Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tuyết Mai đứng dậy nói:
- Tốt, tốt lắm, thế mà lại dám bỏ rơi khuê nữ của ta để chạy trước, mà không chỉ một nhà! Mấy nhà đều dứt khoát chạy. Họ còn muốn đến kinh thành để trốn sao, không có cửa đâu.
Tuyết Mai tức giận muốn đi tìm tướng công để tính sổ. Khương Vương thị bất lực nhìn con dâu nổi giận đùng đùng bỏ đi. Tuy bà ta không biết chữ, nhưng sau vài câu hỏi thăm đã biết được chuyện gì đã xảy ra. Khương Vương thị vỗ mạnh vào đùi nói:
- Đúng là làm bậy làm bạ mà.
Bà ta bảo con trai viết thư gửi về, ai ngờ mấy cái nhi tử tự làm bậy, thật sự bỏ mặc Khương Mâu để chạy trước, làm sao mà có thể ngu như vậy? Nếu như thật sự đánh đến đó, Mâu Mâu chắc chắn sẽ về kinh. Người một nhà lại không tiến lùi cùng nhau, khiến con trai út hoàn toàn thất vọng rồi.
Khương Thăng bị nương tử véo đến mức thở hổn hển:
- Được rồi, được rồi, là lỗi của ta. Lẽ ra ta không nên để lại mầm mống tai họa, không nên để bọn họ nghĩ rằng ta là người dễ bị bắt nạt. Đều là lỗi của ta hết!
Y cũng rất tức giận, thế mà dám bỏ lại con gái của y. Y vốn đã xa cách với các phòng khác, nhớ đến những khổ cực trước đây khiến y thất vọng triệt để về các phòng nhà mình.
Tuyết Mai:
- Không có ai ở Chu gia thôn trốn vào kinh. Năm nay khỏi biếu quà Tết đâu, còn tặng cái gì nữa mà tặng.
- Nghe nàng, mọi chuyện trong nhà đều nghe nàng hết.
Lúc này Tuyết Mai mới bớt tức giận.
*
Chu gia
Trúc lan đang nói chuyện phiếm với Triệu thị, Triệu thị nói:
- Đổng gia cũng không có ai vào kinh.
Thị cho rằng sẽ gặp được người của Đổng gia.
Trúc Lan không cảm thấy ngạc nhiên:
- Đổng lão gia còn sống, dòng họ Chu thị không có hành động gì thì Đổng gia cũng sẽ không rời đi trước.
Mấy năm nay quan hệ với Đổng gia cũng không thân thiết nữa. Từ sau khi Đổng gia tách ra ở riêng, Đại phòng rất biết cách làm người, bây giờ dù Xương Liêm và Đổng thị không ở kinh thành, bọn họ cũng không dám mạo muội đến thăm.
Triệu thị nói: - Ngọc Sương viết thư gửi về, nhờ con tìm giúp một người buôn bán dược liệu.
- Dược liệu Lưu Phong trồng đã bán được rồi sao?
- Vẫn chưa, nhưng chúng muốn tìm trước một người bán dược liệu để không làm chậm trễ công việc.
Trúc Lan: - Người bán dược liệu à, chúng chuẩn bị sau này trồng thêm nhiều dược liệu hay sao?
- Có lẽ là vậy, xem ra năm nay trồng dược liệu có lời.
Trúc Lan hỏi:
- Các con có biết thương nhân buôn dược liệu nào không?
Triệu thị gật đầu:
- Con biết ạ.
Trúc Lan gật đầu, bây giờ trồng với số lượng ít, nhưng nếu sau này số lượng lớn hơn có thể buôn bán với thương nhân hoàng thất. Bây giờ nghĩ đến vẫn là quá sớm, trước mắt thì Lưu Phong vẫn đang trong quá trình thử nghiệm nên chưa có quy mô gì.
Triệu thị rất vui vì con rể đã tìm được hướng ra cho bá tánh, tướng công bảo rằng chỉ cần tiếp tục phát triển, không ảnh hưởng đến diện tích đất trồng trọt, thì công lao của con rể không hề nhỏ.
*
Lễ Bộ
Liễu đại nhân đang vui vẻ uống trà, nói:
- Vẫn là trà chỗ ngài uống ngon.
