Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tiếc là còn chưa đến ngày nghỉ để Vu Đại nhân tới nhà cảm ơn Chu Thư Nhân, buổi tối Chu Thư Nhân đã ngã bệnh. Lần này không phải giả vờ bệnh để nghỉ đông sớm mà là bị bệnh thật.
Trận bệnh tới một cách đột ngột, nửa đêm Trúc Lan mơ thấy mình chạm vào một ấm nước sôi. Cô tỉnh dậy mới phát hiện người nằm bên cạnh đang nóng bừng, sờ vào trán hay cổ đều thấy rất nóng. Trúc Lan hốt hoảng trong giây lát sau đó gọi nha hoàn gác đêm đến, bảo nha hoàn đi kêu quản gia mời Thái y.
Thái Y Viện có Thái y trực ban. Chu phủ đã mời, Thái y cũng không dám chậm trễ. Khi thái y đến, Trúc Lan đang làm mát vật lý cho Chu Thư Nhân. Lúc đó thì Chu Thư Nhân đã tỉnh lại rồi.
Chu Thư Nhân bị sốt đầu óc mơ mơ màng màng, sau đó tỉnh lại vì lạnh. cả người không còn chút sức lực, phối hợp làm giảm nhiệt độ với Trúc Lan cho tới khi Thái y đến.
Thái y nói rất nhiều, nhưng Trúc Lan cũng không nhớ được bao nhiêu. Cô chỉ biết Chu Thư Nhân ốm nặng cần phải nghỉ ngơi thật kỹ, trong lòng vẫn luôn sợ bóng sợ gió. Chờ Chu Thư Nhân uống thuốc rồi đi ngủ lại, cô nhìn anh với đôi mắt tràn ngập đau lòng. Năm nay hết lũ lụt lại đến chiến tranh, sau khi vào đông tiếp tục đau đáu vì vấn đề lương thực, người có làm bằng sắt cũng không thể chịu nổi, lần ốm này là do thân thể mệt không chịu được.
Chu Thư Nhân không nói ra không có nghĩa là cô không biết, có mấy lần suýt nữa là không chuẩn bị đủ lương thảo. Vì lương thảo, Chu Thư Nhân đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết. Dạo này sắp sang năm mới, đầu óc vừa thư giãn là cơ thể không chống chọi nỗi nữa.
Buổi sáng, Chu lão đại và mấy người nữa đứng bất động bên cạnh giường. Mãi cho đến khi cha đi ngủ, mẹ mới dẫn bọn hắn ra khỏi phòng ngủ. Chu lão đại lên tiếng:
- Mẹ, thái y nói khi nào cha mới khỏe lại?
Trúc Lan cũng thấy tinh thần của mình rệu rã, cả đêm không dám nhắm mắt nên ngồi xuống dựa vào đệm:
- Thái y chưa nói thời gian cụ thể, chỉ nói cần phải nghỉ ngơi đàng hoàng.
Cô đọc sách y nhiều năm như thế không phải để chơi, cô biết rất nhiều về dược liệu. Bình thường thái y kê đơn sẽ không đưa ra lượng thuốc quá nặng, thế nhưng đơn thuốc tối qua lại tăng lên lượng lớn dược. Bây giờ tay cô giống như vẫn đang cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Thư Nhân, sốt cao dữ lắm. Đêm qua thái y lo sợ, không dám chậm trễ đành phải cắn răng viết đơn thuốc. Cũng may uống thuốc xong đã hạ nhiệt một chút.
Chu lão đại và Xương Trí đều không nói lời nào, Minh Vân là trưởng tôn cũng im lặng. Hôm nay Xương Trí và Minh Vân đồng loạt xin nghỉ. Minh Đằng đang ở Bình Cảng, những người cháu khác thì ở ngoài sảnh.
Trúc Lan hỏi Lão Đại:
- Đã viết giấy xin nghỉ bệnh cho cha con chưa?
