Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Buổi chầu còn chưa kết thúc, bầu trời đã bắt đầu có những bông tuyết rơi. Chu Thư Nhân chưa bao giờ giả vờ phong độ, mùa đông nào anh cũng sẽ mặc những bộ quần áo dày nhất, năm nay lại vô cùng lạnh nên anh mặc kín mít, lúc không cần phải trốn tránh người khác thì anh đi rất thong thả.
Chu Thư Nhân giấu đôi tay vào trong áo, mặc áo choàng và đội mũ. Ừm, trong số các vị đại thần ra cung thì trang phục của Chu Thư Nhân là bắt mắt nhất, bình thường chỉ có áo choàng của nữ nhân mới có mũ. Tuyết bay trên không trung, trời lại nổi gió, trong ngõ nhỏ chỉ có tiếng gió và tiếng chân trên tuyết, tĩnh lặng như tờ.
Ôn lão Đại nhân đột nhiên lên tiếng, vô cùng ཞõ ཞàསg:
- Hôm nay Hoàng Thượng giữ Vu Đại nhân lại, không biết có phải vì lời đồn hay không. Vu gia có bối cảnh sâu xa, chúng ta làm sao với tới ha.
Chu Thư Nhân không ngẩng đầu lên, lỗ tai giật giật, trong lòng chửi thầm “cha già dốt nát", câu “làm sao với tới" đã thay Vu gia gây thù chuốc oán rồi. Thế gia nào ở kinh thành mà không có chút kiêu ngạo? Những người vốn dĩ chỉ đang hóng hớt nghe vậy cũng không khỏi cảm thấy không thoải mái.
Vu gia đã từng cường thịnh ở tiền triều còn phải rút về Định Châu đấy thôi. Lúc này mời vừa trở lại kinh thành trong thời kỳ hưng thịnh, còn làm chức quan Tòng tam phẩm nữa.
- Vu gia không chỉ có gốc gác sâu mà dã tâm cũng rất lớn nha.
- Làm người phải biết ý thức bản thân đó.
Sau đó còn nói những lời bịa đặt, khi nói nhiều thì lời nói dối cũng ɬཞở ɬɧàŋɧ sự thật, cảm xúc của con người rất dễ bị ngôn từ chi phối, ban đầu thì cảm thấy không có gì nên chỉ định nói hai câu bởi có mất miếng thịt nào đâu. Vu gia không có đồng minh ở kinh thành, cũng sẽ không có người ai làm phật lòng Ôn gia chỉ vì Vu gia. Hơn nữa Vu gia vào kinh thành còn chiếm tài nguyên, cho nên phần lớn đều có ác ý với Vu gia.
Chu Thư Nhân dừng bước, mọi người đều nhìn anh. Hết cách, ai bảo cách ăn mặc của anh cứ nổi bần bật, anh dừng lại một chút mới tiếp tục đi, vừa đi vừa nói:
- Ôn Đại nhân.
Ôn lão gia không muốn đáp lời, lão cãi nhau với Chu Thư Nhân thắng thì ít mà thua thì nhiều, nhưng đang có nhiều người nhìn như vậy, nếu lão không trả lời lại có vẻ như đang sợ Chu Thư Nhân vậy:
- Chu Đại nhân có chuyện gì muốn nói với lão phu à?
- Ta hơi tò mò nên tính hỏi lão Đại nhân chuyện này. Sao ta lại nghe nói lão Đại nhân đây đánh giá Vu gia rất cao nhỉ? Mới mấy ngày trước ngài còn nhiệt tình ra mặt trò chuyện với Vu Đại nhân kia mà, sau chớp mắt một cái đã… ối, ta nói gì vậy. Chắc là mấy ngày trước ta nhìn lầm nhỉ?
Những người có thể tham dự chầu triều hàng ngày, dù tính tình chính trực thì tồn tại ởtriều đình lâu rồi cũng sẽ ɬཞở ɬɧàŋɧ người khôn khéo. Không rõ vì sao Chu thượng thư lại nói chuyện giúp Vu gia, tất cả đều che giấu tâm tư không nói nữa.
Đoạn đường cuối cùng vô cùng yên tĩnh, Ôn lão Đại nhân tức đến mức muốn cắn Chu Thư Nhân. Lão rất ghét cái cách nói chuyện nửa vời của Chu Thư Nhân, lão giải thích không được, không giải thích cũng không được, nhiều lần bị rơi vào thế thua thiệt.
