Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Phủ Chu bá tước trở thành phủ Chu hầu gia. Mấy huynh đệ Chu gia đứng trước cửa, Chu lão đại ngẩng đầu nói:
- Giờ nhà chúng ta đã là hầu phủ rồi.
Xương Nghĩa: - Đại ca, cuộc sống bây giờ cứ như một giấc mơ vậy.
Đêm qua hắn đã mơ suốt đêm, mơ thấy từng đoạn cuộc sống hồi còn ở thôn Chu gia. Hắn vẫn là một người dân bình thường, sau khi tỉnh lại hắn phải ngồi một lúc lâu mới hoàn hồn.
Xương Trí chắp tay sau lưng, nói:
- Chữ của Hoàng Thượng đúng là khí khái.
Đây là chữ viết của Hoàng Thượng, “Chu hầu phủ” (周侯府) - chữ viết của Hoàng Thượng chính là ân sủng của Chu gia.
Xương Trí huých Đại ca một cái, nào ngờ bản thân bị dội ngược lại hơi loạng choạng. Thôi, tấm thân nhỏ bé của hắn không có cửa với Đại ca. Hắn đứng vững lại, nói:
- Chu hầu gia tương lai có cảm nghĩ gì không?
Chu lão đại nhìn Lão Ngũ, chán chả buồn nói:
- Cảm nghĩ của ta là đệ quá yếu, nên vận động nhiều để rèn luyện cơ thể.
Xương Trí xoa mũi, mùa đông là mùa lười biếng nên hắn không muốn vận động chút nào.
Xương Nghĩa cười nói:
- Không nói với mọi người nữa. Tới giờ rồi, ta phải đến Lễ Bộ đây.
Xương Trí: - Trời đất, đệ cũng phải đến Hàn Lâm Viện.
Cuối cùng chỉ còn lại Chu lão đại đứng trước cửa phủ, lần nữa ngẩng đầu lên nhìn ba chữ “Chu hầu phủ” thêm một lúc rồi mới chậm rãi quay trở lại trong sân.
Chu Thư Nhân uống nước hoa quả, vừa hưởng thụ vừa xa xỉ bởi trái cây vào mùa đông tại cổ đại quá hiếm.
Chu lão đại đi vào, Chu Thư Nhân bảo ngồi xuống:
- Cha nghe nói các con đứng trước cửa lâu lắm hả?
Chu lão đại: - Vâng, con muốn dòm kỹ ấy mà.
Chu Thư Nhân: - ...Nếu như cha nhớ không nhầm thì hôm qua sau khi vừa đổi xong các con đã nhìn ít nhất là một khắc rồi.
- Bởi vì con vẫn còn có cảm giác như trên mây, cảm thấy chênh vênh như chưa chạm được xuống mặt đất.
Chu Thư Nhân cười mắng:
- Không có tiền đồ, con chính là tương lai của Chu gia đấy.
Lão Đại sẽ được kế thừa tước vị, trong mấy con tཞai thì Chu lão đại là người có số hưởng nhất.
Lỗ tai của Chu lão đại đỏ lên, hắn là Chu hầu tương lai:
- Cha, con chọn ngày lành tháng tốt là vào ba ngày sau mở tiệc, đã lên danh sách xong, cha có muốn xem thử không?
Chu Thư Nhân xua tay, nói:
- Cha không xem đâu, giao cho con đấy!
Chu lão đại giúp đỡ mẹ quản lý Chu gia rất nhiều năm rồi, nên mời ai thì trong lòng hắn đều biết rõ thành ra không hề lo lắng:
- Vậy con xin phép đi làm việc của mình trước.
- Đi đi… à chờ một chút, không phải con nói là rau xanh trong nhà kính phát triển rất tốt sao? Nhà chúng ta làm rất nhiều nhà kính, con sai người đi hái một ít về. Tiện thể mang một ít đi tặng cho họ hàng đi.
Chu lão đại ghi nhớ:
- Con sẽ đi làm ngay.
Khoảng thời gian qua khi cha đổ bệnh, bọn họ đã nhận được rất nhiều quà cáp. Đúng là nên trả lễ một chút. Nếu như trả lễ bằng quá đắt thì lại giống như đang cố tình, có vẻ xách cách. Rau xanh trồng trong nhà kính vào mùa đông là tốt nhất. Nhà kính Chu phủ trống ớt đỏ, dưa leo,... chủng loại đa dạng. Mùa đông ăn dưa leo thanh mát sẽ rất thoải mái, phải hái dưa leo nhiều nhiều mới được.
