Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1455: Bi Thương

Trước Tiếp

Kết thúc buổi chầu, lần đầu tiên Ôn lão đại nhân là người đi trước, khác với lối đi chậm rì rì ngày thường, thay vào đó là đi nhanh như bay. Các vị đại thần tự giữ thân phận nên không vội đuổi theo, chỉ có thể nhìn Ôn lão đại nhân bỏ chạy.

Chu Thư Nhân nhìn về người có quan hệ thông gia với Ôn gia, anh khẽ nhướng mày. Bọn họ đã bàn bạc với nhau đâu vào đó cả rồi. Mặc dù Ôn gia làm người ta ghét nhưng cũng gây dựng được ít tiếng thơm, con người hay quên, Ôn gia biết sống an phận, sau này cố gắng gìn giữ thanh danh thì ngoài những người có thù hận với Ôn gia vài năm sau mọi người chỉ nhớ một Ôn gia tấm lòng Bồ Tát mà thôi.

Uông lão gia đi đến, hỏi:

- Thư Nhân định qυуên góρ bao nhiêu?

Hai nhà có quan hệ thông gia, vấn đề này cần được bàn bạc với nhau tránh cho việc quá chênh lệch sẽ khiến cho cả hai nhà đều mất mặt.

Chu Thư Nhân đưa một bàn tay ra nói:

- Ta không thể so sánh được với sản nghiệp to lớn của Ôn gia được, ta quyên 500 thạch.

Đây là lượng lương thực nhiều nhất mà anh có thể lấy ra, đất đai nhà mình không bằng Ôn gia,

Mấy năm nay vợ anh liên tục mua rất nhiều đất, đa số đều là đất ở vùng trồng lương thực, nếu không anh cũng không biết lấy đâu ra 500 thạch. Than ôi, sản lượng lương thực ở cổ đại quá thấp, thấp đến mức chỉ nhìn vào số liệu thôi anh cũng đã cảm thấy đau đầu.

Uông lão gia vuốt râu nói:

- Ôn gia qυуên góρ lương thực thì tính theo toàn bộ Ôn gia, ngươi qυуên góρ là tính theo Chu gia hay là tính theo Hộ Bộ thượng thư?

Chu Thư Nhân nheo mắt chặc lưỡi hai cái, anh thật sự quên khuấy đi mất. Anh đáp:

- Ta qυуên góρ trên danh nghĩa cá nhân, còn mấy đứa con trai của ta sẽ tự qυуên góρ lương thực của chúng. Uông lão gia à, dân chúng đang cần lương thực cứu mạng.

Uông lão gia im lặng, lão đã làm quan cả đời. Trong lòng lão, giữa bá tánh và gια тộ¢ thì gια тộ¢ vẫn là quan trọng nhất. Lão nhìn Chu Thư Nhân một cách sâu sắc, Chu Thư Nhân đã đi một đường đến được đây, hầu hết mọi người đều nhìn thấy năng lực và sự may mắn của anh, nhưng lại không để ý đến những việc Chu Thư Nhân làm cho dân chúng.

Trong những năm gần đây, Chu Thư Nhân đã đưa ra rất nhiều chính sách, những chính sách này đều mang lại lợi ích cho dân chúng.

Uông lão gia cười nói:

- Uông gia cũng sẽ qυуên góρ như cách của ngươi.

Chu Thư Nhân quay đầu lại nói:

- Hình như Uông lão gia còn chưa tách khẩu mà.

Bởi vì anh và Trúc Lan đều đến từ hiện đại nên sẽ không can thiệp vào tài sản của các phòng, các phòng đều có sản nghiệp riêng của mình, mấy đứa con trai có đủ khả năng để qυуên góρ lương thực, trong khi Uông gia vẫn chưa tách ra ở riêng nên sản nghiệp vẫn tập trung lại với nhau.

Uông lão gia nói: - Lão phu đã làm xong đơn tách khẩu rồi, sẽ dựa theo tỉ lệ sản nghiệp được chia mà qυуên góρ.

Chu Thư Nhân hơi cúi đầu nói:

- Lão đại nhân đúng là có tấm lòng ấm áp.

