Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1454: Quyên Góp Lương Thực

Trước Tiếp

Địa phận Chương Châu

Xương Nghĩa không thể tiếp tục lên đường, chỉ được một lát tuyết đã rơi dày đặc. Trên xe ngựa còn có một gia đình sắp chết cóng nên đành phải tìm một thị trấn để dừng lại.

Thị trấn không lớn, chỉ có một quán trọ, quán trọ vắng tanh, những ngày tuyết rơi dày đặc không có khách vì vậy Xương Nghĩa đã bao luôn quán trọ.

Sau khi trong nhà đốt lò sưởi ấm, đồ đạc cũng được thay hết, Ngọc Điệp và đệ đệ mới xuống xe ngựa vào nhà. Quán trọ có giường đất, lò sưởi nóng hầm hập. Ngọc Điệp ngồi trên giường đất hỏi:

- Mẹ ơi, gia đình đã được chúng ta cứu thế nào rồi?

Triệu thị vừa thay quần áo cho tiểu nhi tử vừa nói:

- Mẹ cũng không biết. Haiz, nếu như không gặp được chúng ta thì chắc họ đã chết cóng trong ngày tuyết rơi này rồi.

Cửa sổ quán trọ không phải pha lê, ánh sáng trong phòng rất yếu nên Ngọc Điệp không thể nhìn thấy gió tuyết biên ngoài mà chỉ nghe thấy tiếng gió. Ngọc Điệp rụt cổ xuống nói:

- Mẹ này, bá tánh ở Chương Châu quá nghèo.

Triệu thị thở dài:

- Đúng vậy, nếu như không phải không còn đường sống nữa thì làm sao mà cả gia đình lại phải cản đường xe ngựa chứ.

Điều này làm thị nghĩ đến khi mình phải chạy nạn, không nhìn thấy đường sống, dù tiến hay lùi đều là đường chết, chi bằng liều mạng một lần.

Xương Nghĩa mở cửa bước vào, hỏi:

- Mấy mẹ con đang nói gì thế?

Ngọc Điệp rót cốc nước ấm cho cha, nói:

- Cha uống nước đi cho ấm người.

Triệu thị: - Thiếp và các con đang nói về cả nhà được chúng ta cứu đấy!

Xương Nghĩa nhận lấy chén trà ấm tay, nói:

- Cả nhà họ đều đã bình phục, đại phu có kiểm tra rồi, ai cũng bị tổn thương do giá rét, nếu như không gặp được chúng ta thì cả gia đình họ chỉ còn một con đường chết.

Hắn là mệnh quan triều đình, không thể thấy chết mà không cứu. Hắn lại thở dài, vào những hôm giá rét và thiếu lương thực thế này, hôm nay hắn thấy còn giúp, chứ ở những nơi hắn không nhìn thấy thì số người chết chắc chắn càng nhiều hơn nữa.  

Ngọc Điệp hỏi: - Cha, sắp xếp cho bọn họ thế nào đây.

Xương Nghĩa nói: - Nhà này tách khẩu vào mùa đông này, không nhận được bao nhiêu lương thực, nơi ở là một căn nhà tranh, nếu cha đưa bọn họ trở về thì họ cũng sẽ chết.

Triệu thị sửng sốt:

- Tách ra ở riêng mà không nhận được gì hết sao?

Xương Nghĩa lắc đầu:

- Cuộc sống của mỗi gia đình nghèo ở đây đều rất khó khăn, tách khẩu được chia lương thực đã là quý hoá lắm rồi. Nhưng chắc chắn cũng có thiên vị phần nào. Gia đình này không còn đồ ăn không còn đường sống nữa mới phải đi đến bước chặn đường. Chặn suốt một ngày, hôm nay gặp được chúng ta coi như may mắn.

Hắn dừng lại một chút mới nói tiếp:

- Ta định mua thôn trang ở Chương Châu, sắp xếp cho gia đình này đến làm việc ở thôn trang.

Hắn đã nhìn thấy quá nhiều, chỉ cần nhìn một cái đã biết nói thật hay nói dối. Cả gia đình này đều là người trung thực, nếu không hắn cũng sẽ không sắp xếp cho họ, chứng kiến quá nhiều chuyện sinh tử, trái tim hắn giờ đây trở nên vô cùng cứng rắn.