Chu Thư Nhân đã giúp Vu gia một tay, kịp thời ngăn chặn người ta thù ghét Vu gia. Ai bảo Vu gia đúng là rất thích hợp với 匚卄áㄩ Ꮆá丨 của anh chứ? Anh cũng không thể để Vu gia bị toàn bộ thế gia ở kinh thành cô lập. Vu gia muốn làm trung thần cũng cần phải có đồng minh, nếu như hôm nay không có đồng minh nói chuyện hộ thì Vu gia sẽ gặp tổn thất lớn.
Trong hoàng cung, Vu Đại nhân quỳ trên mặt đất thưa:
- Thần không biết vì sao lại có những tin đồn như vậy.
Tuy ngoài miệng nói vậy nhưng làm sao ông ấy lại không biết là ai làm được, dù có biết thì sao, đó là mẹ của Hoàng Hậu, trong khi ông ấy mới vào kinh căn cơ chưa vững.
Hoàng Thượng ra hiệu cho Vu Đại nhân đứng lên, nói:
- Trẫm không có ý tứ trách khanh.
Ngài sẽ không gả con gái vào Vu gia mà muốn nâng đỡ Vu gia.
Vu Đại nhân thở ra một hơi, không trách tội là được:
- Hoàng Thượng thánh minh.
Hoàng Thượng cười nói:
- Ta nghe nói hai đứa con do chính thất hạ sinh của khanh chưa có hôn ước, học vấn tốt và cũng có chút danh tiếng ở Định Châu.
Tim Vu Đại nhân đập thình thịch, chẳng lẽ Hoàng Thượng thực sự có ý định gì. Không, không, vinh quang của Vu gia không cần đến công chúa để tăng cường, thế gia như bọn họ cũng không muốn cưới công chúa.
Trong lòng Vu Đại nhân đang rất rối rắm, ngoài mặt thì đáp:
- Tiểu nhi tử còn nhỏ, không có danh tiếng gì đâu ạ!
Hoàng Thượng không biết Vu gia chỉ mong có thể tránh công chúa thôi, cười nói tiếp:
- Ở kinh thành này có mấy đứa cháu trai của Chu Thượng Thư rất tốt, người trẻ tuổi nên thường xuyên giao lưu với nhau.
- Thần cũng đã nghe về cháu trai của Chu Thượng Thư, mọi người đều nói Chu Thượng Thư rất biết cách nuôi dạy con cháu.
- Quả thực Chu Đại nhân rất giỏi dạy con, Tần Vương là do một tay Chu thượng thư nuôi lớn đó.
Vu Đại nhân nghe được sự an tâm và tin tưởng trong giọng nói của Hoàng Thượng, trong lòng cảm thán Hoàng Thượng thật sự rất tin tưởng Chu Đại nhân.
Trên đường trở về Hộ Bộ, Chu Thư Nhân gặp được Diêu Triết Dư. Tính ra đã lâu rồi anh chưa gặp Diêu triết dư, chức quan của Diêu Triết Dư ở Binh Bộ rất nhàn rỗi, chỉ thấy Diêu Triết Dư không ngồi xe ngựa mà đi theo đằng sau xe ngựa, từng bước một về phía Binh Bộ. Diêu Triết Dư không để ý đến xe ngựa đi ngang qua, tiếp tục đi thẳng.
Chu Thư Nhân thu hồi ánh mắt, nghiêm túc mà nói thì kết cục của Diêu Triết Dư đã là rất tốt. Ít nhất vẫn sống một cuộc sống sung túc, và hoàng thất cũng không để ý đến Diêu Triết Dư nữa.
Chương Châu
Lưu Phong tiếp đón các quan sai vận chuyển lương thực, đám người đi rồi Lưu Phong mới nói với Huyện thừa:
- Đã lâu rồi bá tánh chưa được ăn thịt, nhân dịp tết đến có thể bổ sung một ít thức ăn mặn.
Huyện thừa: - Đúng vậy.
Từ sau khi đổi quan tri huyện, Huyện thừa không còn sống trong cảnh ngáp ruồi qua ngày nữa. Mỗi ngày đều có việc bận rộn mãi không xong, thống kê dân cư, đi thăm từng nhà, hắn là người đã lớn lên ở huyện Bạch, dù nơi này có nghèo khó thì vẫn là quê hương của hắn. Hắn cũng mong quê hương của mình sẽ trở nên giàu hơn.
