Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1456: Biết Ơn Vì Đã Không Giết

Trước Tiếp

Xương Nghĩa hừ một tiếng:

- Nàng nên cảm thấy may mắn vì đã không gặp được người tốt, nếu không đã không gặp được ta rồi.

Với nhan sắc của nương tử, nếu như gặp được người tốt thì sao? Tránh được kiếp nạn bị bán đi thì cũng trở thành thiếp thất trong nhà.

Triệu thị chớp mắt, nói:

- Vậy nên mới nói thiếp may mắn đó.

- Nàng nên nói là đôi ta có duyên phận.

Triệu thị bật cười:

- Được được, nhờ duyên phận nên thiếp mới gặp được chàng.

Xương Nghĩa vừa lòng, thở dài nói:

- Ta còn nhớ hạn hán năm đó quá khổ.

Triệu thị: - Đúng vậy, quá bi thảm,

Xe ngựa đi nhanh, buổi tối đã đến huyện nha. Ngọc Sương nhận được tin tức trước đó đã đi ra ngoài chờ sẵn, khi nhìn thấy chɑ mẹ, đôi mắt nàng ấy đỏ lên, nói:

- Cha mẹ, con gái làm chɑ mẹ cực nhọc quá.

Xương Nghĩa nhìn khuê nữ:

- Con gầy rồi.

Sau đó hắn nhìn con rể với vẻ bất mãn, Lưu Phong cảm thấy căng thẳng trong lòng, ánh mắt của ղհạc pհụ quá sắc bén, y căng thẳng bước lên:

- Nհạc pհụ và nhạc mẫu đi đường vất vả.

Xương Nghĩa hừ lạnh một tiếng, đánh giá huyện nha, sau đó đi lướt qua quản gia và tôi tớ đang đứng, chắp tay sau lưng đi vào trong.

Triệu thị nói với con rể:

- Cha con lo lắng cho con cả một đường đấy, chẳng qua là thích giấu thôi.

Trong mắt Lưu Phong mang ý cười, y đã đến huyện nha gần một năm, ղհạc pհụ giúp hắn rất nhiều, nhờ có ղհạc pհụ mà phủ nha cũng hết sức ủng hộ hắn.

Xương Nghĩa đi từ tiền viện đến hậu viện của huyện nha, nhìn tất cả những thứ có thể nhìn. Cuối cùng cảm thán thật là nghèo. Chỉ nhìn thoáng quá hắn cũng có thể nhận ra bức tranh treo trong phòng là do con rể vẽ.

Triệu thị cũng cảm thấy đau lòng vì chỗ ở của khuê nữ. Tại kinh thành, đồ đạc trong phòng của khuê nữ đều được làm bằng gỗ quý, đồ đạc ở đây chỉ có đồ dùng cần thiết.

Ngọc Sương nói: - Mẹ đừng nhìn nữa, mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi.

Triệu thị ngồi xuống ôm cháu ngoại, nói:

- Mẹ và cha con mang theo rất nhiều lương thực cho con, bà nội con cũng lo lắng cho con nên gửi hai xe lương thực đến.

Ngọc Sương ngại ngùng nói:

- Chúng con có lương thực mà mẹ.

Lương thực trong nhà không mang đi bán mà sau khi thu hoạch đều được vận chuyển đến đây.

Khi việc quyên góp lương thực được tiến hành, bộ phận vội nhất tại kinh thành là Hộ Bộ. Chu Thư Nhân cầm danh sách quyên góp lương thực trên tay, ánh mắt rơi vào cái tên Trương Cảnh Hoành. Anh liền gọi Trương Cảnh Hoành đến:

- Ngươi quyên góp năm trăm thạch sao?

Trương Cảnh Hoành gật đầu, đáp:

- Đúng vậy, danh sách không nhầm đâu.

- Ta cho rằng ngươi sẽ tiếp tục thu mình.

Trương Cảnh Hoành: - Hạ quan quyên góp cũng không nhiều lắm.

Chu Thư Nhân nói:

- Ngươi là cá nhân, không phải một gia tộc. Một cá nhân quyên góp ռăm  tɾăm  thạch mà ngươi nói là không nhiều lắm à?