- Con đã viết rồi ạ.
Sáng nay Chu Thư Nhân không vào chầu triều, lý do là nghỉ bệnh. Hôm qua còn mắng Ôn lão Đại nhân mà, sao hôm nay lại đổ bệnh rồi?
Hôm nay Khâu Duyên vào triều sớm, trong lòng không khỏi bồn chồn. Chắc không phải là giả vờ bị bệnh để nghỉ phép sớm đâu nhỉ? Thượng Thư Đại nhân hoàn toàn có thể làm ra chuyện này!
Uông Cự cũng nghĩ như thế, những người thân thiết với Chu Thư Nhân đều không nghĩ đến việc anh bị bệnh nặng. Chỉ có Hoàng Thượng biết sự thật, Chu Thư Nhân bị bệnh mà còn rất nặng. Trời chưa sáng thái y đã tới thông báo, Hoàng Thượng rất lo lắng định để Thái Tử đích thân đi thăm. Nghe thái y chẩn đoán, Hoàng Thượng biết quả thực Chu Thư Nhân đã rất vất vả. Năm nay có quá nhiều gánh nặng đè trên người Chu Thư Nhân.
Hôm nay không có chuyện gì quan trọng, buổi chầu triều nhanh chóng kết thúc. Sau đó các vị Đại nhân thấy Thái Tử không đi theo Hoàng Thượng mà lại dẫn theo thị vệ và công công ra cung. Cả đám liếc nhìn nhau, Chu Thư Nhân thật sự bị bệnh sao?
Khâu Duyên lo lắng, có lẽ Thượng Thư Đại nhân đã thực sự ngã bệnh. Uông Cự vốn định buổi trưa qua đó xem thế nào, xem ra bây giờ không thể đi rồi.
Thái Tử đến Chu phủ, tin tức Chu Thư Nhân bệnh nặng đã được lan truyền. Nhất thời có không ít người vui mừng, nhưng cũng có nhiều người lo lắng. Chu Thư Nhân bị kẻ khác ganh ghét, tuy nhiên cũng có không ít người ngưỡng mộ - đặc biệt là những Đại nhân có xuất thân hàn vi.
Trúc Lan và Chu lão đại tham kiến Thái Tử. Thấy Thái Tử định đi vào, Trúc Lan vội lên tiếng ngăn cản:
- Xin Thái Tử dừng bước, lão gia bệnh nặng, sợ lây bệnh đến người, mong Thái Tử hãy giữ sức khỏe của mình trước.
Đến lúc bị lây bệnh lại trách ngược lại Chu gia, vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Thái Tử dừng bước, nói:
- Là cô đã suy nghĩ không thấu đáo.
Sau đó thái y mà Thái Tử dẫn theo đi vào, Trúc Lan bảo Chu lão đại và những người khác đi theo Thái Tử còn mình thì vào phòng ngủ cùng Thái y.
Lần này có hai vị thái y đến, kết quả chẩn bệnh cũng như tối qua. Rồi họ lại xem đơn thuốc. Hôm nay người đến là những người đứng đầu Thái Y viện, hai người lấy bút ra sửa lại vài chỗ. Trúc Lan xem xét kỹ càng, tiếp tục tăng thêm liều lượng dược. Tức là vị Thái y tối hôm qua vẫn không dám dùng dược.
Chu Thư Nhân ngủ mê mang, mặt đỏ bừng. Nhiệt độ vừa giảm lại tăng khiến Trúc Lan lo lắng không thôi. Thái Tử bảo hai vị Thái y ở lại, ngoài ra còn mang đến các loại dược liệu. Cậu ta chỉ ngồi một lát liền rời đi.
Thái Tử vừa ra khỏi cửa liền gặp hoàng gia gia, sửng sốt:
- Hoàng gia gia, sao người lại đích thân đến đây vậy?
