Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1443: Sợ Bóng Sợ Gió

Trước Tiếp

Trong trận đại thắng ở Đông Bắc, Lương Vương bị thương nghiêm trọng hiện đang hôn mê. Tiền tướng quân thay Lương Vương chỉ huy đại quân phản công lại, hiện Lương Vương đang ở lại thành Dương Châu để chữa trị. Thái Thượng Hoàng bỏ tin chiến thắng trên tay xuống, im lặng. Hoàng Thượng nhìn phụ hoàng mình chăm chú, đầu ngón tay khẽ cử động:

- Trẫm sẽ phái Lý thái y đến chữa trị cho Lương Vương.

Thái Thượng Hoàng ngước mắt lên nhìn vào Hoàng Thượng: - Được.

Hoàng Thượng thầm nghĩ dù sao Lương Vương cũng là con của phụ hoàng, phụ hoàng lại ngày càng mềm lòng. Song, Hoàng Thượng vẫn đặt dấu hỏi cho việc Lương Vương bị trọng thương. Tuy bị thương nhưng Lương Vương đã có công lớn trong việc cầm quân, dù cho có phải Lương Vương cố tình bị trọng thương để đổi lấy bình an hay không thì sau này ngài cũng sẽ không làm khó Lương Vương phủ nữa.

Tin tức đại thắng được truyền đi, toàn bộ kinh thành tràn ngập niềm vui. Tin tức lan truyền với tốc độ rất nhanh, giống như một liều thuốc trợ tim cho những bá tánh đang lo lắng vì chiến tranh. Hoảng loạn dần dần tan biến.

Sau khi Tuyết Mai nghe được tin tức vẫn còn không tin, tự mình về nhà mẹ đẻ để xác nhận:

- Mẹ, Đông Bắc thực sự đã đại thắng sao?

Trúc Lan mỉm cười gật đầu:

- Thật sự, Đông Bắc đại thắng, Bình Châu sẽ không xảy ra chuyện gì, thôn Chu gia cũng sẽ không sao đâu.

Tuyết Mai luôn cầm một chuỗi phật châu trên tay, thốt lên một câu A Di Đà phật.

Trúc Lan nhìn chằm chằm vào chuỗi phật châu, hỏi:

- Con đi lễ phật sao?

- Vâng, nếu như không tìm được cái gì để ký thác sự lo lắng thì con sẽ không thể chịu được.

Con gái nói lý do không thể trở về kinh thành với thị, thị có thể làm gì bây giờ? Thị chỉ có thể ủng hộ con gái, con gái muốn tốt cho ông ngoại khiến thị vừa mừng vừa đau lòng. Tất cả những gì thị có thể làm là cầu nguyện, cầu nguyện Bình Châu không bị tấn công.

Trúc Lan: - Bây giờ thì con có thể yên tâm rồi. Lần trước cha con có nhắc đến Khương Mâu với Thái Thượng Hoàng, Thái Thượng Hoàng khen hai con biết nuôi dạy con cái.

Tuyết Mai kinh ngạc:

- Thái Thượng Hoàng thế mà lại khen bọn con sao?

- Nói hai con tâm tính tốt, cha con nói lần này Giang gia ủng hộ Khương Mâu nên Thái Thượng Hoàng cũng thay đổi một chút quan điểm với Giang gia.

Tuyết Mai không ngờ còn có chuyện tốt như vậy:

- Tướng công của con vẫn luôn lo lắng không biết thông gia có làm ảnh hưởng đến Mộc Phàm hay không, bây giờ thì ổn rồi. Bọn con không cần lo lắng nữa.

Trúc Lan: - Mẹ chồng con vẫn đang ở nhà ngóng trông tin tức, con mau trở về đi.

Nụ cười trên mặt Tuyết Mai lại càng tươi hơn một chút. Con gái không trở về kinh thành, mấy vị đại ca liền viết thư cho thị. Lần này mẹ chồng lại rất hiểu chuyện, nói với mấy vị đại ca rằng khi nào Mâu Mâu trở về thì bọn họ mới được đến kinh thành. Phải đi cùng nhau đi để có thể chăm sóc lẫn nhau.

Thị không quan tâm đến kế hoạch trong lòng mẹ chồng, ít ra có thể nói ra điều dễ nghe.

- Mẹ, con về trước đây.

- Về đi thôi.

