Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu lão đại thấy sắc mặt mẹ mình tái nhợt, lo lắng nói:
- Mẹ, để con mời thái y đến.
Thái y đang nghỉ ngơi tại phòng bên trong viện, rất nhanh đã đến. Sau khi bắt mạch thái y nói:
- Lão phu nhân căng thẳng trong thời gian dài, lại chưa được nghỉ ngơi tốt, nên cần phải tĩnh dưỡng.
Chu lão đại thở ra một hơi:
- Cảm ơn thái y.
Tuyết Hàm ngừng khóc, đỡ mẹ rồi nói:
- Mẹ, mẹ uống thuốc an thần sau đó hãy đi nghỉ ngơi đi. Cha ở đây có chúng con lo mà.
Trúc Lan nói: - Lão đại, con đi báo với Tuyết Mai một tiếng.
Tin tức không giấu được rồi, thôi thì nói cho Tuyết Mai cũng đến đây vậy.
Chu lão đại: - Con đi làm ngay đây ạ!
Xương Trí và Minh Vân không đến nha môn, đều xin nghỉ phép. Đây là lòng hiếu thảo của họ, điều này cũng khiến một số người hiểu lầm liệu Chu Thư Nhân có thực sự bị bệnh hay không bởi ngủ một đêm dậy bệnh quá sức đột ngột.
Mấy nhà thông gia của Chu gia đến thăm đủ cả. Uông gia là Uông Úy tự mình đến, vì vậy đã cố ý xin nghỉ. Lưu gia là nhị ca của Lưu Giai đến, Nhiễm gia có Nhiễm Tầm. Cổ gia và những nhà khác cũng phái người đến, ngoài ra còn có một vài người có quan hệ tốt cho người tới hỏi thăm.
Là trưởng tôn, Minh Vân và các đệ đệ bận rộn chiêu đãi mọi người. Khi Tuyết Mai đến, Trúc Lan đã uống thuốc an thần rồi ngủ thiếp đi. Trúc Lan không sợ người ta nhìn thấy, nằm ngủ luôn bên cạnh Chu Thư Nhân, càng không sợ bị lây bệnh, dù cho mấy người Chu lão đại sốt ruột quỳ xuống cũng không cản được.
Hai vợ chồng vẫn luôn nắm tay nhau ngủ, Tuyết Mai rưng rưng nước mắt nhìn rồi dùng khăn tay lau nước mắt. Nàng cảm động trước tình cảm cha mẹ, nhưng cũng sợ hãi. Tình cảm của cha mẹ quá sâu đậm, nếu thực sự có chuyện ngoài ý muốn xảy ra thì mẹ sẽ không sống một mình đâu.
Trong lòng Tuyết Hàm cũng nặng trĩu, thân phận của nàng tạo áp lực cho thái y. Hết lần này đến lần khác nàng yêu cầu thái y xác nhận tình hình, thái y cũng không mất kiên nhẫn, chỉ muốn chỉ tay lên trời mà thề rằng Chu Đại nhân không phải bộc phát bệnh nặng mà chỉ là mệt mỏi quá nên sinh bệnh nặng, có bọn họ canh chừng sẽ không xảy ra việc gì.
Buổi trưa, Uông Cự đến. Uông Cự muốn vào nhà nhìn xem nhưng bởi vì Trúc Lan cũng ngủ say nên Uông Cự không tiện đi vào. Uông Cự hỏi Chu lão đại:
- Chỉ cần nghỉ ngơi là hồi phục lại sao?
Chu lão đại: - Thái y nói như vậy, nói cha con quá mệt mỏi nên đột nhiên ngã bệnh. Chỉ cần không bị sốt nữa, sau này tĩnh dưỡng một thời gian là sẽ khỏe lại.
Tảng đá lớn trong lòng Uông Cự cũng rơi xuống:
- Các ngươi không ra phủ nên không biết bên ngoài đồn thổi kinh khủng như thế nào đâu, chỉ mong ngày mai truyền ra tin tức cha của các ngươi đi theo ông bà đấy. Phỉ phui!