Khương gia
Tuyết Mai nhìn đồ ɬཞąŋ g ʂức mẹ cho mình mà ngẩn người. Cha đã thành Hầu gia, thị từ đích trưởng nữ của phủ bá trước trở thành đích trưởng nữ của phủ hầu tước. Sự biến hóa thân phận này quá to lớn.
Bộ ɬཞąŋ g ʂức được mẹ đưa đến hôm qua, nói là trong nhà có chuyện ăn mừng nên muốn cho mọi người đều vui. Thị được một bộ đồ ɬཞąŋ g ʂức bằng hồng bảo thạch, bộ ɬཞąŋ g ʂức này có thể để làm đồ gia truyền.
Khương Vương thị vừa bước vào đã thấy được đồ ɬཞąŋ g ʂức. Con dâu về nhà mẹ đẻ chăm sóc thông gia, sau khi khỏe lại thông gia đã tặng rất nhiều đồ đến đây, món ɬཞąŋ g ʂức này vô cùng bắt mắt, bà cụ bèn hỏi:
- Đây là đồ lần trước nhà sui gia cho hả?
Thấy là mẹ chồng, Tuyết Mai cười nói:
- Không phải, hôm qua con về nhà mẹ đẻ, cha con được phong làm hầu gia, mẹ con nói san sẻ niềm vui cho con ạ.
Trong lòng Khương Vương thị co giật, thân phận của con dâu càng ngày càng cao, dù bà ta không có nhiều hiểu biết về đá quý cũng có thể biết được đồ ɬཞąŋ g ʂức này quý báu như thế nào, nói:
- Mẹ đến đây là muốn bàn với con xem nên tặng quà gì cho nhà mẹ con. Nhà sui gia được phong hầu là chuyện vui lớn, tạm thời mẹ không có ý tưởng gì nên để con suy nghĩ.
Tuyết Mai đã có tính toán trong lòng, nói:
- Tối hôm qua con có bàn với tướng công, ý của tướng công là nhà chúng ta chẳng có bảo bối gì để tặng nên tướng công muốn tặng bức họa mà chàng ấy cho rằng quý giá nhất cho cha con ạ.
Khương Vương thị cười toe toét:
- Ý kiến hay.
Tranh của con tཞai thì không phải tốn tiền để chuẩn bị.
Tuyết Mai cũng cảm thấy khá hay, cha rất thích những bức tranh của tướng công, nói tranh của tướng công có giá trị sưu tầm, còn nói tướng công nếu có bức tranh nào không nỡ bán thì hãy bảo tồn để đó.
Khương Vương thị cũng là nữ nhân, không khỏi liếc nhìn đồ ɬཞąŋ g ʂức:
- Đồ ɬཞąŋ g ʂức này tính để lại cho Khương Đốc đúng không?
Tuyết Mai sửng sốt, sau đó giơ tay sờ đồ ɬཞąŋ g ʂức. Đáp:
- Con sẽ giữ bộ ɬཞąŋ g ʂức này lại trước ạ.
Đợi trăm năm sau thị sẽ nghĩ lại nên cho ai.
Nhắc tới Khương Đốc là Khương vương thị lại thở dài, nói:
- Đôi vợ chồng son Khương Đốc đã thành thân được một năm nhưng vẫn không có động tĩnh gì, đáng lẽ ra bọn chúng không nên thành thân muộn.
Tuyết Mai không vội vàng muốn có cháu trai nhưng mẹ chồng lại rất vội:
- Mẹ con đã nói hài tử là duyên phận. Lúc nào chúng muốn tới thì tới thôi ạ, chúng ta có hối cũng đâu có được.
Khương Vương thị còn có thể nói gì, không nói được cái gì bởi bà sui là hầu phu nhân đấy.
Chu lão đại làm việc rất hiệu quả, buổi chiều đã hái xong rau trong nhà kính, nhanh chóng chia ra và giao đến từng nhà, buổi tối mọi người có thể ăn thử rau xanh.
