Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1459: Cơ Hội Lựa Chọn

Trước Tiếp

- Hoàng Thượng cũng định làm mai cho nhà ta với Vย gίค.

Trúc Lan nhướng mày:

- Em thấy có vẻ như anh khá hài lòng về Vu gia nhỉ, anh đồng ý với Hoàng thượng rồi hả?

Chu Thư Nhân lấy tư liệu từ trong ngực ra, nói:

- Đây là những thông tin về Vu gia mà Hoàng Thượng đưa cho anh, thông tin rất chi tiết và kỹ càng. Anh không nói đồng ý ngay, bảo về nhà ngẫm lại.

Trúc Lan cầm lấy xem qua, nói:

- Đúng thật đã điều tra kỹ càng và rất tỉ mỉ, xem ra Hoàng Thượng thực sự muốn nâng đỡ Vu gia mạnh tay.

Vừa nói tầm mắt vừa rơi vào chỗ nhận xét mấy vị công tử Vu gia, quá chi tiết. Chắc Vu gia cũng không biết mình đã bị Hoàng Thượng điều tra tỉ mỉ như vậy, nếu Hoàng Thượng không muốn nâng đỡ Vu gia thì cũng không phí tâm huyết đi điều tra.

Chu Thư Nhân ngồi xuống nói:

- Biện pháp để Vu gia có thể cắm rễ ở kinh thành nhanh nhất là làm sui với một nhà nào đó. Sau khi cân nhắc kĩ lưỡng, sau lưng Chu gia không có đại gia tộc nào, ở kinh thành dựa vào hoàng thất, nên trở thành đối tượng đính ước thích hợp nhất.

Không cần biết Vย gίค sẽ đính ước với đứa cháu nào, nhưng làm sui với Chu gia là ít dính líu nhất. Vu gia và Chu gia trở thành sui gia, Hoàng thượng mới yên tâm được.

Trúc Lan không vui:

- Hôn nhân của Ngọc Nghi vẫn mang theo toan tính.

Chu Thư Nhân nhướng mày:

- Chỉ cần Hoàng Thượng trọng dụng Xương Liêm, hôn sự của Ngọc Nghi sẽ bị Hoàng Thượng để ý.

- Có phải em nên cảm tạ Hoàng thượng đã cho chúng ta cơ hội lựa chọn không?

- Hoàng Thượng rất tự tin về bản thân mình, nếu đã mở lời tức là chắc chắn anh sẽ đồng ý, em cũng đã xem thông tin rồi đấy, quả thực công tử Vu gia rất xuất sắc.

Trúc Lan vẫn không vui, thở dài vì sự bất lực trước hoàng quyền:

- Hôm nay em không muốn xem, để mai rồi nói tiếp đi.

 

Kỳ Châu

Xương Liêm vẫn chưa biết con gái của mình đã bị chú ý, hắn đang ăn chân dê nướng, trực tiếp cầm lên trên tay, miệng đầy dầu mỡ:

- Thơm quá đi.

Đổng thị: - Mấy ngày nay chàng vất vả rồi.

Quả thực bụng Xương Liêm đang thiếu thịt. Tri phủ trúng độc nên cơ thể không khỏe, nhiệm vụ đi tuần tra các huyện rơi vào người hắn. Hắn bí mật kiểm tra mà không thông qua huyện nha, đồng nghĩa với việc không được ăn ngon mà phải ăn canh suông nước luộc trong nhiều ngày.

Đổng thị thấy đau lòng khi thấy tướng công cầm chân dê gặm kỹ, nói:

- Lần này may mắn mua được hai con dê, ngày mai thiếp lại nấu thịt dê cho chàng ăn.

Bây giờ cái gì cũng thiếu, quản gia phải đi qua mấy thôn làng mới mua được hai con dê.

Xương Liêm thấy trên đùi dê không còn thịt nữa mới cầm khăn lau tay, nói:

- Ngày mai chuẩn bị hai cái đùi dê đi, ta mang qua cho Tri phủ đại nhân.

Đổng thị có chút không nỡ, nhưng vẫn trả lời:

- Được rồi, để thiếp sai quản gia chuẩn bị.

Xương Liêm: - Tri phủ đại nhân cũng không dễ dàng gì.

Vốn không có của cải gì lại còn phải nuôi cả gia đình. Thịt dê khan hiếm, chắc chắn Tri phủ đại nhân sẽ không nỡ mua thịt dê để bồi bổ cơ thể.

Đổng thị: - Haiz, đây là lần đầu trong đời thiếp gặp phải thời tiết như thế này.

