Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1467: Tất Cả Là Đều Là Thật

Trước Tiếp

Xương Nghĩa nghĩ thầm cũng may mình để con trai ở lại, nếu không sẽ không vượt qua được chướng ngại trong lòng:

- Ai dám cười con chứ?

- Ta đây.

Xương Nghĩa: -… Cha à…

- Được rồi, mau đứng dậy cho ta. Đừng để ta nói lần hai.

Xương Nghĩa rất muốn quỳ tiếp, nhưng đôi chân lại rất thành thật mà đứng lên:

- Cha, bây giờ cha cảm thấy thế nào ?

Chu Thư nhân chỉ vào giường đất nhỏ, ra hiệu cho Xương Nghĩa ngồi xuống. Anh nói:

- Cha đã khỏe hơn nhiều rồi.

Có hai vị thái y bên cạnh, đãi ngộ không chê vào đâu được. Huống chi một trong hai vị thái y còn là người đứng đầu Thái Y Viện.

Xương Nghĩa cẩn thận quan sát cha, sắc mặt cha vẫn tái nhợt càng khiến hắn cảm thấy khó chịu.

- Cha, cha gầy đi nhiều quá.

Chu Thư Nhân:

- Chờ khỏi bệnh là có thể trở lại như cũ.

Vừa dứt lời, Triệu Thị và Ngọc Điệp đi vào cũng quỳ xuống. Chu Thư Nhân bó tay, Trúc Lan đã đi thăm con thứ của Tuyết Hàm, cσռ ɖâυ khác với con trai, con trai thì có thể mắng được nhưng cσռ ɖâυ không tài nào mắng được. Chu Thư Nhân nói với giọng nhẹ nhàng:

- Mọi người đứng dậy cả đi.

Triệu thị cũng sợ hãi, thị không ngờ ở nhà lại xảy ra chuyện lớn như vậy. Xương Nghĩa thấy cha nhìn mình thì vội đứng dậy đỡ nương tử và các con lên.

Chu Thư Nhân nói:

- Con thứ của Tuyết hàm bị bệnh, mẹ của các con đang ở phủ Tần vương. Các con vừa về đến nhà, đi nghỉ ngơi sớm đi.

Xương Nghĩa lo lắng:

- Sao đứa trẻ lại bị bệnh thế?

Chu Thư Nhân thở dài nói:

- Đứa trẻ này từ lúc sinh ra đã có bệnh về phổi, mấy ngày nay trời lạnh đứa nhỏ không chịu nổi nên bị bệnh.

Xương Nghĩa quan tâm hỏi:

- Đứa nhỏ giờ thế nào rồi?

- Đã kiểm soát được tình trạng bệnh. Hầy, đứa trẻ còn quá nhỏ nên không tiện cho dùng thuốc.

Anh thương cháu ngoại, cũng đau lòng thay con gái út. Đầu tiên là anh ngã bệnh, anh vừa khỏi thì đứa trẻ lại bị bệnh. Anh sợ lúc này con gái út cố gắng chịu đựng, sau đó kiểu gì cũng đổ bệnh.

Tại Tần vương phủ, Trúc Lan thấy con gái đã ngủ mới nói với Dung Xuyên:

- Không phải cái gì cũng nghe theo Tuyết Hàm đâu nhé, cơ thể con bé không chịu nổi đâu.

Dung xuyên cũng rất hốc hác, con út yếu ớt, từ khi sinh ra đã bị bệnh, nương tử lại cần phải nghỉ ngơi. Hắn vô cùng tự trách bản thân:

- Tất cả là do con quá bận, là do con hết.

Trúc Lan giơ tay, nói:

- Chuyện này không liên quan gì đến con, trách nhiệm mà con đang phải gánh vác cũng không hề nhẹ.

Dung Xuyên đã làm rất tốt rồi.

Dung Xuyên: - Mẹ, đứa nhỏ đã ổn hơn rồi, mẹ nên về nghỉ ngơi đi. Mấy ngày nay mẹ gầy đi trông thấy đấy.

