Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1462: Công Chúa

Trước Tiếp

Trong tiệm vải, Ngọc Nghi cũng không muốn nghe lén đâu - đặc biệt là nghe lén chuyện của Ôn Linh. Hôm nay ra cửa không được thuận lợi, gặp phải tiểu thư Ôn gia, lại còn là con của chính thất của nhị phòng, tiểu thư Ôn Tương. Ngọc Nghi đã từng gặp cô nương bên cạnh Ôn Tương, biểu tỷ của Ôn Tương - tiểu thư Bành gia.

Ôn Tương tức giận, trong giọng nói tràn đầy sự không cam lòng:

- Dựa vào đâu chứ? Muội cũng là tiểu thư con của chính thất Ôn gia, muội còn chưa đính ước thì Ôn Linh có tư cách gì được chọn nhà chồng trước vậy?

Bành tiểu thư cụp mắt xuống, ý bảo biểu muội nhỏ tiếng thôi rồi mới hỏi:

- Đại bá của muội để ý đến nhà nào?

Ôn Tương cũng biết chuyện này không nên công khai, vừa rồi nhìn thấy vải vóc nên mới nổi giận đùng đùng. Bởi vì màu sắc của mảnh vải là màu mà Ôn Linh thích nhất. Nàng ta đáp:

- Vu gia đó. Ông nội và Đại bá muội đang địa Vu gia.

Nói đến đây, vẻ mặt của Ôn Tương có chút mất tự nhiên. Âu cũng là vì nàng ta đã từng gặp công tử Vu gia rồi.

Bành tiểu thư vò chiếc khăn, nói:

- Là Vu gia ở Định Châu sao?

- Đúng vậy, năm ngoái mới vào kinh. Ông nội của muội và Đại bá rất coi trọng gốc gác Vu gia, chuyện gì tốt đều là của Đại phòng.

Ngọc Nghi không muốn nghe nhưng đôi chân lại rất thành thật mà đứng ở cầu thang không nhúc nhích, còn giữ muội muội đang tính đi lại. Bà tử và nha hoàn thì giả làm con rối từ nãy giờ rồi. Xuyên qua khe hở có thể nhìn thấy biểu cảm của Bành tiểu thư, trong mắt toàn là sự suy ngẫm. Không chỉ có mình Ôn gia coi trọng gốc gác của Vu gia, Bành gia cũng thế.  

Sau khi hai vị tiểu thư rời đi, Ngọc Nghi mới dẫn Ngọc Kiều đi ra. Ngọc Kiều đảo mắt một vòng, nói:

- Tỷ tỷ, chúng ta vừa mới nghe được bí mật phải không?

Ngọc Nghi gõ vào cái trán của muội muội, nói:

- Cái này mà là bí mật gì chứ, người ta coi trọng gốc gác của Vu gia cũng là chuyện hết sức bình thường. Không biết cuối cùng sẽ chọn tiểu thư nhà nào!

Ngọc Kiều nói một câu xong không nhắc lại nữa, quay người đi xem vải. Tuy trong nhà cũng có vải rồi nhưng hai tỷ muội muốn tự mình mua cho cha mẹ để thể hiện lòng hiếu thảo.

Ngọc Nghi trở về không nói lại chuyện này với bà nội, nàng ấy không muốn nói nhiều đến chuyện không liên quan đến mình. Trái lại, Ngọc Kiều thấy đó là chuyện mới mẻ nên kể cho Trúc Lan nghe. Sau khi Trúc Lan nghe xong, cô nói:

- Có rất nhiều người để ý đến nhỉ.

Ngọc Kiều tuổi còn nhỏ cũng không nghĩ nhiều, ngồi chơi một lát rồi trở về. Trúc Lan nghe xong không hề nôn nóng, vừa lúc cô muốn xem phản ứng của Vu gia, lợi ích khi kết thân với Ôn gia rất lớn, cô phải xem đầu óc của Vu gia có thật sự tỉnh táo hay không. Buổi tối Trúc Lan nói với Chu Thư Nhân như vậy, hai người có cùng quan điểm.