  

Đại phòng

Khi nghe được tin tức Lý thị không còn nằm trên giường r*n r* nữa mà lập tức ngồi dậy, nói với hai cô con dâu:

- Mẹ muốn ăn giò heo, ăn gà nướng nữa, đúng rồi, cho mẹ thêm hai quả dưa hấu. Mẹ sẽ ăn tất.

Nhiễm Uyển và Lưu Giai đều giật mình, sau khi bình tĩnh, Nhiễm Uyển hiểu mẹ chồng, cười nói:

- Vâng, để con sai nha hoàn đi nói với phòng bếp.

Lý thị giơ tay nhìn vào cánh tay đã gầy đi rất nhiều của mình. Thị vẫn luôn mập mạp, khi gầy đi làn da trở nên xấu xí, thị phải bồi bổ lại mới được, thị chạm vào bụng mình nói:

- Mấy hôm nay để mày phải chịu khổ rồi.

Ngày nào cũng phải uống thuốc hạ hỏa, đến lúc uống nước cũng cảm thấy miệng có vị đắng.

Lưu Giai đi theo đại tẩu ra ngoài, lo lắng nói:

- Bệnh của nương còn chưa khỏi, ăn nhiều như vậy liệu có sao không?

- Bệnh của mẹ chúng ta là tâm bệnh, tin tức chiến thắng chính là liều thuốc tốt nhất. Cứ nhìn mà xem, đảm bảo đến sáng mai thôi là mẹ sẽ khỏe lại.

Lưu Giai vẫn có chút lo lắng, nhưng chỉ có thể nhịn xuống. Nàng ta mới được gả vào chưa lâu, không hiểu biết nhiều bằng đại tẩu.

*

Thôn Chu gia

Khương Mâu đang phải hứng chịu áp lực rất lớn, nếu như nàng ta không rời đi, mỗi ngày đều có không biết bao nhiêu người đến nhà nàng ta để xác nhận, lời nói của nàng ta có tác dụng trấn an người khác. Thời gian trôi qua càng lâu, áp lực trong lòng nàng ta càng lớn. Chỉ khi tin tức chiến thắng truyền đến mới có thể yên tâm mà ngủ một giấc.

Khi Giang Mộc Phàm bước vào sân đã thấy nương tử nằm ngủ trên ghế dài. Hắn rón rén bước tới, dưới ánh nắng mặt trời quầng thâm dưới mắt của Khương Mâu càng rõ ràng hơn.

Khương Mâu không ngủ sâu lắm, một lát sau đã tỉnh lại:

- Chàng về từ lúc nào thế? Sao lại không đánh thức thiếp?

- Thấy nàng ngủ ngon quá nên ta không nỡ làm vậy.

Khương Mâu nhận lấy khăn nha hoàn đưa cho rồi lau mặt.

- Trên người không còn gánh nặng gì nữa, cuối cùng thiếp cũng có thể thả lỏng.

Mộc Phàm nghĩ đến Minh Thanh, nói:

- Hôm nay Tri huyện đại nhân gọi Chu tộc trưởng đến nha môn huyện. Nương tử của Tri huyện đại nhân có gửi quà cho nàng, tộc trưởng bảo ta mang về cho nàng.

Bây giờ Khương Mâu mới nhìn thấy cái hộp trên bàn trà, cầm lấy mở ra:

- Đồ này quá quý.

Vậy mà lại là một bộ đồ trang sức bằng đá quý, giá không dưới hai trăm lượng.

Mộc Phàm: - Đây là quà cảm ơn của Tri huyện đại nhân dành cho nàng, nếu như không có nàng thì Tri huyện đại nhân cũng không được như bây giờ. Ta nghe tộc trưởng nói Bình Châu là châu yên ổn nhất.

Khương Mâu đóng hộp lại, nói:

- Thiếp cũng không ngờ giờ cuối chuẩn bị lên đường Tri huyện đại nhân lại không cho con trai đi theo Nhị bá thiếp.

Mộc Phàm: - Chắc các bá bá đang trên đường về rồi.

Khương Mâu phụt cười ra tiếng:

- Vì muốn trốn về kinh thành càng sớm càng tốt, mấy phòng đại bá đã tốn rất nhiều tiền để thuê người của tiêu cục hộ tống. Lần này tiêu pha không ít bạc đâu!

Tích góp của cải không phải chuyện dễ, chuyện lần này đủ để mấy vị bá bá tiếc của trong một thời gian.