- Từ sau khi bọn trẻ đính ước, ta không thấy ngài mang lá trà đến nữa. Ngài không mang lá trà đến thì thôi, lại còn ăn ké ta hai bữa cơm. Ngài không cảm thấy mình hơi quá đáng sao?
Liễu đại nhân lại rót cho mình một chén trà, đáp:
- Hai chúng ta là thông gia kia mà, sao lại phải tính toán với nhau chứ.
Xương Nghĩa bật cười ha yha3, lúc trước cố gắng lấy lòng hắn còn bây giờ lại muốn đòi lại.
- Ngài có biết ta hâm mộ cha ta điều gì nhất không?
Liễu đại nhân vẫn có chút tò mò:
- Ngài hâm mộ cái gì?
Xương Nghĩa:
- Ta hâm mộ mắt chọn con rể của cha ta. Tranh của Tam muội phu ta vẽ giờ có giá trị biết bao nhiêu, không cần cha ta phải lên tiếng mà thỉnh thoảng Tam muội phu sẽ tặng cho cha ta một bộ.
Hắn dừng lại một nhịp rồi nói tiếp:
- Tiểu muội phu của ta thì thôi không cần phải nói, không cần chờ đến ngày lễ ngày tết đã biếu đồ cổ tranh chữ. Nếu trong cung có ban thưởng gì cho muội phu của ta, nhất định sẽ biếu một nửa cho cha ta. Ngài nói đi, ta có nên hâm hộ hay không?
Liễu đại nhân: - Ta rất coi trọng người con rể kia của ngài. Yên tâm, y sẽ hiếu kính ngài.
Xương Nghĩa cười khẩy, nói:
- Nhưng ta lại muốn con rể út hiếu kính ta hơn, ngài cảm thấy tâm nguyện này có thể thành hiện thực không?
Liễu đại nhân cảm thấy trà đã không còn thơm nữa. Tiểu nhi tử hiếu kính nhạc phụ, đồ tốt từ đâu ra? Chỉ có thể là nhà kho của Liễu gia.
Xương Nghĩa tiếp tục nói:
- Sao lại không uống nữa? Uống tiếp đi! Dù sao cũng không sao, sau này có con rể hiếu kính với ta rồi.
Liễu đại nhân: - Trà hôm nay hơi đắng.
Xương Nghĩa cầm lên uống một hớp, nói:
- Đâu nào, trà rất ngọt nha.
Liễu đại nhân nuốt nước trà không trôi nổi:
- Ta còn có việc phải làm, xin phép đi trước.
Sao mà trong lòng lại cảm thấy bất an vậy nhỉ? Ông ấy bị thê tử bắt hiếu kính với mẹ vợ như thế nào thì tiểu nhi tử cũng sẽ đi hiếu kính với nhạc phụ như vậy. Nghĩ đến cách tiểu nhi tử lấy lòng huynh đệ nhà thê tử tương lai hiện tại… thôi, ông ấy đau lòng chết mất!
Xương Nghĩa không hề nói đùa. Hắn nhớ rất kỹ tất cả, chờ ngày sau trả thù lại.
Thời gian trôi qua nhanh quá, các bộ tộc thảo nguyên hết biết làm gì rồi. Binh lực ở Tây Bắc tập kết thần tốc, vốn tưởng sẽ khiến đối phương trở tay không kịp ai ngờ lại bị đuổi giết ngược lại chạy trối chết. Đằng sau có đại quân truy đuổi, đằng trước lại có quân phục kích. -
Còn chưa phá được thành trì bảo vệ biên quan Tây Bắc mà trong liên minh liên tiếp có người phản bội, hạ độc, đốt lương thảo, gặp hết đợt tập kích này đến đợt khác.
Tin vui từ Tây Bắc không ngừng được truyền đến kinh thành, Hoàng Thượng không thể hiện rõ sự vui mừng trên mặt bởi vì mọi thứ đã nằm trong dự đoán. Ngược lại, Hoàng Thượng nhìn vào bản đồ bờ biển và hỏi:
- Hầu tướng quân nói rằng chiến hạm của một số quốc gia lân cận đã rời đi?