Lưu Phong nhìn thịt trên danh sách, lại lần nữa cảm ơn nhạc phụ. Nếu như không có sự chỉ điểm của nhạc phụ, không chừng khi Hoàng Thượng ban vật tư ăn tết cho dân chúng thì y không thể lấy được.
- Mỗi hộ có thể lấy được non nửa cân thịt, ngươi dẫn người đi chia lương thực và thịt đều hết rồi đợi năm mới sẽ đưa tới từng nhà bá tánh.
Y sẽ không để mỗi hương phái người đến lấy, một khi đã qua tay thì sợ rằng sẽ có kẻ tham lam ăn bớt ăn xén.
Ngọc Sương ở hậu viện kiểm tra lượng tiêu thụ ở thôn trang của cha, bây giờ rất khó mua được lương thực tại chợ ở Chương Châu, cha đã tốn số tiền lớn để mua ngũ cốc. Dù chỉ ăn một ngày hai bữa lửng dạ thì cũng rất nhanh thấy đáy.
Quản gia nói: - Gần đó biết thôn trang đã nhận rất nhiều bá tánh rồi, nên có vài người bỏ con cái của mình trước cửa lắm ạ.
Ngọc Sương suy đoán nói:
- Tất cả đều là con gái?
- Đúng vậy, bây giờ thiếu lương thực, có nhiều người bán con, người môi giới chỉ chọn những đứa trẻ là nam, bởi vì vấn đề lương thực nên cũng không nhiều người mua. Trong nhà bá tánh có nhiều con cái, con trai để nối dõi tông tường, con gái thì không bán được, có những người nhẫn tâm còn để chết đói và một số có lương tâm hơn thì ném con mình đến thôn trang.
Ngọc Sương nhìn số người được ghi trên sổ sách, nói:
- Đã nhận mười lăm bé gái rồi ạ? Biểu hiện của mấy bé gái đó ở thôn trang thế nào?
Vẻ mặt của quản gia không vui, đáp:
- Có người thì rất thành thật, có người thì lén giấu đồ ăn rồi mang ra ngoài.
Ngọc Sương thở dài:
- Đuổi những kẻ lén lút giấu đồ ăn về đi thôi. Không phải lòng ta tàn nhẫn nhưng thôn trang không lớn, không thể cứu được mọi người.
Nàng ấy đã tính xong chốn về cho mấy bé gái đó. Không thể ở lại thôn trang, thôn trang không lớn, tuyển đủ bá tánh làm lụng rồi, nàng ấy định bồi dưỡng mấy bé gái đó thành người bào chế dược liệu. Những người có toan tính sẽ bị đưa trở về, chuyện này không thể bỏ qua bởi nếu như bỏ qua thì sau này sẽ không thể nào chấm dứt được.
Quản gia là người hầu, đã từng bị mua đi bán lại nên trái tim còn lạnh lùng hơn chủ tử. Ông ta đã nhìn thấy quá nhiều người đáng thương, chủ tử quá tốt bụng nhưng trong thời đại này lương thực quan trọng nhất:
- Vâng, tiểu nhân sẽ đi sắp xếp ngày.
Ngọc Sương đáp “ừ", nói:
- Nếu bé gái nào ngoan thì cứ giữ lại, sang năm sẽ sắp xếp.
Quản gia: - Vâng.
Đợi khi quản gia đi rồi, Ngọc Sương mới lấy số bạc mà cha để lại ra. Chỗ này không phải cho nàng ấy mà là chi tiêu cho thôn trang. Cha nói năm sau thôn trang sẽ trồng một nửa dược liệu, một nửa lương thực, còn bảo Ngọc Sương đầu xuân sang năm xây một số nhà kính.
*
kinh thành
Vu Đại nhân trở lại Thương Bộ, đồng liêu của ông ấy cũng khá tốt, bọn họ nói chuyện trên đường xuất cung với Vu Đại nhân, còn có lòng tốt nói:
- Nếu như đã đắc tội với Ôn lão Đại nhân thì hãy tìm cơ hội chuộc lỗi đi.
Lại nói: - Lần này cũng may có Chu Đại nhân lên tiếng giúp.
Vu Đại nhân ghi tạc trong lòng:
- Ta sẽ cảm ơn Chu Đại nhân.
Đồng liêu thầm nghĩ, tức là không muốn đi nhận lỗi với Ôn lão Đại nhân.