Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xương Nghĩa nghe lại lần nữa, xác nhận không nghe nhầm mới nhìn Hầu thế tử Nga Cách nói:
- Bản quan không đi lên từ khoa cử nên bản quan còn phải học hỏi nhiều hơn, tốt hơn hết là Thế tử hãy đi tìm người khác để bái sư đi.
Hầu thế tử Nga Cách lại nói:
- Ta đã hai mươi rồi, bây giờ học văn lại từ đầu thì không biết ta phải học bao nhiêu năm nữa. Sau khi ta nghe kể về chuyện của Chu đại nhân thì sinh lòng khâm phục, ta tự nhận là khá có năng khiếu về ngôn ngữ nên mới tới để bái sư.
Gã đã hai mươi, bảo gã tham gia khoa cử chẳng khác nào giỡn chơi, mà gã lại không thể theo võ nên chỉ có thể nghĩ cách khác thôi, liên hôn với Chu gia là không thể nào. Gã không cho rằng mình có thể giấu được Chu gia tâm tư của mình. Hiện tại bộ tộc Nga Cách đã không còn Hầu tước, Chu gia muốn làm khó họ rất dễ, vốn dĩ còn đặt kỳ vọng vào muội muội nhưng hôm qua sau khi tiến cung về mẫu thân lại gạt nước mắt, khiến gã không thể không chấp nhận sự thật.
Xương Nghĩa nhìn về phía Thế tử bằng ánh mắt khó dò, vị Thế tử này không cam lòng làm người chỉ có cái danh Thế tử, muốn tìm cách để có quyền lực, hắn nói:
- Bản quan không biết cách dạy học trò, vậy nên xin Thế tử hãy tìm ai khác tài giỏi hơn.
Trong lòng Hầu thế tử Nga Cách biết không thể thành công trong một lần được, cười nói:
- Ta thật lòng nói thế, ta sẽ để đại nhân thấy được tấm lòng của ta.
Liễu đại nhân chờ Thế tử đi rồi mới chậm rì rì lại đây:
- Sao vị Thế tử này lại tới Lễ Bộ tìm ngài vậy?
Xương Nghĩa nói: - Dã tâm.
Liễu đại nhân gật đầu:
- Ánh mắt không lừa được người, đúng là đầy dã tâm. Nếu tཞiều đình không chiếm lấy thảo nguyên thì sau này vị này sẽ trở thành mối họa mất.
Xương Nghĩa tỏ vẻ tán đồng:
- Vị này rất tàn nhẫn, mấy ca ca của gã chết thế nào chắc gã là người duy nhất biết rõ nhất.
Liễu đại nhân nói:
- Vậy ngài nhớ cẩn thận một chút, vị này vừa nhìn đã biết là người không đạt được mục đích sẽ không từ bỏ đâu.
- Ừ.
*
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân không có nhiều việc, trong lúc anh nghỉ ngơi dưỡng sức, ngoài những chuyện quan trọng cần anh phải xem xét thì những lúc khác đều tự vận hành, vì rảnh rỗi nên anh suy nghĩ về chuyện cô nhi.
Trương Cảnh Hoành đi vào, Chu Thư Nhân mới hoàn hồn:
- Đặt sổ sách lên bàn đi.
Trương Cảnh Hoành để sổ sách xuống, thưa:
- Đại nhân, đây là chi tiêu của lũ trẻ ở thành Đông trong tháng này.
Chu Thư Nhân cầm sổ sách lên, hỏi:
- Hơn một trăm năm mươi đứa lận à?
Trương Cảnh Hoành gật đầu:
- Vâng ạ, đây chỉ mới là đưa vài đứa nhỏ về thôi đấy.
Mặc dù tཞiều đình không tuyên truyền nhưng dân chúng Kinh Thành bắt tin rất nhanh, không ít người có mạng lưới tin tức rộng còn tìm được chỗ bỏ trẻ em.
Chu Thư Nhân tiếp tục lật xem, mấy đứa lớn ăn lương thực thô và chả cá, một ngày hai bữa, nhỏ tuổi hơn một chút có thể mài nhuyễn bắp để nấu cháo ăn. Cho dù mỗi ngày đã có định lượng lương thực, nhưng hơn một trăm năm mươi Đứą ɬཞẻ thì lượng tiêu hao mỗi ngày cũng không nhỏ. Đấy là còn chưa tính đồ ăn cho nhóm bà tử đâu!
Chu Thư Nhân khép sổ lại, nói:
- Ngày mai sẽ có một ít quần áσ cũ và lương thực được đưa tới Hộ Bộ, ngươi phụ trách thu nhận và đưa đi, à mà khoan, nếu có nhiều quần áσ cũ thì ngươi nhớ giữ lại một ít. Bản quan cần dùng tới.
Trương Cảnh Hoành nói: - Hạ quan đã nhớ, nhắc tới quần áσ cũ thì trong phủ hạ quan cũng có rất nhiều hạ nhân có quần áσ cũ chắc là có thể đưa tới Hộ Bộ.
- Được, vậy bản quan thay mặt bọn trẻ cảm ơn ngươi.
