

Chu Thư Nhân đần mặt tiếp tục đọc, mặt sau cũng bình thường - đều là những ý kiến và chiến tích của anh.

Trong tẩm cung của Hoàng Hậu, sau khi tạ ơn xong Trúc Lan cũng không rời đi, Hoàng Hậu đang khoe công chúa với cô, phải nói tiểu công chúa nhìn rất đáng yêu. Hoàng Hậu kiểu chỉ cần có nữ nhi là vạn sự đều đủ:

- Bổn cung đã không còn có nuối tiếc gì nữa.

Trúc Lan không biết nên tiếp lời như thế nào, Thái Tử vẫn còn chưa kế vị mà.

Hoàng Hậu cũng không định để Trúc Lan nói tiếp, thấy con gái út có vẻ hơi mệt nên sai nữ quan bế về. Nói:

- Ngày mai thủ lĩnh của những bộ tộc thảo nguyên còn sót lại và con cháu của họ sẽ đến kinh thành.

Trúc Lan nghe Xương Nghĩa nói gần đây Lễ Bộ bận rộn vì việc này, lần vào kinh này không ở trong sứ quán mà vào ở trong tòa nhà được Hoàng Thượng ban thưởng. Lễ Bộ đang tất bật trang trí.

Trúc Lan đáp lại:

- Thần phụ cũng đã nghe được một ít tin tức.

Hoàng Hậu hơi rầu, trong đó có vài bé gái sắp đến tuổi kết hôn, Hoàng Hậu không biết nên sắp xếp việc hôn sự như thế nào, còn rất nhiều việc đang chờ được giải quyết.

Sau đó Trúc Lan và Hoàng Hậu trò chuyện một số việc khác, Hoàng Hậu đã có chút mệt mỏi nên Trúc Lan xin phép ra về. Trúc Lan về một mình, về nhà được một lúc thì Chu Thư Nhân mới ra cung.  

Tại trường học, hai vị công tử Vu gia đang dự một lớp học buổi sáng. Lúc chuẩn bị ăn cơm trưa, hai huynh đệ tìm được Minh Thụy. Hai người tiến lên, Vu nhị công tử nói:

- Tứ công tử.

Minh Thụy cũng rất để ý hai vị công tử đến dự thính này, khách khí đáp lại:

- Vu nhị công tử.

Vu nhị công tử năm nay mười lăm tuổi, khi cười lên hai bên khóe miệng có má lúm đồng tiền:

- Huynh đệ chúng ta muốn mời tứ công tử đi ăn cơm.

Minh Thụy nói: - Hai vị công tử mới đến trường học, nên để ta mời mới phải. Xin hai vị hãy cho Chu mỗ ta một cơ hội để tiêu bạc.

Vu nhị công tử sửng sốt, nhếch miệng cười, má lúm ở hai bên miệng còn rõ hơn nữa, nói:

- Vậy hai huy đệ ta cũng không khách khí, mong lần sau tứ công tử cũng cho chúng ta cơ hội để tiêu tiền.

Minh Thụy cười: - Được.

Trong lòng lại nghĩ tại sao người này lại thích cười như vậy, còn có hai cái má lúm đồng tiền nữa chứ!

Trước Tiếp