Sắc mặt Chu lão đại tối sầm lại, những người này mồm miệng quá độc ác. Xương Trí cũng bực bội, Chu gia có được ngày hôm nay đã ảnh hưởng đến ích lợi của rất nhiều người. Có vài kẻ ước gì Chu gia mất đi sự che chở của cha.
Thấy sắc mặt của Chu lão đại và những người khác không vui, Uông Cự nói:
- Các ngươi phải hiếu thảo với cha mình nhiều hơn nữa, Chu gia có được ngày hôm nay hoàn toàn là nhờ vào cha của các ngươi.
Hai mắt Chu lão đại đỏ hoe, bọn họ đều theo dõi Chu gia từng bước đến ngày hôm nay. Thân là con cái, họ rõ nhất sự thay đổi trên mái tóc của cha mình.
- Là con bất hiếu, con là Lão Đại nhưng con lại không thể chia sẻ gánh nặng giúp cha.
Chỉ cần nghĩ đến năm nay tấm lưng cha đã cong cong là hắn lại không cầm được nước mắt.
Xương Trí lại càng cảm thấy trong lòng hụt hẫng hơn. Cha bảo hắn hãy đi lên từng bước một, thế là hắn cũng thực sự yên tâm ở lại Hàn Lâm Viện:
- Đại ca, đệ mới là người bất hiếu nhất.
Nhị ca và Tứ ca đã có thể chia sẻ gánh nặng giúp cha, Minh Vân cũng bước vào con đường làm quan để lo toan cho Chu gia mà chỉ có hắn là kẻ vô dụng.
Uông Cự không thể không thừa nhận, Chu Thư Nhân nuôi dạy các con rất tốt. Uông Cự đi một lúc, trong lòng Trúc Lan còn lo lắng cho Chu Thư Nhân, dù uống thuốc an thần cũng tỉnh lại rồi, chuyện đầu tiên cô làm ngay khi thức dậy là sờ trán Chu Thư Nhân. Bây giờ đã là buổi chiều, trán Chu Thư Nhân lại nóng lên. Tuyết Mai và Tuyết Hàm vẫn luôn canh chừng, hai người đưa tay đỡ mẹ bước xuống giường. Tuyết Mai nhỏ giọng nói:
- Buổi trưa cha có tỉnh lại, bảo chúng con không cần làm phiền đến mẹ. Cha ăn cháo và uống thuốc xong lại đi ngủ rồi.
Trúc Lan hỏi: - Thái y nói như thế nào rồi?
Tuyết Hàm đáp.
- Thái y nói sẽ còn phát sốt nữa, bảo chúng con không cần quá lo lắng.
Trúc Lan chỉ lau mặt sơ sài, nha hoàn đã bưng cháo và đồ ăn kèm lên.
Tuyết Mai đưa đũa qua, nói:
- Mẹ, mẹ cũng ăn một chút đồ ăn nhẹ đi.
Trúc Lan đáp ừ, uống cháo và thuốc hạ hỏa. Cô không ngủ được nữa, bảo hai đứa con gái đi nghỉ ngơi để mình đích thân trông chừng là được. Hai con gái ra ngoài rồi, Trúc Lan nói:
- Trước đây toàn là em dọa anh, bây giờ lại đến lượt anh dọa em.
Trúc Lan nói rất nhiều, Chu Thư Nhân tỉnh lại. Cô bèn hỏi:
- Em làm ồn anh hả?
Chu Thư Nhân kiệt sức, nằm không muốn dậy, giơ tay chạm vào nước mắt của Trúc Lan, nói:
- Anh khiến em phải lo rồi.
- Ừm, để em đi gọi thái y vào.
Chu Thư Nhân vội kéo cô lại:
- Anh tự hiểu mà, không cần gọi thái y đâu. Chỉ là mệt quá nên anh ngủ hơi nhiều thôi. Giờ anh ngủ đủ rồi nên muốn ở cạnh em một lúc.
Trúc Lan cầm khăn lau tay cho Thư Nhân, nói:
- Được rồi, chúng ta ở với nhau một lúc vậy.
