Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1460: Không Cố Ý

Trước Tiếp

Chu gia

Trúc Lan đang xem tập san tuyên truyền của tháng này, bây giờ có thể bỏ tiền ra để đặt báo. Đầu mỗi tháng sẽ tiến hành in ấn dựa trên số lượng đặt mua, giữa tháng cầm biên lai đặt mua đi lấy.

Nội dung của các tập san tuyên truyền cũng càng ngày càng phong phú. Bao gồm các tuyên truyền các chính sách củatriều đình, tuyên truyền văn chương và một số vụ án ở Hình Bộ. Đương nhiên, những người có thể đặt mua được đều là những gia đình giàu có, bá tánh bình thường không nỡ bỏ tiền đặt báo nên sẽ đứng trước cửa thành hoặc trước tường thành để xem tin tức.

Trúc Lan lật xem tờ báo tuyên truyền dày khoảng tám, chín trang. Cô không quan tâm đến văn chương và cũng có hiểu biết về chính sách củatriều đình, thay vào đó cô thích đọc phần thông báo về các vụ án. Tuyết Hàm đi vào thấy mẹ đang đọc rất chăm chú:

- Mẹ.

Trúc Lan ngẩng đầu lên:

- Trời lạnh như thế này sao con lại về rồi?

- Con mang ít trái cây đến cho mẹ ạ.

- Mẹ biết tấm lòng của con, trời lạnh như thế này không cần thiết phải đích thân trở về.

Từ sau khi sinh sản xong, cơ thể của con gái trở nên yếu ớt hơn khiến cô rất đau lòng. Tuyết Hàm đứng dậy xoay hai vòng, nói:

- Mẹ xem, con mặc rất nhiều quần áo.

Trúc Lan nắm lấy tay con gái, nói:

- Lạnh quá.

Tuyết Hàm cũng không có cách nào, bây giờ chân tay nàng lạnh buốt, thái y đã khám nói rằng nàng cần phải điều dưỡng thật tốt, nàng hỏi:

- Mẹ, nãy giờ mẹ xem cái gì mà chăm chú thế?

- Mẹ đang đọc báo, trên đó có đưa tin về vụ án của Hình Bộ.

Tuyết Hàm ngồi xuống nói:

- Con không thích đọc lắm, nếu như trên đó có thêm vài câu chuyện sẽ tốt hơn. Nhìn văn chương trên đấy đã thấy đau đầu rồi.

Trúc Lan cũng không thích đọc văn chương cổ điển, cô đã ở cổ đại chừng ấy năm trời mà vẫn không thể “thẩm” được. Con rể viết thông tin du lịch cô còn có thể xem thử cho biết, năm nay con rể không viết bài nào nên văn chương trên báo lại càng kém thú vị.

Trúc Lan nói: - Nếu con muốn đọc truyện thì phải đợi mấy năm nữa.

Còn bây giờ thì đừng nghĩ, đây là báo tuyên truyền củatriều đình, trước khi được xuất bản thì các văn chương viết trên đó đều phải được xem xét, kiểm tra lại nhiều lần. Tuy nhiên, cùng với sự phát triển của nhu cầu thì sau này sẽ lần lượt có nhiều loại báo xuất hiện hơn.

 

Chương Châu

Ngọc Sương lên phố cùng Triệu Thị:

- Mẹ, đây là cửa hàng đan mà con đã kể với mẹ.

Triệu thị nhìn lẵng hoa đang được bày biện, hai mắt sáng lên:

- Quả thực là tay nghề rất khéo.

Ngọc Sương dìu Triệu Thị đi vào cửa hàng, nói:

- Nơi này cũng coi như một nét đặc trưng của huyện con.

Người biết đan ở các châu thành không ít, nhưng chỗ bọn họ không dùng tre nứa để đan lát. Số lượng sản phẩm cũng không cao nên không có danh tiếng gì. Huyện thành nghèo khó, thương nhân không lui tới nhiều. Cửa hàng đan lát chật vật lắm mới đủ sinh sống.

Triệu thị nhìn xung quanh một lượt trong con mắt mong chờ của chưởng quầy, thị nhíu mày hỏi:

- Chỉ có những loại này thôi à?