*
Uông gia
Đào thị đích thân đưa dưa leo đã rửa sạch cho cha mẹ chồng, nói với mẹ chồng:
- Mẹ nhìn đồ ăn mà Chu hầu phủ đã trồng trong nhà kình này, vừa mọng nước vừa to. Mẹ ăn thử đi ạ!
Uông lão phu nhân cầm lên cắn một miếng, nói:
- Ừm, ăn ngon. Mùi vị thanh mát làm sao!
Uông lão gia thì không cần phải nhắc cũng đã cầm lên ăn:
- Đều có nhà kính như nhau, nhưng rau củ trồng ở Chu hầu phủ quả thực rất ngon.
Uông lão phu nhân cười:
- Đúng vậy, dưa leo trồng trong nhà kính của chúng ta tại là mặt hàng kém chất lượng.
Đào thị nghĩ thầm, ai bảo suối nước nóng trong ɬɧôŋ ɬཞąŋ g nhà mình nhỏ xíu. ɬɧôŋ ɬཞąŋ g của Chu gia nằm ở vị trí đẹp nhất, trước kia là ɬɧôŋ ɬཞąŋ g của Hoàng thượng đấy.
Uông lão gia cảm khái:
- Chu gia bây giờ là hầu tước, ai có thể ngờ đến.
Đào thị nhếch môi, Chu gia càng tốt thì Đại phòng cũng càng tốt. Ban đầu do chính thị đề nghị hôn sự này chứ ai!
Ngọc Lộ không nói một lời, nàng ấy chỉ chơi với con tཞai nhưng nhiều ít sẽ có những ánh mắt bắn về phía nàng ấy. Nàng ấy cũng bất ngờ lắm, không những ông nội trở thành Hầu gỉa, mà cha nàng ấy cũng sẽ là Hầu gia, tương lai nàng ấy chính là đích nữ Hầu phủ. Đúng là quá bất ngờ!
Nhị phòng và Tam phòng của Uông gia ghen tị chết đi được, nhưng ghen tị cũng vô ích.
*
Chương Châu
Ngọc Sương chưa biết ông nội mình đã trở thành hầu gia, nàng ấy vẫn đang rầu rĩ:
- Trong ɬɧôŋ ɬཞąŋ g đã có ba mươi Đứą ɬཞẻ rồi. Trong đó có 25 đứa bé gái, và 5 đứa bé trai.
Lưu Phong nhìn danh sách đăng ký, hỏi:
- Đã cho người điều tra chưa?
Ngọc Sương thở dài:
- Thiếp đã sai quản gia cho người đi điều tra rồi, những Đứą ɬཞẻ được nhận lức này toàn là những đứa số khổ. Năm đứa bé trai này không có cha dượng thì cũng có mẹ kế, hoặc là cha mẹ đều chết phải sống cùng thúc thẩm. Bây giờ đâu đâu cũng thiếu lương thực nên chúng đã bị vứt bỏ, vả lại những Đứą ɬཞẻ này không phải bị ném đến ɬɧôŋ ɬཞąŋ g mà là tự mình tìm đến.
Lần trước đưa mấy đứa bé gái đi đã để bọn chúng biết được tin tức, rồi cố gắng mò đến ɬɧôŋ ɬཞąŋ g.
Lưu Phong: - ɬɧôŋ ɬཞąŋ g của cha không thể cứu được tất cả mọi người.
- Thiếp biết. Chàng cũng biết ý tưởng của thiếp rồi đó, chàng thấy thế nào?
Lưu Phong biết ý của thê tử, muốn cho y tiếp quản, nếu như y muốn trồng dược liệu trên quy mô lớn thì cần bồi dưỡng người bào chế dược liệu, y nói:
- Cứ nuôi mãi như vậy không phải là cách, phải bảo bọn chúng ký giấy hết đi. Bây giờ ta sẽ tìm người bắt đầu dạy bọn chúng điều chế dược liệu, sau này lấy công bù vào chi phí hiện tại. Chừng nào trả hết thì chừng đấy sẽ giải trừ khế thư và ký khế thư lại lần nữa.
- Tất cả đều theo ý chàng.
Lưu Phong định liên hệ với thương nhân buôn bán dược liệu, yêu cầu bọn họ giới thiệu sư phụ bào chế dược liệu, còn chưa chắc sẽ mời được người như vậy, bởi người ta chú tâm truyền lại cho con cái mình hơn. Nếu như không được, chắc phải nhờ nhạc phụ tìm giúp.