*

Kinh Thành

Hôm sau, Minh Thụy tan học liền đi thẳng về hướng xe ngựa nhà mình. Liễu Nguyên Bác bị ngó lơ mà cảm thấy ê ẩm.

Minh Huy ghé sát vào hỏi:

- Huynh làm chuyện gì khiến Tam ca khó chịu sao?

Liễu Nguyên Bác không muốn nói, huynh đệ nhà thê tử tương lai chẳng có mấy người tốt lành, toàn là những kẻ sợ chuyện chưa đủ rối, y nói:

- Tam ca đệ định đi đâu thế?

Minh Huy không hỏi được cũng không vội, nói:

- Tam ca muốn đi gặp Thượng Quan công tử.

Liễu Nguyên Bác thở dài. Bây giờ y cảm thấy có tiền mà không tiêu được cũng không tốt, cữu ca không cho y cơ hội được tiêu. Y cảm thấy mình bị điên rồi, thế mà lại cảm thấy bị cữu ca lừa tiền là chuyện tốt.

Minh Huy lôi kéo Liễu Nguyên Bác không cho đi:

- Đừng đi, chúng ta đi theo nào.

Liễu Nguyên Bác: “???”

Cuối cùng Liễu Nguyên Bác vẫn đi theo đến tửu lầu, y không biết nên nói thế nào nữa, tò mò về Thượng Quan công tử gì chứ, đệ đệ của thê tử tương lai của y muốn y mời khách thì có.

Bọn họ đến muộn hơn một chút, khi lên trên lầu chợt nghe thấy tiếng tranh cãi. Hoàng Hậu sinh con thuận lợi, tuy không phải hoàng tử nhưng lại là công chúa con của chính thất được trăm ngàn sủng ái, là vị công chúa con của chính thất đầu tiên của hoàng thất, dạo gần đây Ôn gia thuận buồm xuôi gió lắm. Đương nhiên không phải ai cũng được thuận lợi. Nhị phòng của Ôn gia vẫn chưa được phục chức, luôn cảm thấy mọi người đang cười nhạo họ. Ôn Hú chính là ngọn nguồn của chuyện này, thành tội nhân của Nhị phòng. Ra ngoài uống rượu giải sầu không ngờ còn gặp được người hắn ta không muốn gặp nhất.

Minh Huy vội vàng chen qua, Ôn Hú đã ra tay, đương nhiên không thể đánh được, Minh Huy thấy Tam ca kéo Thượng Quan công tử né đi khiến Ôn công tử lao thẳng xuống mặt đất.

Mọi người xung quanh cười ầm lên, mặt Ôn Hú đỏ như gan heo, bò dậy, nói:

- Các ngươi khinh người quá đáng.

Thượng Quan Lưu cười lạnh, nói:

- Bọn ta cũng chẳng trêu chọc gì huynh, huynh cản bọn ta lại rồi còn mở lời khiêu khích, sau khi bị mắng ngược lại thì thẹn quá thành giận nên bắt đầu động thủ, tự mình hại mình xong còn đổ cho bọn ta khinh người quá đáng. Miệng lưỡi của Ôn công tử đúng là lợi hại, có thể đổi trắng thay đen.

Minh Thụy tiếp lời nói:

- Hôm nay bọn ta sẽ không so đo với con sâu rượu như huynh, tốt nhất Ôn công tử nên về phủ để tỉnh táo lại đi. Tránh cho việc bị mất mặt truyền đi khắp kinh thành.

Ôn gia còn chưa tách khẩu, một người mất mặt tức là trên dưới Ôn gia đều mất mặt.

Ôn Hú hận Chu Minh Thụy muốn chết. Chu gia, Chu Gཽia, nếu không có Chu giค thì Thái Tử sẽ thân cận với Ôn gia, năm nay Thái Tử đi theo Chu thượng thư giống như Chu gia mới là nhà ngoại của Thái Tử vậy. Đã bao lâu rồi Thái Tử chưa đến Ôn giค?

Hai mắt Ôn Hú đỏ ngầu, rượu cho hắn ta thêm dũng khí, nghe tiếng cười vang bên tai lại khiến mắt hắn ta đỏ hơn, đột nhiên lao đến húc đầu vào người. Liễu Nguyên Bác giật mình, y mới vừa đi đến cạnh bên cữu ca tương lai, đám Minh Huy còn chưa kịp có phản ứng, y ý thức được lập tức bước ra che chắn, sau đó đụng vào ngực của y.

