Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân gặp Dung Xuyên trước, Dung Xuyên đang ngủ ở sảnh bên của chính điện. Thái Thượng Hoàng thương con trai, Hoàng Thượng cũng thương đệ đệ nên cho ở lại chính điện luôn.
Khi Dung Xuyên rời đi sắc mặt hồng hào, thân hình cường tráng không béo không gầy. Bây giờ Dung Xuyên đã gầy đi rất nhiều, mặc quần áo cũng thấy rộng thùng thình. Chu Thư Nhân cảm thấy không hề dễ chịu:
- Kể từ khi Dung Xuyên được thần đưa về nhà, đứa trẻ này chưa bao giờ gầy như vậy.
Thái Thượng Hoàng vẫn luôn trông chừng con trai, nghe vậy cũng cảm thấy không dễ chịu:
- Nó… nó… đã được hoàng thất nhận lại rồi. Bây giờ nó là Tần vương!
Chu Thư Nhân cầm lấy tay Dung Xuyên, nói:
- Vết sẹo này quá sâu, nếu như lực lại mạnh hơn một chút liệu tay có bị chặt làm đôi không?
Môi của Thái Thượng Hoàng run run. Dung Xuyên là đệ đệ ruột thịt của Hoàng Thượng nên mới phải đối mặt với nguy hiểm. Thái Tử nghe vậy thì nghiêng đầu nhìn, lời của Chu đại nhân nói giống như con dao nhỏ đâm vào trái tim của ông nội vậy.
Chu Thư Nhân rất có chừng mực, chỉ nói hai câu rồi thôi. Bây giờ đúng là lúc Thái Thượng Hoàng đau lòng, Chu Thư Nhân đã nuôi Dung Xuyên nên có nói thêm vài câu cũng không sao. Nói nhiều thì Thái Thượng Hoàng không ý kiến thật, nhưng sẽ khiến Hoàng Thượng hụt hẫng trong lòng. Đáng tiếc anh không gặp được con gái, vì con gái đang ở trong hậu cung mà một ngoại thần như anh không thể vào hậu cung. Anh chỉ biết rằng con gái cũng như con rể đều không được ngủ ngon, lúc này vẫn đang ngủ say.
Thái Tử nói: - Tiểu thúc thúc bị thương, người đau lòng nhất chính là ông nội đấy.
Chu Thư Nhân: - Vi thần biết.
Thái Tử muốn nói rằng ngài biết mà còn muốn xát muối vào tim của ông nội à.
*
Phủ Tề vương,
Sở Vương đi vào liền hỏi:
- Đệ nhìn thấy xe ngựa của Lương Vương phủ?
- Mẫu phi của lão tứ đến tìm mẫu phi của ta nói chuyện.
Sở Vương bĩu môi:
- Có mà đến tìm mẫu phi của Nhị hoàng huynh để khóc thì có.
Trước mặt Tề Vương có năm sáu cái quạt, đều được hắn lựa chọn cẩn thận mới chọn ra được. Hắn rời mắt khỏi cây quạt, nói:
- Giọng điệu của đệ chua quá rồi đấy.
Sở Vương chua chát thật:
- Lão tứ bị trọng thương hôn mê, không thấy được phụ hoàng lo lắng bao nhiêu. Mẫu phi của lão tứ tiến cung đi cầu xin cũng bị đưa về. Huynh xem xem, lão ngũ bị ám sát, phụ hoàng liền phái thân binh đi hộ tống, ngay cả Hoàng Thượng trong lúc cần dùng đến nhiều người mà cũng phái rất nhiều tử sĩ đi hộ tống. Quá là thiên vị rồi!
Sở vương dừng một nhịp rồi mới nói tiếp:
- Phụ hoàng đang trông chừng bên cạnh lão ngũ, thậm chí còn không thèm có ý giấu diếm gì. Phụ hoàng đã bao nhiêu tuổi rồi? Đúng là nhi tử ruột thịt có khác.
Tề Vương cũng cảm thấy khó chịu, nhưng đã ở độ tuổi này, hắn có thể nghĩ thoáng ra hơn, hắn cầm quạt lên nói:
- Con do nữ nhân mình yêu sinh ra đương nhiên sẽ khác với đứa con do cuộc hôn nhân chính trị sinh ra, chưa kể lão ngũ còn là nhi tử mất đi rồi mới tìm lại được.