Trong mấy buổi chầu kế tiếp, Chu Thư Nhân vẫn trò chuyện với Vu Đại nhân như thường lệ. Cho đến một ngày trước khi được nghỉ, kết thúc buổi chầu, Chu Thư Nhân thấy Ôn lão Đại nhân gọi Vu Đại nhân lại, Chu Thư Nhân gật đầu với Vu Đại nhân rồi nói với Uông Cự:

- Hôm nay ta có gửi thiệp đến phủ của ngài rồi, ngày mai ta được nghỉ sẽ đến thăm ông cụ.

Ánh mắt của Uông Cự vẫn luôn để ý đến Ôn lão Đại nhân và Vu Đại nhân, ngoài miệng thì nói:

- Cha ta biết ngày nghỉ của ngài, đang ở nhà chờ ngài đấy.

Chu Thư Nhân kéo ống tay áo của Uông Cự:

- Đừng nhìn nữa.

Uông Cự hạ giọng nói:

- Ôn gia định làm sui với với Vu gia sao?

- ཞõ ཞàསg vậy à?

- Chẳng lẽ chưa rõ?

Chu Thư Nhân thoáng nhìn, Vu Đại nhân vô cùng khách sáo, Ôn lão Đại nhân thì lại rất nhiệt tình, anh nói:

- Gốc gác của Vu gia đúng là làm người ta thèm thuồng.

Uông Cự híp mắt:

- Không lẽ ngài cũng coi trọng Vu gia?

Thiết nghĩ đúng là rất có khả năng, Vu gia và Chu gia làm sui với nhau thật sự ổn áp. Các thế lực có quan hệ sui gia với Chu gia sẽ càng được củng cố hơn.

Chu Thư Nhân chắp hai tay sau lưng , nói:

- Ngài đoán đi?

- Hả?

Chu Thư Nhân ngâm nga một đoạn nhạc rồi rời đi. Anh không vội, chỉ cần chờ kết quả là được. Vu gia đã vào kinh một năm, bây giờ ngay cả tìm trường học cho con cháu cũng chưa tìm được, bận chẳng qua chỉ là cái cớ mà thôi. Vu gia dùng thời gian một năm để tìm hiểu thế lực ở kinh thành, cân nhắc được mất, không nóng lòng, lại còn có gốc gác bảo sao lại được Hoàng Thượng lựa chọn.

Ôn lão gia cười gượng, hỏi:

- Cả hai đứa con do chính thất sinh của ngài đều không còn nhỏ nhắn gì mà ngài không sốt ruột sao?

Vu Đại nhân:

- Nam nhi trong gia tộc hạ quan đều thành thân muộn, hạ quan 22 tuổi mới thành thân, trưởng nam của hạ quan cũng thành thân sau khi trúng cử, muộn hơn hạ quan một năm. Vì vậy hai đứa con khác của chính thất không cần vội ạ.

Thành thân muộn là thật, đương nhiên cũng có người thành thân sớm. Tuy nhiên khi đến kinh thành áp lực của Vu gia lớn hơn bao giờ hết, việc học là quan trọng nhất. Bọn họ không hề có suy nghĩ làm trễ nãi tiểu thư nhà người ta, kẻo bị công kích và hứng chịu lời ra tiếng vào khi phải thành thân muộn vì nhà bọn họ. Vào kinh thì khác, rốt cuộc Vu gia đã quay trở lại kinh thành, nhưng không việc gì phải vội vàng chuyện hôn sự của các con trai, kinh thành quá phức tạp. Vu gia đã chịu quá nhiều tổn thất từ tiền triều, dùng máu để tổng kết gia phả, màu đỏ tươi cực kỳ chói mắt, nếu như Vu gia không sáng suốt thì có thể bị diệt tộc. Lần này Vu gia sẽ chỉ làm thần, tuyệt đối không có một chút quan hệ nào với Ôn gia.

Râu của Ôn lão gia tử dựng lên, có thể thấy được là đang rất cố gắng điều chỉnh tâm trạng. Ông cụ ở vị thế cao hơn, lại là tộc tưởng của dòng họ Ôn thị, trước giờ vẫn luôn suôn sẻ, lão không thể làm gì được Chu ga vì Chu gia được Hoàng Thượng tin cậy nhưng không có nghĩa là lão thích bị từ chối.