Lý Chiêu đáp: - Đúng vậy, chiến hạm thường xuyên gây hấn vùng biển của chúng ta gần đây đều đã rời đi.
Hoàng Thượng: - Tính chia chác một phần chiến lợi phẩm à!
Chu Thư Nhân thở phào nhẹ nhõm, triều đình thật sự không chịu được chiến tranh từ cả ba phía. Chiến tranh chưa kết thúc, mỗi ngày tiêu phí không biết bao nhiêu là bạc. Còn chưa tính thêm tiền trợ cấp hậu chiến tranh đấy. Tiền bạc mà anh đã cực khổ tích góp nhiều năm đã không còn rồi.
Hơn nữa phần lớn hải quân đều đang trấn giữ tuyến đường phía nam, hải quân ở Bình Cảng thực sự không thể chống cự được nếu như có mấy quốc gia liên thủ cùng nhau.
Hoàng Thượng không hề buông lỏng:
- Truyền lệnh xuống, không được buông lỏng việc tuần tra vùng biển.
Hiện tại Hoàng Thượng không thể tiếp tục thủy chiến, nhưng Hoàng Thượng cũng không vội. Ngài làm đến đâu chắc đến đấy, sẽ nhớ đến lần thăm dò này.
Sơn thôn
Dung Xuyên đã hoàn toàn thả lỏng. Hai ngày trước, thân binh của phụ hoàng liên lạc với thủ lĩnh của đám tử sĩ. Có 2.500 thân binh, đây là một nửa trong số 5.000 thân binh của phụ hoàng. Năm đó khi phụ hoàng thoái vị, đại bộ phận thân binh được chuyển giao cho hoàng huynh, chỉ để lại 5.000 người. Phụ hoàng đã phái ra một nửa, đủ thấy phụ hoàng lo lắng nhường nào.
Thủ lĩnh tử sĩ cũng được thả lỏng, thân binh của Thái Thượng Hoàng đến rồi thì hắn không cần nghĩ biện pháp tiếp tục điều động nhân lực nữa
Tuyết Hàm nhìn thân binh đang đóng quân mới dám an lòng. Cái thai trong bụng dần ổn định rồi, nàng nói:
- Khi nào thì chúng ta xuất phát?
- Ngày mai sẽ xuất phát! Hiện tại chúng ta được thân binh của phụ hoàng bảo vệ, chỉ cần đề phòng ám sát là chúng ta có thể an toàn về đến kinh thành rồi.
Thân binh mang đến tin tức các bộ tộc thảo nguyên đang dần rút lui, Đông Bắc đã đánh đuổi các bộ tộc xâm lấn ra khỏi đất nước, hiện vẫn thừa thắng xông lên, hẳn là sẽ không còn thích khách tập trung vào hắn nữa. Tuy vậy, vẫn phải hết sức cẩn thận, cuộc phản công cuối cùng sẽ còn điên cuồng hơn. Chỉ sợ có điều bất ngờ ra thôi!
*
Thành Kỳ Châu
Lũ lụt ở Kỳ Châu đã rút, dân chạy nạn lần lượt rời khỏi châu thành, Thạch Châu trở lại bình thường trước, kế đến là Kỳ Châu. Xương Liêm nhìn bá tánh đang dọn bùn trên đồng, nói:
- Lương thực năm nay xong rồi, haizz.
Tuy lũ lụt đã qua đi, nhưng ảnh hưởng của thiên tai vẫn chưa kết thúc. Kho thóc ở Kỳ Châu bị thiêu rụi, toàn bộ lương thực cứu trợ thiên tai đều phải đi mượn. Bây giờ đang thiếu một lượng lương thực rất lớn.
Tri phủ đại nhân khoác áo khoác, nói:
- Bây giờ triều đình cũng không có lương thực thừa ra để cho chúng ta.
Xương Liêm thở dài:
- Đúng vậy, chiến tranh còn chưa kết thúc, lương thực khan hiếm.
Tri phủ cau mày, ông ấy đã có suy nghĩ để Xương Liêm viết thư để xin Hộ Bộ thượng thư nhưng ý tưởng này nhanh chóng bị loại bỏ.