Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau buổi chầu triều, Chu gia sẽ biết tin tức. Hoàng Thượng phái tiểu công công đến truyền tin tức, đại khái là đợi sau khi Chu Thư Nhân có thể xuống giường thì chọn một ngày đẹp để ban thưởng. Còn đối với những đại thần khác, Hoàng Thượng chỉ nói chọn ngày đẹp để ban thưởng chứ không nhắc gì đến Chu Thư Nhân.
Khi Chu Thư Nhân tỉnh dậy, Trúc Lan nói cho anh biết chuyện:
- Nếu không có lần bị bệnh nặng này của anh, hoàng thất đã quen với năng lực của anh vẫn luôn cho rằng anh là bất khả chiến bại đấy.
Cô không quan tâm đến chuyện được ban thưởng, cô chỉ xót Chu Thư Nhân thôi. Mấy năm vừa qua bào mòn toàn là tâm huyết của Chu Thư Nhân.
Chu Thư Nhân dựa vào gối nói:
- Trận bệnh này mang đến rất nhiều chỗ tốt, theo như thói quen cũ của Hoàng Thượng, dù công lao của anh có lớn thế nào cũng sẽ không được ban thưởng quá nhiều, sợ là còn không có ấy chứ. Bây giờ ban thưởng trước, còn cố tình nói với anh thì chứng tỏ lần này ban thưởng lớn. Hơn nữa sau này cũng không dám áp bức anh quá, anh cũng có thể thoải mái hơn phần nào.
Anh đã ở cổ đại chừng ấy năm trời, năm nay là năm mệt mỏi nhất với anh. Gánh nặng trên người quá lớn, còn không dám ngã bệnh, sợ rằng bị bệnh sẽ trì hoãn thời cơ chiến đấu, cũng sợ các tướng sĩ phải hy sinh quá nhiều. Anh cảm thấy bản thân đang gánh rất nhiều tính mạng trên người. Anh thật sự mệt mỏi, trận bệnh này giúp anh có thể nghỉ ngơi thật tốt.
Trúc Lan nhìn khuôn mặt không còn tí máu nào của Thư Nhân, lòng đau như cắt:
- Đừng nói đến chuyện rắc rối nữa, anh húp thêm miếng cháo đi.
Trong miệng Chu Thư Nhân nhạt nhẽo không có vị gì. Cũng không đúng! Có vị, nhưng là vị đắng của thuốc sắc. Sau khi ăn cháo xong Chu Thư Nhân lại cảm thấy buồn ngủ, hẳn là trung dược cũng có thành phần an thần.
Chu lão đại đi vào nhỏ giọng nói:
- Mẹ, người của Ôn gia đến.
Trúc Lan hỏi: - Ai?
Chu lão đại nói:
- Trưởng tôn của Ôn gia mang quà đến gặp cha, có nên gặp hắn không?
Trúc Lan cười khẩy một tiếng:
- Gặp chứ sao không, quà đưa đến tận cửa rồi, con không cần qua, để Minh Vân đi là được rồi.
Chu lão đại gật đầu: - Vâng.
Trúc Lan vén chăn lại cho Chu Thư Nhân, nghe theo tiếng bước chân thì thấy Lý thị:
- Mẹ, canh hạ hỏa đã được nấu xong rồi, con bưng đến cho mẹ, nhân lúc còn nóng mẹ hãy uống đi.
Trúc Lan ra hiệu cho Lý thị ngồi xuống, nói:
- Hai hôm nay con đã vất vả rồi, ngày ba bữa cơm của mẹ và cha con đều do con nấu.
Lý thị lắc đầu:
- Con không vất vả bằng hai muội muội đâu, hai muội muội luôn trông chừng cha mẹ đấy ạ.
Cha mẹ không cho thị hầu hạ, thật ra thị cũng muốn chăm mẹ chồng, tiếc là hai muội muội đều ở trong phủ, nên họ đã đảm nhận việc này.
Trúc Lan thở dài:
- Tiểu muội của con còn cần được chăm sóc để khỏe mạnh lại, ta nói không cần nó gác đêm mà nó không chịu nghe.
Một khi khuê nữ đã trở nên cứng đầu thì người làm mẹ như cô cũng không thể làm gì được.
