Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân cau mày nói:
- Hoàng Thượng sẽ không vô duyên vô cớ nhắc đến Ngọc Nghi, bây giờ nhắc tới Ngọc Nghi chắc chắn là có tính toán gì rồi. Anh đã dò hỏi Hoàng Thượng, nhưng Hoàng Thượng cũng chỉ cười cười mà không nói gì.
Trúc Lan mệt mỏi trong lòng, nói:
- Xương Liêm là người có tác dụng đối với Hoàng thượng. Năm nay lụt lội, Xương Liêm biểu hiện tốt nên Hoàng thượng mới để mắt tới chuyện hôn sự của Ngọc Nghi.
Chu Thư Nhân hừ nhẹ một tiếng;
- Mấy ngày nay anh đang tìm xem có người nào thích hợp không, chắc là phải tìm được người phù hợp để đính hôn chứ.
Trúc Lan: - Hoàng Thượng nhắc đến Ngọc Nghi với anh, còn anh thì quay lưng là đi tìm người đính hôn?
Chu Thư Nhân vuốt râu nói:
- Anh tin lúc này Hoàng Thượng sẽ không thực sự trách cứ anh chỉ vì chuyện hôn sự, cùng lắm là không vui thôi.
- Vậy em cũng sẽ đi tìm người để hỏi thăm thêm.
Chu Thư Nhân đột nhiên nói:
- Thượng Quan Lưu cũng rất tốt, đáng tiếc lại mang họ Thượng Quan.
Anh sẽ không ảo tưởng quá tốt đẹp về tương lai, cũng không đánh cược tương lai, anh chỉ quan tâm những thứ mình có thể nắm bắt được, Thái Tử còn chưa thành thân nên vẫn còn rất nhiều ẩn số.
- Đúng thế.
Cô có ấn tượng rất tốt với Thượng Quan Lưu, tiếc thật ấy chứ!
Trong hoàng cung, Hoàng Thượng đến tẩm điện của Hoàng Hậu, thấy Hoàng Hậu đang ôm nữ nhi, ngài cau mày nói:
- Thái y nói nàng cần nghỉ ngơi nhiều hơn.
Bây giờ chỉ cần có con gái thì Hoàng hậu cảm thấy chuyện gì cũng suôn sẻ, nàng ta đáp:
- Thần thiếp ôm một lúc, không có vấn đề gì đâu.
Hoàng Thượng thấy Hoàng Hậu cậy mạnh thì nhướng mày, con gái út vẫn chưa được đặt tên, không phải vì chưa chọn xong mà vì sức khỏe của con gái không tốt, ngài sợ đặt tên quá nặng sẽ át vía bé con.
Tiểu công chúa được ôm đi, tay Hoàng Hậu có phần nhức mỏi, nàng ta ngồi xuống nghỉ ngơi, hỏi:
- Hoàng Thượng đã dùng bữa chưa?
- Ta đã ăn rồi.
Hoàng Hậu hỏi: - Hoàng Thượng có chuyện gì muốn nói với thần thiếp sao?
Hoàng Thượng gật đầu:
- Ừm, một thời gian nữa toàn bộ Vương gia của Bộ tộc thảo nguyên không bị diệt vong sẽ vào kinh.
Hoàng Hậu: - Ý của Hoàng thượng là sao vậy ạ?
- Các Bộ tộc thảo nguyên kết hôn với nhau không hay cho lắm.
Bây giờ toàn bộ thảo nguyên đều là con dân của Hoàng thượng, ngài muốn ngăn chặn khả năng kết hôn chính trị giữa các Bộ tộc ngăn cản hôn nhân chính trị tạo thành thế lực lớn mạnh. Hơn nữa, thảo nguyên không cần có thủ lĩnh. Con dân thảo nguyên là của triều đình, không nên tuân theo thủ lĩnh Bộ tộc. Những Vương gia Bộ tộc và thủ lĩnh cần phải vào kinh, nếu không phải vì những Bộ tộc này quá trận trọng và không cho cơ hội, ngài sẵn sàng dẹp sạch tất cả. Tiếc là những Bộ tộc còn sót lại đang giúp ngài thâu tóm toàn bộ thảo nguyên, ngài cũng không muốn mọi chuyện quá khó xử.
Hoàng Hậu hiểu vấn đề:
- Hoàng Thượng muốn nói đến hôn nhân chính trị ư?
