Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thoáng chốc đã ba ngày trôi qua, Trúc Lan nhận được một lá thư thật dài từ con trai út, đúng lúc Chu lão đại cũng đang ở đây. Chu lão đại hỏi:
- Năm nay tiểu đệ không về ăn tết sao?
- Ngô Minh không yên tâm để nó về một mình nên năm nay không trở về.
Chu lão đại nhớ tiểu đệ, không có tiểu đệ ở đây không ai quản được Minh Huy.
Trúc Lan lật thư ra xem, khẽ cau mày. Trên thư viết rất nhiều, Hoài Châu là thủ phủ lương thực vì vậy không thiếu lương thực.
Chu lão đại hỏi:
- Mẹ, tiểu đệ viết gì thế?
Trúc Lan đặt thư xuống, đáp:
- Ngô Minh nạp thiếp, Xương Trung cảm thấy khó hiểu. Nó cho rằng quan hệ của Ngô Minh và Tống thị rất tốt, không hiểu vì sao y còn muốn nạp thiếp. Nó suy nghĩ nhiều nên viết cũng nhiều.
Chu lão đại kinh ngạc:
- Ngô Minh nạp thiếp sao?
Hai nhà có quan hệ thân thiết, tuy ngoài miệng hắn không nói gì nhưng trong lòng cũng cho rằng Ngô Minh sẽ không nạp thiếp.
Trúc Lan lấy ra một tờ giấy viết thư:
- Xương Trung viết Ngô Minh đã nói với nó là không phải ai cũng có thể sống theo ý mình, có thể thấy việc nạp thiếp không phải ý định của y nhưng lại không thể từ chối được.
Chu lão đại đã không còn là người ngô nghê như ngày xưa nữa, nghe hiểu ý trong lời nói của Trúc Lan.
- Thiếp thất này là người giám thị Ngô Minh sao?
- Chuyện này thì mẹ không biết, đây là chuyện của Ngô Minh và y sẽ xử lý ổn thoả.
Dù sao Ngô Minh cũng không phải là người của Chu gia, Chu gia không có quyền đi can thiệp đến chuyện trong nhà Ngô Minh, huống chi với người như Ngô Minh, mỗi một bước đi đều được y cân nhắc và y biết bản thân mình muốn cái gì.
Chu lão đại cảm khái:
- Mấy huynh đệ bọn con có thể sống thoải mái là nhờ có sự che chở của cha.
Ở kinh thành thì không cần phải nói, chỉ nói đến Lão Tứ Xương Liêm thôi. Nhờ có quan hệ của cha mà đã tránh được rất nhiều nơi dơ bẩn.
Trúc Lan hỏi: - Rau trong nhà kính đã lớn thế nào rồi?
Nụ cười trên môi Chu lão đại càng sâu hơn:
- Lớn rất nhanh ạ, qua mấy ngày nữa là có thể ăn rau mới được rồi.
- Vậy thì tốt, mấy ngày nữa hãy thịt một con dê. Vào đông ăn lẩu dê đi.
Chu lão đại gật đầu đồng ý, lại nói:
- Me, cha đã quyên góp dê giống trong thôn trang của con. Bây giờ trong thôn trang chỉ có một con giống.
Bây giờ ở kinh thành đang khan hiếm thịt dê thịt bò, trước đây còn có thể mua được thịt bò nhưng bây giờ cũng không mua được nữa. Hắn rất quý trọng đàn dê được nuôi trong thôn trang, còn đang suy nghĩ năm sau để cho chúng sinh sôi nảy nở nhiều thêm. Nào ngờ cha hắn đã quyên góp mất dê giống.
Trúc Lan nói: - Triều đình đang thiếu dê giống, dê giống trong thôn trang của chúng ta là loại dê tốt nhất được mua với giá cao. Tuy cha con là người keo kiệt nhưng trong chuyện quan trọng lại là người hào phóng nhất.
Chu lão đại hổ thẹn:
- Con ích kỷ quá ạ.
- Đừng nói như thế, chỉ là đau lòng mà thôi. Tất cả gia súc trong thôn trang đều do một tay con chăm sóc, mẹ hiểu cảm giác của con.
Chu lão đại hỏi:
- Mẹ, triều đình định nuôi dê ở chỗ nào?