Chu Thư Nhân rất sợ hãi, anh sợ mình thật sự đi đời nhà ma. Anh có rất nhiều thứ tiếc nuối, luyến tiếc đứa con trai út vẫn còn nhỏ, luyến tiếc những người con mà anh đã nuôi nấng, bọn họ vẫn chưa thể tự mình chèo chống. Còn về Trúc Lan thì không nói, bọn họ tuy hai nhưng đã là một.
Tối đến, hạ nhân của Chu gia vốn kín miệng nên dù có quan hệ thông gia cũng sẽ không tùy tiện truyền tin tức. Hai vị Thái y không rời đi vốn là bởi vì hoàng thất coi trọng Chu Thư Nhân, nhưng lại làm cho những người có ác ý cảm thấy Chu Thư Nhân thật sự sắp đi. Con cái đều ở trong phủ, ngay cả 匚卄áㄩ Ꮆá丨 đã xuất giá Ngọc Lộ cũng quay về khiến cho những người đang ngóng trông xác thực suy đoán của mình.
Trong buổi chầu hôm sau, dù Ôn lão Đại nhân có giả vờ thì người khác vẫn nhận ra tâm trạng của lão rất tốt. Hôm nay Uông lão Đại nhân cũng lên triều, lão Đại nhân có nhìn thoáng qua Ôn Đại nhân một cái sau đó không nhìn thêm cái nào nữa.
Hoàng Thượng và Thái Tử đã đến, Hoàng Thượng vừa lên đã nói:
- Trận kết thúc đã lâu, đại quân còn chưa trở về vì vậy trẫm vẫn chưa xét công ban thưởng.
Tâm trí của mọi người đều bị cuốn vào chuyện xét công ban thưởng, họ đã tính toán xong công trạng của mình nhưng tại sao hôm nay lại nhắc tới?
Hoàng Thượng tiếp tục nói:
- Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, trẫm đã quyết định khen thưởng các quan có công trước cuối năm để những thần tử có công có một năm mới sôi động.
Uông lão Đại nhân híp mắt, từ xưa đến nay lương thảo và quân đội đều hỗ trợ lẫn nhau nên cống hiến của Chu Thư Nhân không nhỏ. Nghĩ tới lần này Chu Thư Nhân bệnh nặng, khóe miệng Uông Đại nhân nhếch lên. Điều Uông Đại nhân có thể nghĩ đến thì những con cáo già trêntriều đình cũng có thể nghĩ ra được.
Hoàng Thượng tiếp tục nói:
- Cả nước thiếu lương thực, bánh cá cứu mạng và các chiến lược khác đã cứu được bá tánh đói khổ, những đại thần tham gia đều có công rất lớn, lần này cũng sẽ được khen thưởng.
Ý cười trên mặt Ôn lão Đại nhân tắt hẳn, chỉ còn lại sự cứng ngắc. Ôn gia đi đầu quyên góp lương thực mà không nhận được gì, vậy mà Hoàng Thượng lại muốn ban thưởng thật lớn cho Chu gia. Ôn lão Đại nhân hít thở điều chỉnh cảm xúc, trong lòng nghĩ có lẽ Chu Thư Nhân thật sự sắp chết nên mới được Hoàng Thượng ban thưởng. Đúng vậy, chắc hẳn là như thế!
Mọi trạng thái của các Đại nhân đều được Hoàng Thượng để ý đến. Haiz, có người trong lòng chỉ nghĩ đến gia tộc mình, nào có ai nghĩ đến lương dân bá tánh trong thiên hạ.triều đình muốn cho gia súc sinh sôi nảy nở, bọn họ lại thà giết chứ không bán chotriều đình. Nghĩ đến thôi đã khiến ngài tức anh ách.
Việc chăn nuôi không chỉ giải quyết vấn đề ăn thịt, còn có thể xoa dịu người dân thảo nguyên và hình thành một vòng tuần hoàn có lợi như Thư Nhân đã nói. Nghĩ đến Thư Nhân một lòng suy nghĩ vì bá tánh, Hoàng Thượng nheo mắt. Nhất định phải được ban thưởng.