Sở Vương trợn mắt nói:
- Hoàng thất thì lấy đâu ra chân tình.
Tề Vương: - Đừng có bất mãn nữa, phụ hoàng thật sự rất yêu Hoàng thái hậu.
Hắn đã nhìn thấy rất nhiều lần, phụ hoàng lấy lòng Hoàng thái hậu giống như một lão bá tánh bình thường.
Trái tim của người này vốn nghiêng hẳn về một phía rồi, đã thiên vị con vợ cả thì kiểu gì chả hài lòng. Đây là điều dễ hiểu.
Sở Vương cũng chỉ đến càu nhàu mà thôi, cuộc sống hiện tại của họ đang khá tốt.
Tề Vương lại nói:
- Lần này lão ngũ đi vô cùng nguy hiểm, đệ ấy được hưởng nhiều thứ nhưng cũng phải gánh chịu đầy rẫy nguy hiểm mà.
Sở Vương ngừng nói, bọn họ chưa bị ám sát bao giờ.
Chu gia
Trúc Lan nhận được tin tức của Chu Thư Nhân, cuối cùng cũng yên tâm rồi.
Lý thị nói: - Mẹ à, con đã nói là tiểu muội sẽ bình an thôi mà.
Ai mà không hâm mộ Tần Vương phi chứ? Là nữ chủ nhân duy nhất của Tần Vương phủ, đủ nếp đủ tẻ, quan hệ phu thê tốt đẹp, được hoàng thất coi trọng. Lý thị chưa từng thấy ai có phúc như tiểu muội.
Triệu thị tiếp lời:
- Đợi khi tiểu muội có thể ra cung nhất định sẽ đến thăm mẹ thôi.
Trúc Lan cười nói:
- Biết được chúng đều không sao là mẹ đã không còn lo nữa rồi.
Vào lúc này Thanh Tuyết mang theo một bức thư đi vào:
- Đây là thư từ Tây Bắc đến.
Trúc Lan nhận thấy rồi nhanh chóng mở lá thư ra, thư do đại ca viết. Ông ấy nói mọi chuyện ở Lễ Châu thành đã ổn, khôi phục lại bình thường, dặn cô không cần phải lo lắng, trong đó còn nói Võ Xuân và Võ Hà không bị phái đi truy đuổi quân thù và hiện đang nhận lệnh giữ thành. -
Trúc Lan nói với Triệu thị:
- Mọi thứ ở Lễ Châu thành đều ổn.
Triệu thị có tình thân sâu đậm với tiểu đệ. Mấy năm nay tỷ đệ bọn họ thư từ qua lại nhiều, thị cũng lo lắng cho tiểu đệ. Triệu thị nhờ mẹ chồng nhờ cữu gia để ý đến tiểu đệ. Bây giờ mọi chuyện đã ổn, thị có thể yên tâm.
Tô Huyên: - Con chỉ mong chiến tranh sớm kết thúc thôi.
Trúc Lan biết Hoàng Thượng muốn kết thúc chiến tranh trước khi mùa đông đến, nếu kéo dài đến mùa đông sẽ gây bất lợi.
- Chắc chắn sẽ sớm kết thúc mà.
*
Thôn Chu gia
Khương Mâu mời Khương Lệ ngồi xuống, hỏi:
- Sao tỷ lại đến đây?
Khi mấy cái bá bá quay về cũng không đến gặp Khương Mâu mà trực tiếp trở về thôn, Khương Lệ là người đầu tiên đến gặp nàng ta.
Khương Lệ có lòng tin mới tới, lúc đó ả và tướng công không đi cùng, trong lòng ả rất hận, cha chồng đổi ý làm hại ả không thể rời đi. Không ngờ rằng không đi hóa ra lại đúng. Ai có thể ngờ rằng chiến sự có thể thay đổi nhanh chóng như vậy.
Cha ả cầu xin ả, còn cho ả bạc để cầm theo. Khi ả được gả vào phủ tri huyện, tuy cho ả mang sính lễ theo nhưng của hồi môn lại không được bao nhiêu, còn nói rằng thành thân quá vội nên không kịp chuẩn bị, nhưng thực ra chỉ là không muốn cho nhiều của hồi môn mà thôi. Tướng công không cho ả can thiệp vào chuyện nhà mẹ đẻ, ả đã hiểu rõ thứ duy nhất mình có thể dựa vào là nhà mẹ đẻ, nếu như thực sự chia cắt với nhà mẹ đẻ và tiểu thúc, thì sẽ không còn ngày nào bình yên ở nhà chồng nữa.