Trúc Lan biết: - Ở phương nam, đợi khi chúng sinh sản sẽ được nuôi ở thảo nguyên. Đa số bá tánh trên thảo nguyên đều sống bằng nghề chăn nuôi, nếu thiếu gia súc bọn họ sẽ không thể sống được. Triều đình chỉ gặp khó khăn trong một hai năm thôi, bây giờ thảo nguyên đã thuộc về triều đình rồi. Đợi chúng sinh sản là tốt rồi.
Hàn Lâm Viện
Lưu Tụng cản Ôn Dung lại, nói:
- Qυуên góρ lương thực là ý tưởng của ngươi đúng không?
Ôn Dung: - Ngài nói gì cơ?
- Đừng giả vờ, chắc chắn đó là ý của ngươi.
Xương Trí đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để rời đi, chỉ có thể bất động tiếp tục trốn sau giá sách nhưng đôi tại lại rất thành thật mà vểnh lên.
Ôn Dung cầm sách, nhìn thẳng vào mắt của Lưu Tụng:
- Nếu là ta thì sao? Còn nếu không phải thì thế nào?
Lưu Tụng khẽ cười một tiếng:
- Nếu như là ngươi thì chứng tỏ ngươi muốn thay đổi Ôn gia, hơn nữa còn trả giá cho hành động này. Trong trường hợp không phải ngươi thì là ta đã quá coi trọng ngươi.
Nếu như là điều đằng trước thì Ôn Dung đã cao hơn y, y không thể không thừa nhận mình kém Ôn Dung.
Ôn Dung cười cười, cầm lấy cuốn sách rồi rời đi mà không nói một lời. Lưu Tụng cảm thấy lòng nặng trĩu, vậy nên đó là ý định của Ôn Dung, còn y lại không có quyền lên tiếng ở Lưu gia, trong lòng dâng lên một loại cảm giác thất bại.
Xương Trí đợi hai người rời đi rồi mới đi ra, hắn cầm sách chìm vào suy tư. Nếu Ôn Dung ảnh hưởng đến Ôn gia, Ôn Dung hoàn toàn khống chế Ôn Dung thì liệu Chu gia và Ôn gia có thể không đối chọi với nhau được không? Sau đó hắn lại tiếp tục trầm mặc. Hoàng Thượng muốn cân bằng, dù cho Ôn Dung khống chế được Ôn gia thì Ôn gia vẫn sẽ đối đầu với Chu gia mà thôi.
*
Chương Châu
Xương Nghĩa từ bên ngoài trở về, mũi đỏ bừng vì lạnh, Ngọc Sương đưa trà nóng cho cha, nói:
- Cha, thời tiết bên ngoài lạnh, cha đừng đi ra ngoài cùng Lưu Phong nữa.
Xương Nghĩa uống nước ấm cho ấm người, đáp:
- Cha muốn trực tiếp đi gặp người dân ở đây.
Suốt mấy ngày qua, hễ con rể đi thôn trang là hắn sẽ đi theo. Cuộc sống của bá tánh ở đây khổ cực hơn hắn tưởng nhiều. Rất nhiều gia đình đã không còn lương thực, bọn nhỏ không còn sức lực chỉ có thể nằm liệt trên giường đất. Có mấy nhà còn nấu cỏ khô trong nồi, húp canh cỏ khô. Đám trẻ húp vào như thể chúng đang ăn một thứ mĩ vị nào đó.
Con rể tặng một tí khoai lang đỏ và món ăn hải sản, người dân nhận đồ ăn nhưng cũng không dám ăn nhiều. Một nhà có sáu người chỉ chia nhau một củ khoai lang, lại bẻ một chút rong biển để nấu một nồi canh to. Thế là đã có một bữa cơm khiến cả người lớn lẫn trẻ con đều vô cùng thỏa mãn.
Ngọc Sương nghe cha kể về những khó khăn của người dân, thở dài nói:
- Lưu Phong đi đầu trong việc quyên góp lương thực, nhưng trong huyện cũng không giàu có nên lương thực nhận được không nhiều. Nhà của chúng ta đã quyên góp lương thực loại một và ngũ cốc để thay cho ngũ cốc thô, lương thực trong huyện nha cũng không biết có thể cầm cự được bao lâu.
Xương Nghĩa hỏi: - Không nhận được bánh cá sao?