Chưởng quầy: - Vâng, chỉ có mấy lại này thôi ạ.

Trong mắt Triệu Thị lóe lên một chút thất vọng, thị đã quen nhìn các món đồ từ các tiệm đan nứa trong kinh thành nên kiểu dáng ở đây quá đơn điệu.

Nhìn thấy sự buồn bã trong mắt của chưởng quầy, Ngọc Sương cũng thở dài. Ở kinh thành cái gì tốt cũng có, ánh mắt của mẹ rất kén chọn. Nàng ấy dò hỏi:

- Bọn ta cung cấp bản vẽ, có thể làm theo được không?

Chưởng quầy kinh ngạc ngẩng đầu lên, đáp:

- Có thể, có thể, sư phụ trong tiệm của chúng tôi đều là người có kỹ năng được truyền từ đời này sang đời khác, chỉ cần có mẫu là có thể làm được.

Triệu thị muốn mua một số đặc sản mang về kinh, trong nhà có quá nhiều thứ tốt nên thị mong muốn một món nào đó mang tính đặc trưng. Tiếc là huyện quá nghèo, đi lại cũng chỉ có vài cửa tiệm. Thị nghĩ ngợi rồi nói:

- Chưởng quầy có giấy bút không?

- Có.

Triệu thị cầm bút lên vẽ vài nét, suy nghĩ một lúc rồi lại quẹt thêm vài nét:

- Có thể bện một cái bình hoa như vậy không?

Chưởng quầy cẩn thận cầm tờ giấy lên, thận trọng nói:

- Để tiểu nhân đi hỏi sư phụ đã.

Không bao lâu sau chưởng quầy quay lại, vẻ mặt mừng rỡ: - Được ạ!

Nụ cười trên mặt Triệu Thị tươi hơn, cầm lấy tờ giấy nói:

- Lần sau quay lại sẽ mang bản vẽ đến.

Thị không để lại bản vẽ của mình, bảo con rể vẽ là được.

Chưởng quầy vô cùng kích động, bọn họ đều biết phu nhân của Tri huyện Đại nhân. Mọi người cũng biết Tri huyện Đại nhân đến từ kinh thành, nhà thê tử còn làm quan lớn trong kinh. Nếu như đơn này hoàn thành thì chắc chắn sẽ có người mua theo.

Triệu thị ra khỏi cửa hàng, nói:

- Chúng ta về thôi.

Ngọc Sương: - Trong huyện có quá ít cửa hàng, đợi khi nào huyện giàu có hơn sẽ có nhiều cửa hàng hơn.

Triệu thị gật đầu, nhìn người dân phải ăn xin trên đường rồi thở dài. Họ không thể cứu được tất cả mọi người, tướng công đã mua thôn trang ở Chương Châu, gần đây có nhiều người được nhận vào thôn trang, nhưng nhiều hơn nữa thì họ không giúp được.

Buổi tối ở kinh thành, Chu Thư Nhân trở về nói chuyện trên triều đình. Trúc Lan không hứng thú lắm:

- Chuyện này em đã nghe nói rồi.

Chu Thư Nhân: - Hoàng Thượng không thúc giục đính ước, để anh chú ý Vu gia nhiều hơn.

Trúc Lan bĩu môi:

- Đấy là bởi vì Hoàng Thượng tin rằng vụ cưới hỏi này sẽ thành.

- Ừm, hôm nay anh đã nhìn Vu Đại nhân nhiều hơn vài lần. Có vẻ Vu Đại nhân cũng chưa biết chuyện gì xảy ra.

Trúc Lan nhướng mày:

- Ồ, có thiên vị chúng ta thì em cũng không vui.

Chu Thư Nhân: - Hoàng Thượng cảm thấy đây là một hôn sự tốt. tuy rằng đúng là hôn sự tốt thật, một khi Hoàng Thượng đã mở lời, sau này Ngọc Nghi về nhà chồng, Vu gia cũng không dám ức h**p.

Sắc mặt của Trúc Lan tốt hơn một chút:

- Nhưng nếu vậy thì cũng không cần vội đính hôn.

Chu Thư Nhân: - Ừm.

Trúc Lan thấy Chu Thư Nhân cầm lấy tờ báo tuyên truyền lên thì nói:

- Anh chưa đọc ở Hộ Bộ à?