Trương Cảnh Hoành cúi đầu, trong lòng cảm thấy cay đắng. Y biết thời tiết thất thường, không được bán lương thực trong nhà đi nhưng bây giờ lại phải quyên góp phần lớn. Y nói:

- Người ngoài có thể không biết về của cải của hạ quan, nhưng hoàng thất thì chắc chắn biết. Lúc này hạ quan không thể giấu diếm.

Thân phận của y luôn là vấn đề, lúc nào y cũng phải thể hiện sự trung thành với Hoàng Thượng và biết ơn vì hoàng gia đã không giết y.

Chu Thư Nhân im lặng, anh cho rằng Trương Cảnh Hoành phùng má giả làm người mập, ai ngờ người ta lại có nhiều của cải như vậy:

- Ngươi về đi.

Trương Cảnh Hoành cảm thấy lòng mình ấm áp, mấy năm nay Chu đại nhân đã quan tâm đến y rất nhiều:

- Cảm ơn đại nhân đã nhắc nhở hạ quan.

Chu Thư Nhân xua tay nói:

- Đi làm việc đi.

Sau đó anh tiếp tục xem danh sách quyên góp, lông mày càng lúc càng nhăn lại. Anh lấy ra danh sách bổng lộc dự chi tháng sau, Hoàng Thượng nói quyên góp phải dựa vào khả năng của mỗi người, có người thì phùng má giả làm người mập, có người thì bị ép không thể không dự chi trước khi nhận bổng lộc. Cũng may chính sách của triều đình với quan viên không tệ, quan viên khó khăn có thể ứng trước tối đa ba tháng bổng lộc. Hai phần danh sách được gửi vào trong cung. Anh không muốn nhọc lòng nữa, cứ để Hoàng Thượng lo đi.

Trong cung, Hoàng Thượng thấy Chu Thư Nhân không vào cung thì rất thất vọng. Ngài còn muốn nói ý tưởng với Chu Thư Nhân, đáng tiếc là khi không cần thiết thì Chu Thư Nhân sẽ không tiến cung. Sau khi xem xong, Hoàng Thượng đưa cho Thái Tử:

- Con cũng xem đi.

Thái Tử nhìn vào danh sách tạm ứng bổng lộc, nói:

- Việc Ôn gia đi đầu quyên góp nhiều có nhiều lợi hơn là hại.

Hoàng Thượng khẽ ừ, nói:

- Những đại thần này vẫn có thể sống bằng bổng lộc tạm ứng, nhưng dân chúng chỉ có thể dựa vào triều đình.

Thái Tử ngẩng đầu nói:

- Phụ hoàng, nhi thần nghe nói các đệ đệ cũng muốn quyên góp lương thực.

Hoàng Thượng nhướng mày:

- Sao, con cũng muốn quyên góp lương thực à?

Thái Tử dang tay nói:

- Đúng là mẫu hậu muốn giúp nhi thần chuẩn bị nhưng nhi thần không muốn. Phụ hoàng là cha của nhi thần mà, nhi thần không dư dả như các đệ đệ nên chỉ có thể nhờ phụ hoàng cho thêm lương thực mà thôi.

Hoàng Thượng hừ một tiếng:

- Mẫu hậu con chuẩn bị cho không cần, nhưng lại đòi ta chuẩn bị cho?

Thái Tử cong con mắt, nói:

- Nhi thần còn đệ đệ nữa, mẫu hậu chuẩn bị cho đệ đệ, phụ hoàng chuẩn bị cho nhi thần, phụ hoàng thấy công bằng không?

Trong mắt Hoàng Thượng mang theo ý cười, Thái Tử gần gũi với ngài, ngài cũng cảm thấy vui khi Thái Tử nghĩ cái gì cũng nói cho mình biết, ngài mắng:

- Xảo quyệt.

Thái Tử biết chuyện đã xong, hả hê khi người gặp họa. Các đệ đệ đều được nhà ngoại chuẩn bị sẵn cho, còn y thì không tốn một đồng. Quả nhiên gặp khó khăn thì tìm cha là chân lý!