Thái Thượng Hoàng: - Ta muốn tự mình đi thăm.
Thái Tử nhíu mày:
- Mùa đông nào Hoàng gia gia cũng bị bệnh, chuyện này...
Thái Thượng Hoàng xua tay nói:
- Ta tự biết rõ.
Cũng vì trận bệnh đó, ngài nhận ra mình đã già đi và xương cốt không còn tốt như xưa. Giữa ngài và Chu Thư Nhân, ngoài quan hệ quân thần còn coi nhau như bằng hữu nên cần phải thăm tận mặt.
Sau đó Thái Tử lại quay lại. Trúc Lan không cản Thái Thượng Hoàng đi vào, Thái Tử không thể để hoàng gia gia vào một mình nên cũng vào theo.
Trúc Lan: “...”
Cô đã cố gắng hết sức, nếu như xảy ra chuyện gì thì Hoàng Thượng đừng nên trách Chu gia.
Thái Thượng Hoàng ngồi trên ghế. Lần đầu tiên trong những năm này, ngài nhìn thấy một Chu Thư Nhân yếu đuối như vậy. Nhìn vào tóc bạc trên đầu Chu Thư Nhân lại càng xúc động hơn nữa, Thái Thượng Hoàng cảm động nói:
- Thư Nhân đã hy sinh vì bá tánh vàtriều đình quá nhiều
Nhờ có phương án điều phối lương thực năm nay của Thư Nhân, việc tiếp viện lương thảo diễn ra kịp thời và nhanh chóng. Đây là công lớn, còn có bánh cá và các phương pháp khác để giải quyết khẩu phần ăn cho bá tánh.
Giọng điệu của Thái Thượng Hoàng trở nên xúc động hơn:
- Thư Nhân, ta biết khanh mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi thật tốt, nhưng không thể. Công trạng của khanh sẽ được người đời sau tán dương, khanh nhất định phải sớm khỏe lại.
Tự truyện của Thái Thượng Hoàng viết rất nhiều về Chu Thư Nhân, đây là phúc tinh của ngài, cũng là phúc tinh của hoàng thất, là vị quan phụ mẫu của dân chúng.
Trúc Lan đổi khăn cho Chu Thư Nhân, lại sờ vào cổ anh thấy nhiệt độ đã giảm đi mới thở ra một hơi.
Thái Thượng Hoàng thấy cảnh như vậy lại nghĩ đến lúc mình ngã bệnh có thê tử ở bên cạnh chăm sóc. Đây mới gọi là phu thê này!
Tuyết Hàm biết được tin tức khá muộn, Dung Xuyên không ở kinh thành, mấy vị đại ca cũng không nói cho nàng biết, lúc nàng đến nơi thì Thái Thượng Hoàng và Thái Tử đã đi rồi. Tuyết Hàm vừa nói chuyện vừa khóc:
- Mẹ, cha con thế nào rồi? Sao cha sinh bệnh mà lại không nói cho con biết?
Trúc Lan vỗ về tay con gái, nói:
- Mẹ không cho Đại ca của con nói đó chứ. Cơ thể con không được thượng hỏa, không chỉ không nói cho con mà ngay cả Tam tỷ của con cũng không được biết.
Tuyết Hàm sụt sịt, nói:
- Chuyện cha sinh bệnh đã truyền khắp kinh thành rồi, không thể giấu được cσռ ɖâυ.
Vậy nên mẹ giấu để làm cái gì thế?
Trúc Lan vỗ trán, cô nhất thời hồ đồ, lại quên mất nơi này là kinh thành, chuyện Chu Thư Nhân bị bệnh nặng chính là đại sự.
- Mẹ cũng rối quá nên quên.
Nói xong Trúc Lan ấn ấn g*** h** ch*n mày. Tuổi tác đã lớn, cô cũng cần nghỉ ngơi. Vừa lo lắng vừa bất an làm Trúc Lan chịu không nổi.