Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1445: Hồi Kinh

Trước Tiếp

Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, nhưng chiến tranh thì không kết thúc nhanh như chó chạy ngoài đồng được. Bởi, tham vọng của Hoàng Thượng không chỉ đơn giản là chinh phục các bộ tộc. Theo thời gian trôi qua, ở cả hai bên chiến trường đều ngổn ngang xác chết. Triều đình phản công, đánh cho các bộ tộc không kịp trở tay, nhưng khi bị đuổi giết nhiều, các bộ tộc cũng dần có kinh nghiệm. Cuộc chiến không thể kết thúc sớm được.

Hai bên mặt trận giống như hai cái máy xay thịt cỡ lớn. Con số thương vong của triều đình ít hơn, Hoàng Thượng chuẩn bị chu đáo, không sợ để lại tiếng xấu, sử dụng rất nhiều loại độc dược trên chiến trường.

Trước đây khi nhìn thấy các loại độc, Chu Thư Nhân có phần chết lặng. Hoàng Thượng mới thực sự là kẻ tàn nhẫn nhất. Cũng không phải chưa từng có người nói coi chừng giết chóc quá nặng nghiệp, nhưng Hoàng Thượng cũng chỉ mỉm cười, quay đầu nói với Chu Thư Nhân, rằng:

- Lịch sử là do kẻ chiến thắng viết lên.

Chu Thư Nhân đồng ý với câu nói này của Hoàng Thượng. Thật ra xóa đi một vài dấu vết lịch sử tương đối đơn giản, đồng thời từ trong miệng của Thái Thượng Hoàng anh cũng biết được một vài bí mật của chiến loạn mười năm.

Thái Thượng Hoàng nói:

- Thôn Chu gia của các khanh thật may mắn. Năm đó khi ta dẫn binh tạo phản, có rất nhiều binh lính từ mọi tầng lớp. Ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng nhưng vẫn thiếu lương thảo, huống chi là những người khác. Đốt, giết, cướp bóc nhiều vô kể, cũng có nhiều binh tướng giả làm trộm cướp. Thủ đoạn của ta cũng được xem là tử tế rồi.

Mười năm chiến loạn mới là xác chết khắp nơi, Thái Thượng Hoàng đã bước lên vô số xác chết để đi đến vị trí cao nhất.

Chu Thư Nhân nghe xong cũng không hề khiếp sợ, thà làm chó thời thịnh còn hơn làm người thời loạn. Trong mười năm chiến loại, mạng người là thứ rẻ tiền nhất đấy. Cũng may trước kia anh không xuyên đến thời gian đó.

Hai bên chiến trường không chỉ là máy xay thịt, còn là con thú khổng lồ nuốt tiền bạc. Ngày nào Chu Thư Nhân cũng phải vò đầu bứt tai vì chuyện lương thảo. Anh là một người cầu toàn cẩn thận, giờ nhìn đến tấu sớ thúc giục lương thảo là lại cảm thấy tê cả da đầu.

Tin tốt tiếp tục truyền đến kinh thành. Bầu không khí khủng hoảng ở kinh thành đã sớm biến mất, một số bá tánh chạy nạn từ Đông Bắc đến cũng lần lượt trở về quê hương. Các thương gia từ các quốc gia khác lại lui tới kinh thành, sự kiểm soát của Chu Thư Nhân đối với thị trường đã phát huy tác dụng. Muốn lợi dụng chiến tranh để phát tài cũng không có cửa, nếu tăng giá gấp đôi so với thị trường sẽ bị phạt tiền và nghiêm trọng hơn là tịch thu hàng hóa.

Khi ban hành luật không tuyên truyền công khai, đây là cái bẫy đã được giăng sẵn. Giết gà dọa khỉ thu hoạch được một ít hàng hóa và bạc. Thương nhân của các nước khác đương nhiên không phục, nhưng khi ban hành luật có ghi chú thời gian mà. Quý vị không để ý thì trách ai bây giờ?

Nếu như không có ý định nhân lúc cháy nhà đi hôi của thì không thể nào bị trừng phạt, ai bảo quý vị lòng mang ý đồ làm chi?

Lúc này Dung Xuyên đã đến kinh thành.