Uông lão gia có thể qυуên góρ con số ngang ngửa Ôn gia, không ai có thể chê trách, nhưng nếu lão qυуên góρ giống cách của Chu Thư Nhân thì có thể qυуên góρ nhiều lương thực hơn, lương thực dư dả sẽ cứu sống rất nhiều tính mạng con người,

Trở lại Hộ Bộ, Khâu Duyên biết Ôn gia dẫn đầu trong việc qυуên góρ lương thực cũng trở nên lo lắng:

- Ngài nghĩ ta nên qυуên góρ bao nhiêu thì tốt?

Chu Thư Nhân nhìn Khâu Duyên, trong lòng thở dài. Không phải nhà nào cũng có sản nghiệp để kinh doanh, gια тộ¢ lớn sẽ khống chế khả năng kiếm tiền của thương nhân, lợi nhuận thu được từ ruộng đồng không cao nên có qυуên góρ cũng không nhiều nhặng gì, mà nguồn thu nhập chính của Khâu Duyên là đồng ruộng và tiền thuê cửa hàng.

Chu Thư Nhân hỏi: - Nhà ngài đã bán bao nhiêu lương thực rồi:

Khâu Duyên nói: - Đã bán một nửa rồi.

Trong nhà vẫn còn một nửa lương thực, cộng luôn sản nghiệp của Khâu gia vào cũng không được bao nhiêu. Khâu duyên cảm thấy nhà mình nhìn lên tuy không bằng ai nhưng nhìn xuống cũng không mấy ai bằng mình, vẫn rất hài lòng với cuộc sống của mình. Ai có thể ngờ được rằng thu hoạch lương thực của cả nước năm nay không tốt, nương tử đã bắt đầu chi tiêu dè sẻn rồi.

Chu Thư Nhân vỗ vai Khâu Duyên, nói:

- Cứ lượng sức mình mà làm là được.

Khâu Duyên quyết tâm:

- Ta quyên một trăm thạch được không?

- Ý của ta là hãy làm gì trong khả năng của mình là được, ngài cũng đừng qυуên góρ hết lương thực, bây giờ lương thực ngoài chợ đang khan hiếm, chắc chắn sẽ có người rầm rộ mua lương thực. Đến lúc đó ngài có muốn mua lương thực cũng khó.

Khâu Duyên thở dài:

- Nếu sớm biết như vậy thì ta đã không bán nhiều lương thực rồi.

- Ngài cũng phải mua của hồi môn cho cháu gái, của hồi môn thì không thể tiết kiệm được.

Khâu Duyên: - Haiz, để ta ngẫm lại xem qυуên góρ bao nhiêu.

Tin tức qυуên góρ lương thực nhanh chóng lan truyền. Hành động của Ôn gia rất nhanh gọn, đến giữa trưa Hộ Bộ đã nhận được một ngàn thạch lương thực và cám gạo.

Chu gia

Trúc Lan nhận được tin tức đã sai quản gia tự mình đi thôn trang nói với lão đại, Ӏươղg էհực được cất giữ tại thôn trang nên cần phải vận chuyển từ thôn trang vào Kinh Thành.

Lý thị nói: - Mẹ, nhị đệ qυуên góρ bao nhiêu lương thực?

- Để mẹ sai người đi Liễu gia hỏi xem Liễu đại nhân quyên bao nhiêu. xương Nghĩa chỉ gần qυуên góρ tương đương với họ là được.

Tô Huyên nói: - Vậy còn Tứ ca thì sao?

Trúc Lan không lo lắng cho xương Liêm, nói:

- Tin tức qυуên góρ lương thực sẽ được truyền đi khắp các châu, lương thực của Tứ phòng đã được chuyển đến Kỳ Châu rồi nên không cần lo cho Tứ phòng đâu.

Đang nói chuyện thì Tuyết Hàm trở về nhà mẹ đẻ, Tuyết Hàm nói:

- Nương, nhà chúng ta định qυуên góρ bao nhiêu?

Trúc Lan nhận được tin tức Cẩn Ngôn truyền đến, đáp:

- Cha con qυуên góρ năm trăm thạch, đại ca con một trăm thạch, còn nhị ca con đang chờ Liễu gia, Tứ ca cũng một trăm thạch.