- Ừ, nếu đưa vào kinh, sau này bọn họ chỉ có thể ở lại kinh thành, có của cải không có thực quyền.
Trong lòng Hoàng Hậu hiểu rõ, lần này không đơn giản là hôn nhân chính trị mà Hoàng Thượng còn muốn đồng hóa những Bộ tộc phụ thuộc. Xem ra Vương gia thủ lĩnh của các Bộ tộc chỉ là bước đầu tiên, sau này sẽ là di dời bá tánh thảo nguyên,
Hoàng Thượng tiếp tục nói:
- Sau này, thảo nguyên sẽ được chia thành các châu chăn nuôi, thành lập phủ nha, thảo nguyên đã không cần đến thủ lĩnh và Vương gia nữa, có họ chỉ cản đường thêm.
Hiện tại ngài vẫn chưa ban thưởng, Vương gia trên ϯհảσ ηɡuψêη quá nhiều nhưng kinh thành thì lại không cần đến nhiều Vương gia như thế.
Hoàng Hậu dò hỏi:
- Nếu muốn đồng hóa những Bộ tộc đó, phải cẩn thận lựa chọn những tiểu thư để kết thân.
Hoàng Thượng đáp ừ:
- Ta nói với nàng trước một tiếng, chờ đám người đến kinh thành hãy truyền đạt lại ý của ta.
Vỏn vẹn mấy ngày, Trúc Lan và Chu Thư Nhân hành động rất nhanh. Chu Thư Nhân tìm kiếm nhà chồn g cho Ngọc Nghi, Trúc Lan cũng không né tránh Thanh Tuyết, hỏi Đào thị và Liễu thị, ngay cả Tề thị cũng hỏi. Sau khi Đào thị nhận được nhờ vậy thì có phần thắc mắc, nhưng vẫn nghiêm túc lựa chọn những công tử tốt, chờ khi chọn được người, thị đến Chu phủ.
Đào thị hỏi: - Khi Ngọc Điệp đính hôn, tỷ còn nói không vội cho Ngọc Nghi mà. Sao mới chưa qua bao lâu đã đổi ý rồi?
Trúc Lan cũng có lý do riêng của mình, nói:
- Còn không phải là do có quá nhiều người hỏi thăm Ngọc Nghi hay sao. Sau khi suy nghĩ ta và Thư Nhân thấy đính ước sớm cũng tốt, ngăn chặn suy nghĩ của một số người.
Đào thị gật đầu:
- Quả thực đã đến lúc phải ngăn chặn suy nghĩ của một số người, lão Tứ nhà tỷ biểu hiện xuất sắc ở Kỳ Châu, trong mấy đứa con trai thì con đường làm quan của lão Tứ nhà tỷ là tốt nhất, thành ra ai cũng đang ngấp nghé Ngọc Nghi.
Chu lão Tứ là người được Hoàng Thượng trọng dụng, Nhị phòng của Chu gia cũng không tồi nhưng nhị phòng lại không có khuê nữ. Còn về phần Ngũ phòng, trong mắt người trong kinh thành thì ngũ phòng là người phú quý. Trong số các cháu gái Chu gia, người được để ý nhiều nhất luôn là trưởng nữ của Tứ phòng.
Trúc Lan hỏi:
- Hôm nay muội tới đây là có người thích hợp rồi phải không?
- Yêu cầu chọn con rể của nhà tỷ quá cao, ta đã hỏi thăm mấy ngày mãi mới tìm được người thích hợp. Năm ngoái, có mấy thế gia ở nơi khác vào kinh, trong đó có một nhà họ Vu, nổi tiếng chính trực, danh vọng ở địa phương cũng rất cao. Mặc dù không có chiều sâu giống như thế gia còn lại, nhưng từ lúc Vu gia được Hoàng Thượng đề bạt vào kinh chắc tỷ cũng biết Vu gia được Hoàng Thượng đánh giá cao mà.
Nửa câu sau là do thị nghe tướng công của mình nói, sau khi thị cùng tướng công thương lượng thêm lại càng cảm thấy công tử Vu gia rất thích hợp, trùng hợp làm sao, Vu gia có vài vị công tử chưa có hôn ước.