Lý thị mỉm cười:
- Các muội muội có hiếu thôi ạ.
Trong lòng Trúc Lan cảm động, những lúc ốm đau bệnh tật chỉ mong có con cái bên người. Cô là người trầm tính, nhưng có con cái ở bên cô lại cảm thấy vui vẻ. Sau khi uống canh xong, cơ thể cảm thấy thoải mái và ấm áp.
- Các con cũng nên nghỉ ngơi nhiều vào.
Cả đêm hôm qua Lý thị không nghỉ ngơi. Có thể nói toàn bộ Chu gia ngoại trừ mấy đứa trẻ không chịu nổi, còn lại chưa ai nghỉ ngơi. Chu Thư Nhân chính là bầu trời của Chu gia, anh bệnh nặng khiến cả Chu gia đều trở nên tối tăm.
Sảnh trước
Ôn Hạc chờ lâu đã có phần mất kiên nhẫn, thấy Chu Minh Vân đến thì vội điều chỉnh sắc mặt:
- Ta thay mặt ông nội đến thăm Chu Thượng thư, đây là chút tấm lòng của Ôn gia.
Minh Vân nhìn lướt qua mấy cái hộp trên bàn. Ôn gia rất hào phóng khi tặng quà, thở dài nói:
- Gia gia vẫn chưa tỉnh lại, chuyến này Ôn công tử mất công tới rồi.
Ôn Hạc nói:
- Ta có thể chờ Thượng Thư Đại nhân tỉnh lại.
- Ta cũng không biết khi nào ông nội mới tỉnh lại.
Những lời này vào trong lỗ tai Ôn Hạc lại có ý là Chu Thượng Thư vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, thấy sự u sầu trong ánh mắt và quầng thâm của Minh Vân thì trong lòng hiểu rõ.
- Nếu đã như vậy thì ta không quấy rầy nữa, ta thay mặt ông nội chúc Chu Thượng Thư mau chóng bình phục.
Giọng điệu của Minh Vân thoải mái hơn một chút:
- Cảm ơn những lời tốt đẹp của Ôn công tử, ta tin ông nội sẽ nhanh chóng khỏe lại.
Ôn Hạc cười gật đầu rời đi, sau khi ra khỏi cửa lớn Chu phủ hắn ta bĩu môi. Không có Chu Thượng Thư, để xem ngày sau Chu gia lấy đâu ra tự tin đối đầu với Ôn gia. Trong giọng nói tràn đầy sự đắc ý:
- Đi, hồi phủ.
Minh Vân mở hộp ra, nói với cha :
- Quà tặng đều là đồ sứ và vật trang trí , không có một chút thuốc bổ nào. Tức là không mong ông nội khỏe lại đến mức nào chứ?
Chu Xương Lễ thấy lễ vật của Ôn gia là thấy phiền:
- Vất vào trong nhà kho đi, đừng để cho ông nội con nhìn thấy.
Minh Vân cười:
- Cha, ông nội sẽ không không vui đâu mà còn vui vẻ trước những món lễ vật quý này nữa ấy chứ.
Xương Lễ cũng hiếm thấy nở nụ cười: - Ừ.
*
Thôn Chu gia
Khương Mâu nghe Khương Lệ nói suốt một khắc (15 phút), Khương Mâu mới nói:
- Nói xong chưa?
Khương Lệ nói khô cả cổ, phải uống hai chén trà làm ẩm miệng. Nói:
- Ta thật sự muốn tốt cho muội thôi, muội xem bây giờ lương thực đang thiếu thốn mà thôn Chu gia lại là một trong những thôn đứng đầu. Muội đi đầu quyên góp lương thực, danh tiếng của muội tốt, danh tiếng của thôn Chu gia cũng tốt, đúng không?
Khương Mâu: - Đây là ý của Tri huyện Đại nhân à?