Khương Lệ nói: - Người một nhà làm gì có chuyện thù hằn mãi chứ, đúng là chuyện mà đại bá và cha tỷ làm ra rất trái đạo đức nhưng một nét bút không thể viết ra hai chữ “Khương". Chúng ta giống như gân và xương cốt, muội là người rộng lượng không nên so đo.
Khương Mâu cười nói: - Ta không quan tâm.
Người thật sự so đo chính là cha mẹ nàng ta.
Câu nói tiếp theo của Khương Lệ bị nghẹn lại, ả quan sát kỹ biểu cảm của Khương Mâu, đây không phải lời nói dối, nhưng cũng khiến ả không biết nên nói như thế nào nữa.
Khương Mâu hỏi ngược lại:
- Lần này chạy nạn chắc hẳn đã tốn rất nhiều tiền đúng không.
Khương Lệ thở dài:
- Đúng thế, đã tiêu rất nhiều.
Khương Mâu tùy ý nói:
- Nông gia muốn tiết kiệm tiền bạc cũng không dễ dàng, nhưng chắc hẳn không ảnh hưởng lớn đến đại bá đâu.
Khương Lệ nhìn Khương Mâu, ả biết Khương Mâu đang cố tình khiến mình chú ý nhưng ả vẫn phải hỏi tiếp:
- Tại sao?
- Chắc hẳn tỷ không biết trước đây bà nội đã lén lút đưa tiền cho đại bá.
Khương Lệ nheo mắt lại, khi bà nội chia tiền ả vẫn chưa xuất giá, mỗi phòng được chia bao nhiêu ả biết rất rõ, mỗi phòng năm mươi lượng bạc.
- Bà nội cho đại bá bao nhiêu?
- Cái này thì ta cũng không biết.
Khương Lệ ngồi được một lúc đã đi rồi. Khương Mâu nhếch môi, sau đó lại cảm thấy nhàm chán.
Bảy ngày trôi qua trong chớp mắt, hai vợ chồng Tuyết Hàm đã ở trong cung bảy ngày mới dẫn theo bọn trẻ ra cung đi thẳng đến Chu phủ. Cuối cùng Trúc Lan cũng gặp được con gái, cô nắm lấy tay Tuyết Hàm không buông:
- Mẹ ngóng trông các con mãi, con và đứa trẻ thật sự không sao chứ?
Tuyết Hàm nghỉ ngơi trong cung bảy ngày mới dám đến thăm mẹ mình, vì sợ Trúc Lan lo lắng quá sẽ không chịu nổi:
- Con và đứa trẻ đều không sao ạ, giờ đã về nhà, có thể từ từ điều dưỡng, mẹ đừng lo.
Hôm nay Trúc Lan không tài nào kiểm soát được tuyến nước mắt của mình, nước mắt nói rơi là rơi:
- Làm sao mà lại không có chuyện gì, con xem mình gầy đi bao nhiêu rồi.
Tuyết Hàm: - Mẹ đừng khóc, con có thể trở về một cách bình an đã là may mắn lắm rồi. Mẹ cũng từng nói cuộc đời luôn có những chông gai, con đã sống quá thuận lợi, giờ vượt qua được trở ngại, thứ còn lại đang chờ chỉ có phước phần mà thôi.
Trúc Lan đã ngừng khóc, hình như đúng là khuê nữ vẫn luôn xuôi chèo mát mái:
- Con nói đúng, khó khăn đã qua rồi.
Chu Thư Nhân biết hôm nay Dung Xuyên sẽ trở về nên cố ý xin nghỉ:
- Con làm tốt lắm.
Dung Xuyên cười toe toét:
- Cha, con đã thực hiện được việc cha giao rồi.
Chu Thư Nhân hỏi:
- Hoàng Thượng có định để con dẫn quân không?
- Không, Hoàng Thượng nói con cứ nghỉ ngơi thật tốt ở kinh thành.
Chu Thư Nhân vuốt râu nói:
- Như thế cũng tốt, có đôi khi nên khiêm tốn một chút. Mang nhiều công lao quá không hay ho gì đâu.
Trong rủi có may! Lần này Dung Xuyên không dẫn quân, tuy rằng mất đi chiến công nhưng lại có lợi đối với tương lai.