Minh Thụy vốn có thân thủ tốt định tránh ra rồi, ai ngờ Liễu Nguyên Bác lại che trước mặt. Y kêu lên một tiếng. Minh Thụy đỡ lấy muội phu tương lai. Không nói đến thân thủ tệ hại của em rể thì hắn cũng cảm thấy khá cảm động. Minh Huy ngơ ngác, sau đó ánh mắt nhìn Liễu Nguyên Bác trở nên hiền hòa hơn rất nhiều. Ôn Hú đâm đến choáng váng đầu óc, ngực của Liễu Nguyên Bác thì đau nhức dữ dội.

  

Khi Trúc Lan biết chuyện, Minh Thụy đã phái gã sai vặt trở về còn hắn và đệ đệ thì ở lại Liễu gia ăn cơm tối. Sau khi gã sai vặt đi xuống, Trúc Lan thở dài. Năm nay Thái Tử đi theo bên cạnh Thư Nhân để học tập, lại thân thiết với Chu gia hơn, Chu gia đối lập với Ôn gia, thậm chí bây giờ còn có thể xảy ra xung đột trên đường.

Buổi tối, Trúc Lan nói:

- Sau này sẽ xảy ra rất nhiều chuyện như ngày hôm nay.

Chu Thư Nhân nói:

- Ừm, chúng ta cần phải cẩn thận khống chế tình thế. Nhượng bộ một cách mù quáng sẽ khiến các thế gia khác coi thường chúng ta.

Trúc Lan thì thầm:

- Thật ra em mong Hoàng Hậu có thể sống lâu hơn.

Chỉ cần Hoàng hậu còn sống, Hoàng Thượng sẽ không thương xót Ôn gia. Nếu như Hoàng Hậu mất sớm, Hoàng Thượng cũng có thể khoan dung hơn vì nể tình Hoàng Hậu. Bởi, nghĩa tử là nghĩ tận.

Chu Thư Nhân vuốt râu:

- Sức khỏe của Hoàng Hậu không tốt, đây là cái gai trong lòng của Thái Tử và Hoàng Thượng. Nếu như Hoàng Hậu thực sự mất sớm thì Hoàng Thượng cũng sẽ không khoan dung.

Trúc Lan: - Vậy thì em yên tâm rồi.

Minh Thụy và những người khác trở về rất muộn. Xương Nghĩa không ở nhà, vì vậy Minh Thụy chỉ có thể đến tìm ông nội. Tuy hắn không động chạm đến Ôn Hú nhưng cũng đã đối đầu với Ôn Hú.

Chu Thư Nhân thản nhiên nói:

- Không có chuyện gì đâu.

Minh Thụy đứng dậy:

- Vậy cháu về trước đây, ông nội cũng nên đi nghỉ ngơi sớm ạ.

- Được rồi, cháu cũng đừng đọc sách quá muộn.

- Vâng.

Hôm sau, trong buổi chầu triều, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Ôn lão đại nhân. Chu Thư Nhân nhìn xung quanh… ừm, chuyến này Ôn lão đại nhân “bội thu" người ganh kẻ ghét rồi.  

Ôn lão đại nhân làm như không nhận ra ánh mắt của mọi người, nói:

- Thần xin quyên góp một ngàn thạch thóc (72.000 kilogram), không tính đến rơm rạ.

Hoàng Thượng nheo mắt lại, đây không phải mưu kế do ngài bày ra. Đúng là Hoàng Thượng đã nghĩ đến chuyện để các thế gia quyên góp lương thực, bởi vì bánh cá không có tác dụng.

Hai mắt Chu Thư Nhân sáng lên, Ôn gia hào phóng quá trời quá đất. Năm nay sản lượng lương thực thấp, tuy rằng nhà mình cũng quyên góp lương thực nhưng Ôn gia đã đứng ra với xuất phát điểm cao, thế gia khác cũng không tiện quyên góp ít, vào giây phút này Ôn lão đại nhân đúng là người tốt.

Còn về phần âm mưu đằng sau thì anh không quan tâm đến, chỉ cần Hộ Bộ có lương thực là được. Nếu như có âm mưu gì thì cũng là việc của Hoàng Thượng.

Trước Tiếp