Trúc Lan biết mình gầy đi, khuôn mặt bầu bĩnh đã có thêm nhiều nếp nhăn. Chỉ mấy ngày qua, khuôn mặt cô trông như già đi năm sáu tuổi, tóc cũng đã bạc nhiều, cô nói:

- Được rồi, vậy mẹ đi về trước.

Trúc Lan ra cửa thì gặp Ninh Tự, trên mặt Ninh Tự cũng mang ý cười:

- Hồi phủ sao?

- Đúng thế, còn Hầu gia thì sao?

Ninh Tự lo lắng cho đứa bé, nói:

- Ta đợi đứa nhỏ hoàn toàn bình phục rồi mới về nhà.

Trúc Lan hiểu được Ninh Tự, đứa nhỏ là người thừa kế Ninh gia. Là cháu của Ninh Tự, vô cùng quý giá.

 

Hàn lâm viện

Minh Vân bước ra khỏi cung với tâm trạng bàng hoàng. Xương Trí gọi Minh Vân mấy câu, Minh Vân mới hoàn hồn:

- Sao vào cung một chuyến mà giống như mất hồn thế ?

Minh Vân kéo Ngũ thúc sang một bên, sau khi xác nhận không có ai ở đó mới nói:

- Ngũ thúc, hôm nay con nhìn thấy thánh chỉ ban thưởng ạ.

Xương Trí sửng sốt một lát, nói:

- Sao con thấy được?

- Để ở chỗ dễ nhìn thấy như thế, khó lòng mà xem nhẹ được. Thái Tử còn chỉ cho con xem cái nào là của nhà chúng ta, bảo rằng mai chính là ngày đẹp được chọn đấy.

Xương Trí hiểu được sự thất thần của Minh Vân. Thái tử nói ཞõ ཞàསg, phần thưởng sẽ không nhỏ.  

- Ngày mai chúng ta sẽ biết thôi.

Minh Vân nghĩ đến ánh mắt của Thái Tử nhìn mình, như thể mình cũng sẽ được cái gì đó. Hắn suy đoán đôi chút, nhưng rồi không dám tưởng tượng nữa.

Buổi tối khi trở về Minh Vân kể chuyện ý chỉ ban thưởng, Trúc Lan hỏi Chu Thư Nhân:

- Anh đoán xem Hoàng Thượng sẽ ban thưởng cái gì?

Chu Thư Nhân: - Hoàng Thượng còn cần anh làm Hộ Bộ Thượng Thư, chức quan thì không thăng lên rồi nhưng cái khác chắc được.

Trúc Lan thường quên mất mình không chỉ là Thượng thư phu nhân, mà còn là Bá tước phu nhân:

- Ý của anh là tước vị à?

Chu Thư Nhân gật đầu:

- Trừ cái này ra thì không còn gì để phong thưởng được nữa.

Trúc Lan: - Không biết chỉ có mình anh được làm Hầu gia hay là được truyền thừa mấy đời nhỉ.

Thừa kế võng thế thì không cần phải mơ, công lao lớn như thế nào mới có thể thừa kế võng thế? Năm đó cùng nhau làm lên thiên hạ còn chưa được Thái Thượng Hoàng cho cơ mà.

Sáng sớm hôm sau, nếu đã nhận được tin tức thì Trúc Lan cũng chuẩn bị sẵn sàng. Kết thúc buổi chầu không lâu, Chu Thư Nhân hôm nay không đi lâm triều mà ở nhà nhận chiếu chỉ.

Trước đây chiếu chỉ không dài, nhưng lần này Hoàng Thượng ghi lại từng thành tựu của Chu Thư Nhân khiến chiếu chỉ trở nên rất dài. Anh ɬཞở ɬɧàŋɧ Hầu gia, tuy không có phong hào nhưng có thể truyền thừa lại hai đời. Ngoại trừ tước vị, còn ban thưởng kèm vàng bạc, một ngàn lượng vàng, đồ cổ tranh chữ và cuối cùng là hai thôn trang: một ở gần kinh thành, một ở phương nam. Anh không có cảm giác gì với việc ɬཞở ɬɧàŋɧ Hầu gia, anh đã sớm đoán được. Ấy vậy mà anh lại hưng phấn đến mức muốn nằm trên cái rương chứa đồ cổ.