Vu Đại nhân không hề nao núng, trong lòng lại nghĩ cũng may không có nhiều người trong dòng tộc họ vào kinh. Mấy năm nay Vu gia sống quá cẩn thận nên không sợ bị bắt được nhược điểm, có đủ tự tin, hơn nữa Hoàng Thượng thích nhất là trung thần, càng tự tin hơn.

 

Chương Châu

Triệu Thị đang chuẩn bị lên đường, kỳ nghỉ của tướng công chẳng còn mấy ngày nên họ cần phải nhanh chóng trở về kinh thành. Lưu Phong rất không muốn để nhạc phụ đi, khi ở kinh thành, nhạc phụ bận rộn thành ra thời gian ở chung cũng không nhiều. Lần này nhạc phụ đi theo y khắp nơi, dạy y rất nhiều thứ, nhờ nhạc phụ nhắc nhở xin được bánh cá và một số lương thực, áp lực trên người y đã được giải tỏa.

Ngọc Sương cũng không đành lòng rời xa cha mẹ. Còn lại một mình nàng ấy, nàng ấy sẽ cảm thấy cô đơn lắm. Lúc tiễn người đi, hốc mắt nàng ấy đỏ hoe.

Triệu Thị dù không nỡ cũng phải về kinh, Tết tới nơi rồi. Xương Nghĩa rất hài lòng khi con rể dựa dẫm vào hắn, hắn nói bằng giọng hiền từ:

- Trở về hết đi.

Lưu Phong chào: - Nhạc phụ nhạc mẫu lên đường bình an.

Xương Nghĩa đáp “ừ", dừng một chút rồi nói:

- Nếu như gặp khó khăn thì cứ gửi thư về kinh thành.

Lưu Phong đứng thẳng người nói:

- Con nhớ rồi ạ.

Ngọc Điệp và Minh Phong vẫy tay chào tạm biệt, cả hai không nỡ rời xa tỷ tỷ nhưng khi xe ngựa chạy được một lúc, sự không nỡ đó biến mất, chỉ còn lại niềm vui được trở về kinh thành. Bọn họ luôn phải đợi ở nha môn huyện, nơi này không có nhà kính, lại còn lạnh lẽo, bọn họ ở trong phòng tới nỗi ngơ ngác luôn rồi.

Minh Phong co rúm người lại:

- Mẹ mua đồ đan lát, không biết mọi người có thích không.

Ngọc Điệp: - Có, chỉ cần nhìn một cái là đã thích rồi.

Đan lát quá tinh xảo, nàng ấy không nỡ mang đi tặng.

Minh Phong híp mắt nói:

- Tỷ tỷ, đệ thích ống đựng bút được làm cho tỷ tỷ lắm đấy. Tỷ tỷ tặng cho đệ đi.

- Tiểu tử thúi, đệ biết rõ là dành cho ta mà còn dám trêu ghẹo ta?

Minh Phong khịt mũi nói:

- Đệ là đệ đệ ruột của thê tử tương lai người ta mà còn chưa có được lợi lộc gì đâu.

Ngọc Điệp phụt cười, nói:

- Tuổi còn nhỏ mà lắm mưu nhiều kế nhỉ!

Những ngày tiếp theo, lời đồn đãi về Vu gia được lan truyền khắp kinh thành. Có người nói công tử Vu gia kiêu ngạo, có người nói Vu gia trèo cao. Thậm chí, còn nói Vu gia muốn cưới cả công chúa về nhà. Tin đồn cuối cùng cực kỳ ác ý, Hoàng Thượng chỉ có hai đứa con gái, trưởng nữ được Nhiễm phi sinh ra, khi công chúa con của Hoàng hậu còn chưa chào đời thì trưởng công chúa tuy là con vợ lẽ rất được Hoàng Thượng yêu thương. Nếu dựa theo tuổi tác, người có thể đính ước chỉ có thể là trưởng công chúa con của phi tần.

Trúc Lan nghe được lời đồn, biết Vu gia và Ôn gia không có duyên làm sui gia. Chẳng qua những lời đồn đãi đó cứ lan truyền thì các công tử Vu gia khó lòng tìm được nhà nhạc phụ.

Trước Tiếp