- Hôm nay hơi bận nên anh không có thời gian đọc.

Trúc Lan chỉ vào phần văn chương:

- Bài văn tốt nhất trong kỳ báo tuyên truyền lần này là bài viết về bánh cá, còn có một bài đề cập đến việc quyên góp lương thực. Chỉ là không nhắc đến việc Ôn gia là người đi đầu trong việc quyên góp lương thực.  

Chu Thư Nhân nói: - Hoàng Thượng sẽ không giấu đi công lao đi đầu của Ôn gia, đây hẳn là mưu kế mà Ôn gia đã bày ra.

Hoàng Thượng biết sẽ không giấu được nên chắc chắn không cố sức xóa đi công lao của Ôn gia, làm vậy có vẻ bản thân keo kiệt và không độ lượng. Ngược lại là Ôn gia, Ôn gia thực sự hy vọng có được danh tiếng tốt nhưng lại không dám cầu sự cảm tạ của bá tánh trong thiên hạ.

Trúc Lan có cùng suy nghĩ, nói:

- Ôn gia thông minh hơn rồi.

- Đúng vậy, Ôn gia mới vừa nảy sinh mâu thuẫn với nhà chúng ta, hành động khi say rượu của Ôn Hú khiến Ôn gia mất hết thể diện, đáng lẽ ra hôm sau hắn ta phải ɬཞở ɬɧàŋɧ trò cười, kết quả là Ôn gia đã đề ra chuyện quyên góp lương thực nên chuyện say rượu của Ôn Hú ɬཞở ɬɧàŋɧ chuyện nhỏ.

Trúc Lan nghịch chiếc trâm cài trong tay, nói:

- Nhị phòng của Ôn gia đã bị phế rồi, Tam phòng thì suy yếu, đại phòng đã ɬཞở ɬɧàŋɧ thế lực duy nhất, còn Ôn tử công tử thì rất có tiếng nói.

- Xem ra em rất hiểu Ôn gia.

- Ai bảo nhà chúng ta đối đầu với Ôn gia chứ, đương nhiên là em phải nghiên cứu thêm.

Chu Thư Nhân khẽ cười nhẹ, tiếp tục đọc báo tuyên truyền. Chẳng mấy chốc anh đã đọc xong, cảm thán rằng:

- Phương tiện đi lại còn bất tiện, nếu thuận tiện hơn thì mỗi tháng đã có thể ra mấy kỳ báo. Haiz, tin tức được truyền đi quá chậm.

Trúc Lan tò mò hỏi:

- Việc bán báo tuyên truyền rất tốt, hẳn là phải kiếm được rất nhiều lợi nhuận chứ?

Chu Thư Nhân lắc đầu:

- Vốn đầu tư rất cao, có nơi còn phát báo miễn phí. Đầu tư không biết bao nhiêu là nhân lực và vật lực nhưng lại không kiếm được nhiều tiền.

- Thật ra thì nha môn phủ ở các châu cũng có thể làm một ít tờ báo địa phương, chỉ cần kinh thành kiểm soát là được.

- Một hai năm tới chắc chắn không có khả năng, bây giờ các châu đều đang rầu vụ lương thực.

Trúc Lan đứng lên, nói:

- Em đi rửa mặt cái đã.

- Ừm.

Ngày hôm sau, vì sắp đến tết, Hoàng Thượng muốn để dân chúng có một cái tết vui vẻ, tết có vui vẻ thì dân chúng mới có hy vọng, Hoàng Thượng đã mua các loại thịt thà vải vóc. Chu Thư Nhân nghĩ thầm, lần quyên tặng trước Hoàng Thượng cũng đã quyên góp lương thực từ thôn trang hoàng thất, bây giờ tiếp tục vận dụng kho tàng riêng để mua rất nhiều vật tư. Lễ tết là lúc gây dựng thêm uy vọng trong lòng bá tánh.

Anh cũng không biết Hoàng Thượng đã mua chừng đấy vật tư từ khi nào. Những vật tư này sẽ được phát đến những châu huyện nghèo khó nhất đầu tiên, Hoàng Thượng đã sắp xếp xong.

Trước Tiếp