Trúc Lan cũng đã nghe Chu Thư Nhân nhắc đến Vu gia vài lần, lúc ấy cô không quá để ý đến, rất nhiều thế gia trong kinh thành đều thay đổi nhanh chóng, xem ra bây giờ cô phải tìm hiểu Vu gia nhiều hơn mới được. Cô nói:
- Ta nhớ rồi, chờ Thư Nhân trở về bọn ta sẽ bàn bạc lại.
Đào thị cảm thán:
- Thật ra kinh thành còn có một nhà phù hợp nữa, nhưng muội nghe tướng công muội nói nhà tỷ sẽ không chọn.
- Thượng Quan gia?
- Tỷ đoán không sai, xem ra tỷ cũng rất vừa ý công tử Thượng Quan gia.
Trúc Lan: - Đáng tiếc Thượng Quan gia cũng sẽ không chọn Chu gia ta, Thượng Quan công tử đã có người trong lòng rồi.
Thượng Quan gia quá tỉnh táo, càng tỉnh táo càng biết phải như thế nào mới có thể truyền thừa gia tộc mãi mãi.
Trong hoàng cung, Chu Thư Nhân được triệu tới. Anh đứng im bất động trong thư phòng, Hoàng Thượng cũng không lên tiếng.
Hoàng Thượng biết hành động của Chu gia. Ngài thừa nhận đúng là mình có để ý đến cháu gái của Chu gia. Ngài có một danh sách, khuê nữ của Chu Xương Liêm vô cùng xuất sắc nhưng công trạng của Chu Thư Nhân rành rành ra đó. Ngài biết rõ Chu Thư Nhân để ý đến cháu gái, sẽ không phớt lờ cảm nhận của Chu Thư Nhân. Phẩm chất của Chu Xương Liêm không tệ, sau này có khả năng trở thành mũi dao sắc bén ở phương nam. Đương nhiên, ngài cũng muốn giúp tìm một mối hôn sự tốt. Ấy vậy mà Chu Thư Nhân lại phản ứng rất thái quá, ngài vừa mở lời là Chu Thư Nhân quay đi đã vội muốn đính hôn cho cháu gái.
Hoàng Thượng chắp tay sau lưng nói:
- Thư Nhân không tin trẫm sao?
Chu Thư Nhân nói thầm trong lòng: xin lỗi, lời nói của Hoàng Thượng là thứ không thể tin được. Trước giang sơn gấm vóc, Hoàng Thượng có thể vứt bỏ bất kỳ thứ gì.
-Thần không dám.
Tầm mắt của Hoàng Thượng rơi vào mái tóc của Chu Thư Nhân. Vào tầm này năm ngoái, tóc bạc trên đầu Chu Thư Nhân vẫn chưa nhiều như thế này. Nỗi bất mãn trong lòng ngài cũng biến mất.
- Trẫm biết khanh yêu thương cháu gái.
Chu Thư Nhân vẫn cúi đầu, giả vờ đáng thương mà thôi. Với anh thì đây chỉ là chuyện nhỏ, anh chẳng thèm sợ Hoàng thượng trách tội mình bởi vì chuyện hôn ước của Ngọc Nghi đâu. Anh có cả đống công trạng kia mà. Anh nói:
- Từ nhỏ ϲհáu ցáí của thần đã không ở bên cha mẹ, được nuôi dưỡng lớn lên bên cạnh thần. Đích thực thần có phần yêu thương hơn chút.
Một chút bất mãn cuối cùng trong lòng Hoàng Thượng cũng đã biến mất:
- Trẫm thực sự muốn làm mai cho cháu gái của khanh. Khanh cứ nghe trước đã, nếu thấy không hợp thì trẫm không ép buộc.
Lỗ tai Chu Thư Nhân giật giật, có thể đàm phán anh mới yên tâm. Chỉ sợ còn không có cơ hội để mở lời.
Buổi tối, Trúc Lan thấy vẻ mặt vui mừng của Chu Thư Nhân thì hỏi:
- Có chuyện gì vui sao?
Đúng thế! Mặt em trông cũng vui, có chuyện mừng sao?
Trúc Lan mỉm cười gật đầu:
- Hôm nay Đào thị đến nói công tử Vu gia không tệ, chiều nay em đã phái người đi hỏi thăm. Vu gia từ lúc vào kinh đến giờ rất kín tiếng, làm em quên khuấy đi mất
Chu Thư Nhân nhướng mày:
- Thật trùng hợp.
- Trùng hợp cái gì cơ?