Biển đổi khí hậu lần này ảnh hưởng đến cả nước, lần đầu tiên thị gặp cảnh khan hiếm lương thực giống như hiện tại. Trước đây hạn hán và lũ lụt chỉ ảnh hưởng đến vài châu, vốn Kỳ Châu có rất ít người dân phải ăn xin nhưng bây giờ thị đi trên đường gặp cả đống bá tánh ăn xin.

Xương Liêm cũng thở dài, nói:

- Châu của chúng ta vốn là thủ phủ lương thực, là nơi đáng lý ra không thiếu lương thực. Cũng may chúng ta trồng lúa muộn nên tình hình không đến nỗi nào.

Đổng thị thầm nghĩ, cũng may đã đưa bọn trẻ về kinh thành. Bọn trẻ không phải chịu khổ ở Kỳ Châu.

Trong buổi chầu triều hôm sau, Chu Thư Nhân ngẩn ra chốc lát rồi tiếp tục nghe Hoàng thượng nói chuyện. Trong cuộc chiến lần này, có một vài bộ tộc thảo nguyên là quân cờ của Hoàng Thượng, sau khi đại chiến kết thúc, không biết Hoàng Thượng sẽ sắp xếp những bộ tộc này thế nào. Nếu như Hoàng Thượng muốn thống nhất thảo nguyên, không thể giữ lại những thủ lĩnh bộ tộc đó. Bây giờ xem ra là Hoàng Thượng muốn đồng hóa các bộ tộc này, ở lại kinh thành, rời xa lãnh địa, tức là nhổ răng sói rồi nuôi nhốt. Sau này các bộ tộc thảo nguyên sẽ chỉ là một dân tộc của nước bọn họ.  

Chu Thư nhân vừa nghe tin những người thừa kế của các bộ tộc này đã đến tuổi kết hôn, anh nghiêm mặt lại. Các bộ tộc thảo nguyên đã bị thâu tóm cả rồi, bây giờ không còn là cầu thân để đổi lấy lợi ích nữa mà chỉ là kết thân bình thường thôi.

Chu Thư Nhân cảm giác được Hoàng Thượng vừa mới nhìn anh một cái: “!!!”

Có phải Hoàng Thượng đang nói cho anh biết, ngài đối xử rất tốt với Chu gia phải không? Hứ!

Sau khi hạ triều, Chu Thư Nhân hít một hơi sâu, ánh mắt dừng trên người của Vu đại nhân. Vu đại nhân là Tòng tam phẩm, nhậm chức ở Thương Bộ. Theo như thông tin, người có tuổi tác thích hợp nhất là đích thứ tử và tiểu nhi tử con vợ cả của Vu đại nhân.

Vu đại nhân cảm giác được ánh mắt, cũng có phần nghi hoặc:

- Chu đại nhân?

Chu Thư Nhân: - Ừm thì, cả nhà Vu đại nhân vào kinh đến nay vẫn ổn hết chứ?

Vu đại nhân đần mặt, Chu đại nhân quan tâm mình? Ông ấy cố nén thắc mắc trong lòng:

- Mọi chuyện đều ổn, làm phiền đại nhân quan tâm rồi.

Chu Thư Nhân gật đầu, nghe thấy tiếng thảo luận bèn ra hiệu Vu đại nhân đi trước một bước. Mục đích của Hoàng Thượng rất trắng trợn. Nếu không có lợi ích, đại gia tộc sẽ không nỡ gả con gái đi. Ai cũng có thể nhìn ra được, sau khi thâu tóm thảo nguyên, những bộ tộc này đã trở thành sói không răng, lợi ích hôn nhân đem lại quá ít. Hoàng Thượng sẽ không cho phép các bộ tộc vào kinh dính đến binh quyền.

Bây giờ các bộ tộc còn lại hoặc là ngoan ngoãn nghe lời vào kinh hoặc là chờ bị diệt trừ. Ngoại trừ Vương gia… không, cũng có khả năng chưa chắc Hoàng Thượng sẽ cho tước vị Vương gia, ngoại trừ phú quý ra thì sẽ không mang lại ích lợi gì. Đại thế gia coi thường sự giàu có nông cạn đó, nuôi dạy quý nữ một cách tỉ mỉ là muốn liên hôn để đổi lấy lợi ích. Tuy vậy, một vài người thiếu tiền bạc hoặc là muốn thay Hoàng Thượng san sẻ nỗi lo lại quan tâm đến.

Chu Thư Nhân không quan tâm những người này nghĩ gì, anh chỉ quan tâm đến việc hôn nhân của cháu gái mình.

Trước Tiếp