- Chương Châu có quá nhiều nơi nghèo khó, nha môn huyện của chúng con vẫn dư một ít lương thực để cầm hơi, có một vài huyện còn không có lương thực, bây giờ chỉ có thể cứu trợ cho những ɧʉɤệɳ ʈɧàɳɧ khó khăn nhất.
Xương Nghĩa cau mày nói:
- Để ta đi nói chuyện với Lưu Phong.
Nên tranh thủ thì phải tranh thủ, đừng tưởng mình có thể cầm cự rồi cấp trên lại quen thói xem nhẹ Lưu Phong. Không thể để như thế được!
Lưu Phong nghe ղհạc pհụ nói xong thì ngẩn người ra:
- Cha, con hiểu rồi.
- Ừm, tuy con có lòng tốt nhưng cũng nên tính toán nhiều hơn, đừng để đến khi thật sự thiếu lương thực nhưng cấp trên lại nghĩ con còn có thể cầm cự được, khi ấy người thiệt thòi sẽ là bá tánh.
Lưu Phong đổ mồ hôi lạnh sau lưng, khom lưng nói:
- Con rể xin nghe ạ.
Xương Nghĩa hài lòng với thái độ của con rể, nói:
- Đừng có cái gì cũng tự mình gánh vác, đứa trẻ biết khóc mới có ăn. Đương nhiên ta cũng phải khen ngợi hành động của con, con đã làm được rất nhiều việc trong năm qua khiến cha đây rất vui mừng.
Lưu Phong ngượng ngùng:
- Con không làm gì nhiều cả.
- Đừng khiêm tốn, ý tưởng để người dân trồng thảo dược của con rất tốt. Chỉ cần cây phát triển thì huyện thành sẽ thoát khỏi cảnh nghèo khó.
Khóe miệng của Lưu Phong không tự chủ nhếch lên, y nhận được sự tán thành của ղհạc pհụ, những nỗi lo vì bá tánh thiếu lương thực gần đây đã biến mất, cả người trở nên thoải mái.
Buổi tối, Chu Thư Nhân biết Ngô Minh nạp thiếp thì nói:
- Ngô Minh ở bên ngoài cũng không dễ dàng gì, đúng là y có thể dựa vào anh, nhưng thứ Hoàng Thượng muốn thấy là năng lực của Ngô Minh, hơn nữa y lại là người cổ đại thực sự nên cũng không có mâu thuẫn gì với việc nạp thiếp.
Trúc Lan: - Chỉ là em cảm thấy đáng tiếc thay cho Tống thị.
Chu Thư Nhân bật cười:
- Rõ ràng Ngô Minh biết y muốn cái gì, y sẽ không để cho hậu viện náo loạn. Trong lòng y thì quyền lực vẫn lớn hơn tình cảm.
Trúc Lan không muốn tiếp tục nói đến, dò hỏi:
- Tề Vương thu gom gia súc có thuận lợi không?
Chu Thư Nhân lắc đầu:
- Cũng không thuận lợi, bây giờ vừa mới qυуên góρ lương thực xong khó tránh khỏi mâu thuẫn trong lòng. Triều đình chi bạc để mua gia súc, nhưng bây giờ ai còn muốn kiếm bạc? Tề Vương đã tìm mấy chỗ, không có nhiều người qυуên góρ lắm. Có một số người khi nghe được tin tức lập tức g**t ch*t hết gia súc của mình.
Trúc Lan cười lạnh:
- Hừ, bọn họ chỉ quan tâm đến bản thân mình, làm gì có chuyện quan tâm đến sự sống chết của bá tánh.
Chu Thư Nhân đã thấy nhiều, nói:
- Em tức giận với bọn họ cũng không đáng, bọn họ cho rằng mình đã làm rất cẩn thận nhưng đâu biết Hoàng Thượng đều đã biết rõ cả.
- Em còn đang nghĩ làm sao mà anh biết được, hóa ra là do Hoàng Thượng nói cho anh biết à?
Chu Thư Nhân gật đầu: - Đúng vậy.
Trúc Lan thấy vẻ mặt của Chu Thư Nhân không đúng lắm, hỏi:
- Còn có chuyện gì khác sao?
Chu Thư Nhân nói: - Hôm nay Hoàng Thượng hỏi tuổi tác của Ngọc Nghi.
Trúc Lan trừng mắt:
- Định nhúng tay vào hôn ước của Ngọc Nghi hay gì?