*

Chu gia

Trúc Lan nhận được tin Tần Vương đã về kinh nên vô cùng háo hức chờ đợi, trừ khi tận mắt nhìn thấy con gái chứ không cô sẽ không yên tâm. -

Tần Vương được thân binh hộ tống dẫn đến mục tiêu ám sát trở nên rõ ràng hơn, việc bại lộ hành tung không kéo theo các cuộc ám sát quy mô lớn nhưng lại chưa từng gián đoạn. Số lần ám sát nhiều, đôi khi không thể phòng bị. Cũng may, cuối cùng đã đến kinh thành một cách an toàn.

*

Hoàng cung

Vết thương của Dung Xuyên đã khỏi, hắn gặp hoàng huynh và phụ hoàng:

- Con đã khiến cho phụ hoàng và hoàng huynh phải lo lắng rồi.

Thái Thượng Hoàng nhìn thấy vết sẹo trên mu bàn tay của tiểu nhi tử, hỏi:

- Vết sẹo này của con từ đâu mà ra?

Dung Xuyên: - Lúc bị ám sát con đưa tay lên che mặt.

Lúc ấy thật sự rất nguy hiểm, nếu như hắn không dùng tay che mặt thì trên mặt đã có một vết sẹo dài.

Thái Thượng Hoàng cảm thấy hết sức đau lòng. Bộ tộc thảo nguyên phản công điên cuồng, nảy sinh ý đồ độc ác muốn g**t ch*t Dung Xuyên nên ám sát lần này nguy hiểm hơn lần trước.

- Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi.

Hoàng Thượng vỗ lưng đệ đệ, hành trình trở về kinh của đệ đệ vô cùng nguy hiểm nhưng đồng thời cũng dọn sạch bọn mật thám. Vì để g**t ch*t Dung Xuyên, rất nhiều mật thám của bộ tộc thảo nguyên đã bị bại lộ tung tích.

- Vất vả rồi.

Dung Xuyên thực sự mệt mỏi, tinh thần kiệt quệ, hắn là một con người bằng xương bằng thịt, đối mặt với sự ám sát khó đề phòng nên tinh thần của hắn đã đạt đến giới hạn. Cuối cùng cũng về được kinh thành, không có nơi nào an toàn hơn hoàng cung.

Sau đó Dung Xuyên ngất đi, khiến Thái Thượng Hoàng sợ hãi, tay vẫn cứ run run, cho đến khi Hoàng Thượng nói:

- Dung Xuyên không sao, chắc là do mệt quá thôi.

Lúc này Thái Thượng Hoàng mới dám đến cạnh, đưa tay ra thử dưới mũi Dung Xuyên rồi thở ra một hơi:

- Mau kêu thái y đến khám xem.

Hoàng Thượng đỡ tiểu đệ nằm lên chiếc giường nhỏ mình hay nằm để nghỉ ngơi.

Dung Xuyên mệt mỏi ngủ thiếp đi, Tuyết Hàm cũng nằm nghỉ ngơi có Hoàng Thái Hậu trông chừng bên cạnh. Tuy rằng sự ám sát không nhằm vào Tuyết Hàm, nhưng phu thê tuy hai mà một. Tuyết Hàm gầy đi rất nhiều, làm cho Hoàng Thái Hậu cảm thấy đau lòng làm sao.

Hoàng Thái Hậu chờ con trai ở cửa cung, thấy con trai không sao mới yên tâm. Còn con dâu thì vừa nhìn đã biết thai vị không ổn, vội đưa con dâu đến hậu cung. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy thậm chí con dâu còn không mặc vừa đồ Vương phi nữa rồi.

Sau khi thái y cân nhắc kỹ lưỡng mới dám nói:

- Tần Vương phi bị động thai nhiều lần, đứa bé này sẽ bị sinh non, và còn...

Tim của Hoàng Thái Hậu giật thót:

- Còn cái gì nữa?

- Tần Vương phi cần được điều dưỡng cẩn thận, nếu không sẽ có thể bị khó sinh.