Còn về chuyện tiếp tục vào kinh… À, cha mẹ nàng ta sẽ không để cho người vào cửa. Bọn họ dám bỏ nàng ta để chạy, tính thời gian thì cũng đã đến lúc thư của nàng ta đến Kinh Thành rồi.

*

Trong hoàng cung, Thái Thượng Hoàng giữ Chu Thư Nhân lại để chơi cờ. Bây giờ Lương Vương đang bị trọng thương, Thái Thượng Hoàng lại càng nhớ đến tiểu nhi tử của mình.

- Lúc này chắc là thân binh của trẫm đã đón được phu thê Dung Xuyên rồi.

Chu Thư Nhân ngẩng đầu nói:

- Thái Thượng Hoàng đã phái thân binh đi tiếp ứng sao?

Thái Thượng Hoàng gật đầu:

- Ừm. Binh lực ngầm ở các châu đã bị Hoàng Thượng điều đi, binh lực còn lại chỉ đủ để đóng giữ ở các châu thành. Tất nhiên, ta cũng không tin tưởng vào binh tướng của các châu. Lần trước khi Dung Xuyên về kinh đã điều động một ít binh lính ở phủ, kết quả là bị giết gần hết. Nếu như tử sĩ Hoàng Thượng phái đi tiếp ứng không đến kịp thì Dung Xuyên đã lành ít dữ nhiều.

Chu Thư Nhân rất yên tâm, thân binh của Thái Thượng Hoàng đều là cao thủ tinh nhuệ.

Thái Thượng Hoàng thở dài:

- Dung Xuyên đi về phía nam xa xôi, đường về kinh còn dài. Khi Hoàng Thượng phái tử sĩ đi tiếp ứng, ta cũng để thân binh đi tiếp ứng. Ta cũng sợ, mà thôi quên đi.

Chu Thư Nhân hiểu rõ Thái Thượng Hoàng định nói gì. Hoàng Thượng đã điều động tử sĩ đi hộ tống, Thái Thượng Hoàng cũng không nên tiếp tục phái thân binh đi. Bởi, làm vậy giống như không tin tưởng Hoàng Thượng lắm. Thái Thượng Hoàng sợ Hoàng Thượng có khúc mắc với Dung Xuyên.

Khi quyền lực của Hoàng Thượng càng mạnh mẽ, quyền lực của Dung Xuyên cũng càng tăng lên nên Thái Thượng Hoàng cũng không dám thiên vị một cách trắng trợn như khi Dung Xuyên vừa quay về hoàng thất nữa. Thái Thượng Hoàng hy vọng Hoàng Thượng và Dung Xuyên là huynh đệ ruột thịt, sẽ nâng đỡ lẫn nhau. Mong sao Hoàng Thượng tin tưởng Dung Xuyên, nên càng ngày càng sợ bóng sợ gió.  

Chu Thư Nhân im lặng một lát rồi nói:

- Hoàng Thượng có biết đến chuyện thân binh không?

Thái Thượng Hoàng gật đầu:

- Biết, vậy nên Hoàng Thượng không tiếp tục điều động quân ở các châu thành đi hộ tống nữa.

Hơn nữa Hoàng Thượng tin tưởng tử sĩ hơn, ngay cả thủ lĩnh của tử sĩ cũng được phái đi.

Chu Thư Nhân: - Làm gì còn điều động binh lực ở phủ thành các châu được nữa.

Sau khi khai chiến ở Đông Bắc, Hoàng Thượng đã không còn giấu diếm Chu Thư Nhân điều gì. Ngoại trừ những châu thành bị thiên tai, các cảng và những châu thành phía nam đều đã bí mật điều động binh lực. Lực lượng binh ở Tây Bắc được điều động nhanh như thế âu cũng là nhờ Hoàng Thượng bí mật điều động. Nghĩ đến chiến trường Tây Bắc, Chu Thư Nhân nhếch khóe miệng. Thủ lĩnh của các bộ tộc thảo nguyên có nghĩ nát óc cũng không thể hiểu vì sao binh lực ở Tây Bắc có thể tập kết nhanh như thế.

Ngày hôm sau, thư của Khương Mâu đã được gửi đến kinh thành. Sau khi đọc thư của khuê nữ xong, Tuyết Mai tức giận đập bàn. Tuyết Mai hoặc là không tức giận, hoặc là tức giận khiến người khác phải sợ. Khương Vương thị sợ đến mức run lập cập, hồi lâu không dám hé răng nửa lời.

 

Trước Tiếp