*

Thôn Chu gia

Minh Thanh đến Khương gia, Khương Mâu và mẹ chồng đang tính sổ sách. Năm nay không bán lương thực, thiếu đi thu nhập từ đồng ruộng nhưng lại có nhiều quan hệ hơn.

Đổng Y Y nói: - Chu  tộc  tɾưởռ g đến rồi à.

Minh Thanh quét mắt nhìn, nói:

- Thẩm, ta đến để đưa thư cho Khương Mâu muội muội.

Khương Mâu kinh ngạc:

- Thư của ta?

Minh Thanh giải thích:

- Ta đã gửi thư vào kinh, thư hồi âm có cả thư của muội đấy.

Khương Mâu nhận lấy, có thư trả lời của mẹ và thư của bà ngoại. Khương Mâu không vội đọc, nói:

- Cảm ơn Minh Thanh ca.

Minh Thanh xua tay nói:

- Cảm ơn gì, muội ở Chu gia thôn này là giúp ta một đại ân rồi đấy.

Lần trước chạy nạn Khương Mâu đã an ủi được tộc nhân của dòng họ Chu thị, lần này thương nhân thu mua lương thực với giá cao, Giang gia không bán nên không ai trong dòng họ Chu thị bán lương thực cả, việc mà  tộc  tɾưởռ g như hắn phải xử lý cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.

Khương Mâu cười nói:

- Minh Thanh ca đã nói quá rồi, mọi việc trong tộc đều trông cậy vào Minh Thanh ca.

Đổng Y Y vô cùng hài lòng với con dâu, chưa nói đến lợi ích mà con dâu mang đến, chỉ nói về việc con dâu cư xử đúng mực biết co biết duỗi, khi con dâu chưa được gả đến đây thị chỉ biết con dâu có tính tình trầm tĩnh nhưng khi gả lại đây con dâu đã mang đến quá nhiều bất ngờ cho thị.

Trước khi ra về, Minh Thanh suy nghĩ gì đó lại nói:

- Ta nghe nương tử của ta nói rằng Khương gia đã bán lương thực.

Khương Mâu: - Ta biết.

Minh Thanh cười nói:

- Biết thì tốt, ta về trước đây.

- Ừm, ta không tiễn huynh được nhé.

Sau khi người đi rồi, Khương Mâu cảm thấy không nói lên lời với mấy bá bá. Đến lúc không mua được lương thực thì nàng ta sẽ không cho vay mượn đâu.

 

Kinh thành, nha môn Hộ Bộ

Chu Thư Nhân bất ngờ khi nhìn thấy Minh Thụy:

- Tan học không về nhà sao?

Minh Thụy đỡ ông nội lên xe ngựa, nói:

- Cháu có hẹn Thượng Quan Lưu đi hiệu sách, thấy đã không còn sớm nên tiện đường qua đây đón ông nội.

Chu Thư Nhân từng gặp Thượng Quan Lưu, nói:

- Hình như ông nội nghe ông nội của Thượng Quan Lưu nói y đang chuẩn bị xem mắt để đính ước?

Minh Thụy gật đầu, đáp:

- Vâng, hình như đã quyết định rồi.

Hắn ngừng một nhịp, nói với vẻ nuối tiếc:

- Dù là phẩm hạnh hay gia thế của Thượng Quan Lưu đều đứng đầu, nếu như không phải do gia thế quá tốt thì y sẽ là ứng cử viên sáng giá cho vị trí muội phu.

Chu Thư Nhân cũng có hơi tiếc nuối, đổi chủ đề hỏi:

- Liễu Nguyên Bác thế nào rồi?

Minh Thuỵ: - Y đã không sao rồi.

Trong mắt Chu Thư Nhân hiện lên nụ cười, trong ba người cháu rể thì Liễu Nguyên Bác là người thú vị nhất:

- Y và Ngọc Điệp rất xứng đôi.

Hai người không cần gánh vác trách nhiệm, chỉ cần sống thoải mái là được.

Trước Tiếp