Tuyết Hàm tính toán, không tính Tứ ca, trong nhà đã qυуên góρ ít nhất bảy trăm thạch, là con số rất lớn. Nàng nói:

- Tại sao lại qυуên góρ riêng lẻ như vậy?

Trúc Lan lắc đầu:

- Không cùng nhau qυуên góρ thì có thể qυуên góρ được nhiều hơn, con không chuẩn bị lương thực hay sao mà quay về đây thế?

- Con sợ trong nhà không đủ lương thực nên trở về hỏi xem có cần lương thực không. Mẹ biết đấy, Tần Vương phủ có rất nhiều ruộng.

Trúc Lan bật cười, đúng là Tần Vương giàu thật:

- Con đã hỏi xem Tề Vương phi định quyên bao nhiêu chưa?

Tuyết Hàm nói: - Trong cung có tin tức nói mấy vương phủ đều gửi thư đến, bảo Tần Vương phủ là đệ đệ ruột thịt của Hoàng Thượng, lại là Vương gia giàu có nhất, nếu qυуên góρ ít sẽ không đẹp mặt chút nào. Tần Vương phủ chúng con sẽ qυуên góρ hai ngàn thạch.

Vốn năm nay nàng định bán một ít lương thực nhưng bởi vì nhà mẹ đẻ không bán lương thực nên nàng cũng tích trữ toàn bộ, bây giờ Tần Vương phủ vẫn có lương thực.

- Tề Vương phủ thì sao?

Tuyết Hàm nói: - Những Vương phủ khác đều qυуên góρ một ngàn năm trăm thạch.

Trúc Lan tính số lương thực, cảm thán:

- Lần này Ôn gia đã làm được một việc tốt.

Bất kể âm mưu là gì, Ôn gia qυуên góρ nhiều khiến những kẻ chỉ muốn bịp bợm cho qua cũng không dám qυуên góρ ít. Chuyện này đã giảm bớt áp lực lương thực rất nhiều.

Đồng thời, Trúc Lan cũng cảm thấy bi ai. Bá tánh nghèo khổ không thể lấy ra nổi vài cân lương thực, còn các thế gia lại chiếm cứ ruộng tốt. lương thực qυуên góρ là thứ mà nhiều người cả đời không thể trồng ra được. Bi kịch của thời đại là sự chênh lệch trầm trọng về địa vị và giai cấp, tài nguyên nằm trong tay kẻ có quyền lực, trên bàn của những kẻ quyền quý vẫn không thiếu thịt cá, trong khi dân chúng vẫn đang sống cuộc sống phải đếm từng hạt lương thực.

Tuyết Hàm thấy vẻ mặt buồn bã của mẹ, hỏi:

- Mẹ, mẹ cảm thấy không vui sao?

- Mẹ vui, nhưng cũng cảm thấy buồn. Nếu như cha con không đỗ khoa cử thì nhà của chúng ta cũng sẽ phải lo lắng về lương thực.

Nếu như bọn họ vẫn ở thôn Chu gia, bọn họ không thể làm gì khác ngoài việc bảo vệ gia đình nhỏ của mình khi đối mặt với biến đổi khí hậu. Bây giờ thân phận đã thay đổi, Thư Nhân có ảnh hưởng đến Hoàng Thượng, có sự xuất hiện của bánh cá, còn có những ý tưởng khác, cống hiến hết sức lực để cứu mạng người dân.   

*

Chương Châu

xương Nghĩa lại lên đường, có thêm một nhà họ Vương và một đại phu. xương Nghĩa sẽ không trì hoãn hành trình do đứa trẻ bị bệnh, hắn muốn đến nhà của con gái sớm hơn thay vì mắc kẹt trong thị trấn bởi trận tuyết này. Mời đại phu đi theo đã là lòng tốt lớn nhất của hắn.

Bởi vì nghĩ đến tình cảnh khi chạy nạn của mình nên Triệu thị rất lo lắng cho gia đình họ Vương, tặng quần áo cũ của gã sai vặt và nha hoàn cho nhà họ rồi nói:

- Năm đó thiếp chưa gặp được người tốt bụng nào cả.   

Trước Tiếp