Chu Thư Nhân cẩn thận nhìn từng cái, sờ đi sờ lại, miệng thì không ngừng lẩm bẩm, nói:

- Là thật, là thật, tất cả đều là thật.

Vừa nói anh còn vừa lật xem sách cổ:

- Ha ha, lần này tất cả đều là thật.

Cuối cùng thì Hoàng Thượng cũng hào phóng, một hơi đưa đến năm cái rương. Tất cả những thứ trong rương đều là chính phẩm, còn có mấy cái là trân phẩm. Mạnh đấy!

Còn về phần vàng, Chu Thư Nhân chẳng buồn ngó tới. Chu gia bây giờ không thiếu tiền bạc, thứ thiếu đó chính là vốn liếng. Hơn nữa loại vàng từ mỏ vàng ra không thể đưa vào thị trường, cực kỳ thích hợp trong việc dùng để ban thưởng nên hiện tại Hoàng Thượng hào phóng lắm.

Trúc Lan cũng hiểu được sự kích động của Chu Thư Nhân, những năm gần đây hoàng thất quá keo kiệt mà lần này lại tỏ ra rất hào phóng. Đưa cho cô một cái rương trang sức, cô cũng kích động nha.

Mấy người Chu lão đại cũng có chút choáng váng, vậy là nhà họ đã thành Hầu phủ sao?

Xương Nghĩa tỉnh táo lại chúc mừng cha mình, chỉ thấy cha phất tay cho có lệ. Được rồi, cha không có hứng thú lắm với việc ɬཞở ɬɧàŋɧ hầu gia mà chỉ quan tâm đến đồ cổ và tranh vẽ thôi.

Xương Nghĩa quay lại chúc mừng đại ca:

- Chúc mừng đại ca.

Trong tương lai đại ca cũng sẽ là hầu gia.

Xương Trí cũng vội chúc mừng. Hắn không ghen tị, không có gì đáng ghen tị cả.

- Chúc mừng đại ca.

Chu lão đại hoàn hồn, tự nhéo mình thật mạnh. Hắn cũng có thể ɬཞở ɬɧàŋɧ hầu gia ư?

Xương Nghĩa bật cười khi thấy hành động của đại ca, nói:

- Đại ca nhẹ tay thôi, lát nữa xanh lên bây giờ.

Chu lão đại kêu một tiếng, đau thật, sau đó mặt đỏ bừng, nói:

- Đều nhờ có cha mới được vậy.

Lý thị cũng hoàn hồn, hỏi hai cô cσռ ɖâυ:

- Ta, ta…

“Ta” mãi mà không hỏi ra được cả câu.

Nhiễm Uyển và Lưu Giai cũng sửng sốt, đúng là chuyện vui lớn của Chu gia.

Lúc này Trúc Lan xem trang sức xong rồi mới lên tiếng. Hôm nay có chuyện mừng, thưởng gấp ba lần tiền tiêu vặt cho đầy tớ để mọi người cùng vui vẻ.

Đinh quản ra vội ra ngoài thu xếp, ông ấy không bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình sẽ ɬཞở ɬɧàŋɧ tổng quản gia của Hầu phủ.

Lúc chiếu chỉ ban thưởng được lan truyền, Ôn Đại nhân suýt chút nữa lên cơn đau tim nhưng cũng càng thêm kiêng kị Chu Thư Nhân. Có một số công trạng trên chiếu chỉ bọn họ không hề biết đến.

Các vị đại đần đều có cảm giác thì ra là như vậy, hóa ra có rất nhiều chính sách đều có bóng dáng của Chu Thượng Thư nên hoàng thất trọng dụng Chu Thượng Thư là điều đương nhiên. Vốn không cam lòng khi thấy Hoàng Thượng phái hai vị thái y đi chữa trị cho Chu Thư Nhân, bây giờ cũng tiêu tan. Rất nhiều đại thần đều đang suy nghĩ xem nên gửi quà gì để chúc mừng Chu hầu gia.

Trước Tiếp