Trương Cảnh Hoành ngượng ngùng:
- Hạ quan không dám nhận lời cảm ơn của bọn trẻ, hạ qua xin phép lui xuống trước.
Chu Thư Nhân chờ Trương Cảnh Hoành đi rồi mới mở sổ sách ra lần nữa, sau đó anh lấy một quyển tấu sớ trống, viết số liệu chi tiêu vào rồi trình bày những kiến nghị trong tấu sớ. Cuối cùng viết lợi ích của chuyện này đối với tཞiều đình. Tấu sờ rành mạch dễ hiểu, anh kiểm tra cẩn thận thấy không bỏ sót điều gì mới cất tấu sớ đi.
Buổi chiều tan làm, Chu Thư Nhân thấy con tཞai thứ hai bèn hỏi:
- Sao con không ngồi trong xe ngựa chờ cha?
- Con cũng mới chờ có một tí, cha ơi, cha cẩn thận một chút, có tuyết nên hơi trơn ạ.
Chu Thư Nhân được con tཞai đỡ lên xe ngựa, chờ Xương Nghĩa đi lên anh mới hỏi:
- Con cố ý tới đón cha là có chuyện gì sao?
Xương Nghĩa kể lại chuyện hôm nay, nói:
- Dã tâm không nhỏ ạ.
Chu Thư Nhân vuốt râu:
- Nga Cách hầu gia có ưu thế hơn những vị Hầu gia khác, con gái lão làm phi trong cung, nếu lão ngoan ngoãn an phận thì có thể sống yên ổn, còn mấy vị Hầu gia khác lại không có phúc này thế mà lại không biết quý trọng!
Chuyện Aruna mang thai là giả, đây là công lao. Chỉ cần Nga Cách hầu gia chịu thành thật chắc chắn Hoàng Thượng sẽ nể tình bộ tộc Nga Cách đôi phần, còn nếu làm bậy thì chút nể tình đó của Hoàng Thượng có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Xương Nghĩa không biết phải nói gì:
- Có muội muội muội ở trong cung rồi còn quậy cái gì nữa, bây giờ không ngoan ngoãn ở nhà dạy dỗ con cháu đi. Càng làm bậy thì chỉ càng chọc Hoàng Thượng khó chịu hơn thôi!
Chu Thư Nhân vuốt râu:
- Bởi vì lòng tham của con người là vô đáy.
Hôm sau vào chầu, Chu Thư Nhân là người đầu tiên đứng ra nộp tấu sớ trong tay lên. Sau đó nói với giọng điệu bi thương:
- Hai trận chiến ở biên giới năm ngoái đã phá hủy rất nhiều gia đình ở nước ta, làm biết bao trẻ nhỏ không còn cha. Dạo gần đây mỗi khi nhớ tới tiền trợ cấp là thần lại nghĩ tới những binh lính hy sinh để bảo vệ đất nước, đến đêm thần không tài nào chợp mắt được.
Thật ra đại thần cả triều đều ngơ ngác, nghe xong vẫn không hiểu Chu Thư Nhân đang tính làm gì.
Chu Thư Nhân dừng một lát rồi tiếp tục nói:
- Thần sinh ra ở nông thôn nên thần thấu hiểu cuộc sống của người dân, cuộc sống của gia đình mất đi trụ cột cực kỳ gian nan, trong nhà có trưởng tử có thể gánh vác trách nhiệm nuôi gia đình thì còn đỡ, chỉ sợ đàn bà trẻ tuổi và con cái vẫn còn nhỏ. Xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử*, nếu con tཞai còn nhỏ tuổi thì phụ nhân chỉ có thể nghe theo lời trưởng bối rồi tái giá. Đương nhiên cũng có người mạnh mẽ ra ngoài tự lập, nhưng đó là trường hợp cực kỳ hiếm hoi.
(*Xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử: lấy chồng theo chồng, chồng mất theo con tཞai.)
Hoàng Thượng đã xem xong tấu sớ, đưa tấu sớ cho Thái Tử.
Trong các vị đại thần có người vẫn chưa hiểu, cũng có người đã nắm bắt được sơ sơ suy nghĩ của Chu Thư Nhân.
Chu Thư Nhân tiếp tục nói:
- Đàn bà tái giá thì con biết làm sao đây? Mặc dù có thể để lại ở nhà họ hàng, cũng có thể đi theo mẹ tái giá, nhưng năm ngoái sản lượng lượng lương thực trên cả nước giảm, cả nước đều thiếu lương thực. Cho dù họ hàng có giúp đỡ thì có thể kéo dài được bao lâu chứ, mà theo mẹ tái giá thì có thể nhận được bao nhiêu thức ăn? Những Đứą ɬཞẻ này đều là con cái của những anh hùng đã bảo vệ quốc gia thì đáng lý ra chúng nên được chăm sóc tốt hơn, đáng lý ra chúng sẽ trở thành người có ích cho đất nước giống như bậc cha thúc của mình.
Bây giờ thì ai cũng hiểu được Chu Thư Nhân muốn làm gì rồi, có người dâng trào cảm xúc, nhưng đương nhiên phần lớn trong số đó là võ tướng, còn quan văn thì ít hơn. Ai bảo đa số quan văn đều xuất thân từ thế gia, chưa nếm trải nhiều nên đừng mong rằng thế gia quyền quý có thể đồng cảm được!