Sắc mặt Hoàng Thái Hậu tối sầm xuống, điều này có nghĩa Tuyết Hàm có khả năng gặp nạn khi sinh sản rất cao. Bị động thai nhiều lần làm thân thể của mẹ bị tổn thương, cũng thương tổn nhiều đến đứa bé. Hoàng Thái Hậu hận những bộ tộc thảo nguyên đã ám sát con trai mình cùng cực.

  

Chu gia

Trúc Lan đợi mãi không thấy con gái và Dung Xuyên, cũng không thấy cung nữ đến báo tin. Khi Chu Thư Nhân trở về, Trúc Lan lo lắng nói:

- Chắc chắn hai vợ chồng chúng đã gặp chuyện, nếu không sẽ không quên báo tin bình an cho chúng ta.

Chu Thư Nhân cũng lo lắng trong lòng, anh biết Dung Xuyên bị ám sát rất nhiều lần, đấy còn là Thái Thượng Hoàng không muốn lo lắng một mình, muốn chia sẻ sự lo lắng với anh nên anh mới biết được.

- Có lẽ là do có nhiều việc cần xử lý, hai vợ chồng mệt mỏi nên nhất thời đã quên mất.

Trúc Lan mím môi, hôm qua Lâm Hi và Trạch Nhi đã được đưa về cung. Nếu như hai đứa trẻ còn ở đây thì có lẽ cô sẽ biết được nhiều tin tức hơn.

Đêm đó Trúc Lan nằm trằn trọc cả đêm không ngủ được, trong đầu tràn ngập những suy đoán không hay đã xảy ra với con gái. Chu Thư Nhân cũng không ngủ, con gái về đến kinh thành nhưng lại không gửi tin tức gì về nhà khiến bọn họ càng thêm lo lắng.

Trong buổi chầu sáng hôm sau, Chu Thư Nhân ngáp ngắn ngáp dài. Khâu Duyên thấy vậy thì hỏi:

- Ngài không nghỉ ngơi à?

Chu Thư Nhân: - Cả đêm qua ta không ngủ được.

Tóc của Khâu Duyên đã bạc đi nhiều, ngày nào cũng phải lo lắng về lương thảo mà. Phiền muộn làm tóc bạc đi trông thấy. Ông ta bèn nói:

- Đại nhân nhớ để ý hơn đến sức khỏe của mình, lương thảo sẽ được chuẩn bị đầy đủ.

Chu Thư Nhân nói:

- Không phải, ta không lo lắng chuyện lương thảo. Ta đã có kế hoạch rồi, ta đang lo lắng cho Tần Vương và Tần Vương phi.

Lúc này đầu óc của Khâu Duyên chỉ toàn là lương thảo:

- Tần Vương và Tần Vương phi thì sao?

- Ừ, hôm qua bọn họ đã hồi kinh.

- Đó là chuyện tốt mà, sao ngài lại lo lắng?

Chu Thư Nhân ý nhị nói:

- Đúng thật là chuyện tốt, nhưng ta lại không nhận được tin tức gì của bọn họ.

Khâu Duyên ngừng nói. Loại cảm giác rõ ràng ở ngay trước mắt nhưng lại không thể thấy được mới là lo lắng nhất.  

Lúc lên chầu triều, Chu Thư Nhân thường xuyên nhìn về phía Hoàng Thượng. Hoàng Thượng có thể cảm nhận được, ban đầu ngài nghĩ do mình ép Chu Thư Nhân quá, nhưng một lúc sau mới nhận ra hôm qua Dung Xuyên đã ngủ ngon lành, cũng không biết bao lâu rồi mới có thể ngủ một giấc yên ổn đến bây giờ vẫn chưa tỉnh dậy. Tần Vương phi cũng như vậy, hai vợ chồng ngủ sâu, phụ hoàng và mẫu hậu canh chừng cả đêm không ngủ, thái y thì túc trực canh gác.

Sau buổi chầu triều, Chu Thư Nhân nhấc chân đuổi theo Hoàng Thượng. Thái Tử nhìn thấy liền nói:

- Phụ hoàng, Chu đại nhân…

Hoàng Thượng dừng lại, nói:

- Cứ để ngài ấy đi theo đi.   

Lão già này vô cùng yêu thương con cháu, nếu như hôm nay không cho Chu Thư Nhân gặp một lần chắc chắn sẽ rất giày vò.

Trước Tiếp