Bởi vì nàng ta không bán lương thực nên hiển nhiên thôn Chu gia không thiếu lương thực. Năm nay lương thực được giá cao dẫn đến làng trên xóm dưới đã bán đi rất nhiều. Bây giờ trên thị trường không có nhiều lương thực, những huyện không thiếu lương thực giờ cũng thiếu. Thôn Chu gia được xem là thôn giàu có của huyện, còn có thôn Lý gia - nhà mẹ đẻ của Đại cữu mẫu. Thôn Lý gia giúp đỡ ông ngoại quản lý thôn trang, năm nay cũng không bán lương thực. Khương Mâu biết có không ít người đang nhòm ngó Lý gia!
Sắc mặt của Khương Lệ có phần mất tự nhiên, cha chồng đang lo lắng về vấn đề lương thực, tướng công cũng đã nhiều lần nhắc đến hai nhà Chu gia và Lý gia, hai tộc đều có rất nhiều lương thực dự trữ. Tướng công muốn được cha chồng nhìn bằng con mắt khác, đương nhiên ả phải tìm cách. Ả cũng tự biết lượng sức, không dám đến thẳng dòng họ Chu thị thuyết phục, cha chồng ả chỉ là một quan tri huyện quèn không có gia tộc chống lưng, tiền đồ tương lai có hạn, còn Chu thị thì những năm nay có rất nhiều tú tài và cử nhân. Ả tự biết được mình có mấy cân mấy lạng.
Ý tưởng của ả rất hay, chỉ cần thuyết phục Khương Mâu thôi. Khương Mâu quyên góp, dòng họ Chu thị chắc chắn sẽ quyên góp lương thực theo. Sau đó Lý gia chắc chắn cũng không làm ngơ.
Khương Mâu thấy Khương Lệ hồi lâu không trả lời, nàng ta nhắm mắt lại. Xem nàng ta là đồ ngốc sao?
Khương Lệ: - Trêntriều đình các Đại nhân cũng đều quyên góp lương thực. Muội là 匚卄áㄩ Ꮆá丨 của Thượng Thư Đại nhân, không quyên góp sẽ không tốt đâu. Ta làm vậy cũng vì muốn tốt cho muội thôi.
Khương Mâu khẽ cười:
- Vậy Tri huyện Đại nhân quyên góp bao nhiêu?
Khương Lệ cứng họng:
- Muội cũng biết cha chồng ta không có gốc rễ gì, nhà không giàu có nên chỉ quyên góp mười thạch.
Khương Mâu không nói lên lời. Làm như nàng ta không biết tri huyện Đại nhân có bao nhiêu của cải vậy. Ông ngoại đã điều tra Tri huyện Đại nhân xong từ kiếp nào rồi, khi Khương Mâu về quê thì được ông ngoại cho biết. Hẳn là bản thân không nỡ quyên góp nhưng cũng không muốn bị dị nghị nên muốn tìm lương thực từ chỗ khác. quyên góp lương thực là điều chắc chắn, nhưng không thể trực tiếp quyên góp cho huyện nha. Khương Mâu đợi khi tướng công trở về sẽ cùng tướng công đi nhà tộc trưởng để bàn bạc.
Mới đó mà đã mấy ngày trôi qua, thái y đã rời khỏi Chu phủ. Thời gian mấy ngày đủ để kinh thành bình tĩnh lại, Chu Thư Nhân không phải bộc phát bệnh nặng. Vào lúc này Xương Nghĩa mới trở lại kinh thành, khi hắn vào phủ đã nghe quản gia nói những chuyện xảy ra mấy ngày nay. Hắn chạy một mạch về hậu viện, bỏ lại quản gia và Triệu thị ở phía sau.
Lúc Xương Nghĩa đi vào, Chu Thư Nhân đang ngồi chơi cờ một mình. Xương Nghĩa quỳ thụp xuống, Chu Thư Nhân nghe thôi cũng thấy đau
- Con đang làm gì thế? Mau đứng dậy đi.
tuy rằng trong nhà có sàn sưởi ấm nhưng quỳ lâu thì đầu gối cũng không chịu nổi.
Mắt Xương Nghĩa đỏ hoe, nói:
- Cha, cha sinh bệnh mà con không thể ở bên làm tròn chữ hiếu. Con trai bất hiếu.
- Bao nhiêu tuổi rồi mà còn khóc, không sợ bọn nhỏ chê cười con sao. Hơn nữa, ai nói con không làm tròn đạo hiếu. Chẳng lẽ Minh Thụy không phải con của con?