Hôm nay Uông lão gia vào chầu, hôm qua Chu Thư Nhân đã báo trước với lão rồi, lão cho rằng đây là chuyện tốt, cho dù là đối với quốc gia hay là dân vọng.
Uông lão gia bước lên, bẩm:
- Không thể phụ lòng hương hồn của những anh hùng đã mất, thần tán thành ạ.
Sau đó lại có người tán thành, Hộ Bộ quản lý lương thực và bạc, Hộ Bộ đã dẫn đầu thì bọn họ không cần lo tiền bạc và lương thực nữa, người sáng suốt đều nhìn ra được Hoàng Thượng đồng ý.
Đúng là Hoàng Thượng đồng ý, song ngài suy nghĩ nhiều hơn. Thế gia và quyền quý chiếm cứ tài nguyên, nhà nghèo không có cơ hội đọc sách, vậy nên nhìn thì có vẻ cả nước có rất nhiều người đọc sách nhưng thật ra lại chẳng bao nhiêu. Đa số người đọc sách có xuất thân từ thế gia. Thu nhận trẻ nhỏ rồi dạy dỗ, giáo dục từ nhỏ sẽ khiến chúng trung thành với hoàng thất hơn, còn có thể đào tạo ra nhân tài, sau này tranh giành tài nguyên với thế gia. Hơn nữa thu nhận cô nhi tướng sĩ cũng là một cách tuyên truyền cho tཞiều đình, sau này triệu tập binh lính cũng sẽ thuận lợi hơn.
Chu Thư Nhân hiểu được suy nghĩ của Hoàng Thượng, vậy nên trong tấu sớ viết thiên hướng về những lợi ích đạt được khi nuôi dưỡng những Đứą ɬཞẻ này. Dân chúng ở cổ đại phong kiến hay bị khống chế tư tưởng, vậy nên anh chậm rãi chôn một hạt giống xuống rồi sớm muộn gì cũng có ngày hạt giống này nảy mầm và lớn lên thành cây to. Thời cơ bây giờ rất tốt, có đủ thiên thời địa lợi nhân hoà không thiếu cái nào. Anh biết muốn xây cô nhi viện thì sẽ có đủ khó khăn trắc trở, nhưng bây giờ anh bày ra toàn là lợi ích cho hoàng thất, lại mượn danh nghĩa bảo vệ quốc gia, nên dễ dàng hơn nhiều. Chờ thế gia kịp phản ứng thì Hoàng Thượng đã giành được quyền chủ động rồi, Hoàng Thượng vốn muốn làm suy yếu sức ảnh hưởng của thế gia tất nhiên sẽ không nhượng bộ. Mặc dù anh không thấy được tương lai nhưng con cháu anh có thể chứng kiến.
Sau khi kết thúc buổi chầu, Chu Thư Nhân được Hoàng Thượng giữ lại vì cần phải thảo luận cẩn thận hơn. Chu Thư Nhân nói với Hoàng Thượng:
- Đầu tiên phải thống kê xem có bao nhiêu Đứą ɬཞẻ là cô nhi, có bao nhiêu đứa là bị ngược đãi. tཞiều đình phải nắm rõ điều này để tránh rối loạn vì chuẩn bị không đầy đủ.
Thái Tử cau mày:
- Bị ngược đãi?
Chu Thư Nhân nhìn Thái Tử với ánh mắt thân thiện:
- Có biết bao trường hợp có cha kế thì mẹ ruột cũng biến thành mẹ kế, tương tự như thế cũng có rất nhiều trường hợp có mẹ kế thì cha ruột cũng thành cha kế. Vậy nên ngược đãi là chuyện thường xảy ra, còn có những đứa bị nhà thúc bá vô lương tâm bóc lột, có những Đứą ɬཞẻ không có tuổi thơ tốt đẹp, lúc còn nhỏ Tần Vương cũng bị ngược đãi rất nhiều.
Thái Tử rất khiêm tốn:
- Cô vẫn còn hiểu dân chúng quá ít, sau này cô sẽ ghé các thôn xóm nhiều hơn.
Chu Thư Nhân nhướng mày, không thể không thừa nhận, có người thừa kế như Thái Tử là phước cho người dân, anh nói:
- Thái Tử từ bi.
Hoàng Thượng cũng hết sức vui mừng, mở miệng nói:
- Khanh cảm thấy ai thích hợp để phụ trách chuyện này?
Trong lòng Chu Thư Nhân tính toán rất nhanh:
- Thần cảm thấy ngoài Hoàng Thượng ra thì không ai có thể đảm nhiệm được, cô nhi viện hoàng thất? Hoàng Thượng cảm thấy thế nào?
Mượn danh nghĩa Hoàng Thượng tức là có liên quan đến hoàng thất. Chậc chậc, sau này thế gia có nhận ra rồi cũng không dám làm gì, chỉ có thể nghiến răng nuốt cục tức này xuống bụng, hối hận vì ngày xưa không ngăn cản.