Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1439: Cứng Đầu Cứng Cổ

Trước Tiếp

Trúc Lan hoàn hồn, nói:

- Không cần.

Thanh Tuyết lại lui về vị trí, Trúc Lan ra hiệu Thanh Tuyết đừng đứng nữa:

- Ngươi cũng ngồi một lát đi.

Thanh Tuyết đáp: - Vâng.

Trúc Lan chìa tay hứng chút nước mưa, nói:

- Năm nay kinh thành không mưa nhiều.

Cô không chỉ một lần nghe Lão Đại nói lương thực phát triển không tốt, sản lượng lương thực năm nay tiếp tục giảm sút, lại buộc phải đánh giặc, cho dù trong nước giàu có cũng phải nghỉ ngơi lấy sức vài năm.

Buổi tối, Chu Thư Nhân trở về liền nghe thấy tiếng vợ hắt hơi:

- Bị cảm lạnh sao?

Giọng Trúc Lan hơi nghẹt, đáp:

- Ừ. Hồi nãy trời mưa, em ngồi bên cửa sổ hơi lâu.

Chu Thư Nhân nghe vợ nói xong không khỏi lo lắng:

- Có mời đại phu chưa?

- Đã mời đại phu rồi, không có gì nghiêm trọng đâu.

Chu Thư Nhân ra hiệu cho mấy người Thanh Tuyết lui xuống, đưa tay áp lên trán vợ, may mà không nóng, anh nói:

- Hôm nay đừng đọc sách nữa, đi nghỉ sớm đi.

Trúc Lan gật đầu đồng ý:

- Anh có biết tin tức chiến tranh đã truyền khắp kinh thành không?

- Biết. Hồi chiều đã bắt được không ít người, bây giờ đều đang chịu thẩm vấn ở đại lao hình hộ.

Trúc Lan thở dài:

- Em nghe Xương Nghĩa nói sứ thần của sứ quán đã viết tấu sớ gửi Lễ Bộ, chuẩn bị khởi hành về nước.

Chu Thư Nhân đau lòng:

- Tiền thuế năm nay có thể bằng một nửa năm ngoái thì anh cũng thấy hài lòng rồi.

Trúc Lan: - Anh phải nghĩ rằng vẫn còn một khoản thu từ mỏ vàng mà.

- Nhưng lại không thể đầu tư hết vào thị trường. Haiz, bây giờ là sứ thần, sứ thần các nước vừa đi, thương lái nước ngoài cũng sẽ về nước.

- Những người ở lại toàn là những người muốn trục lợi từ chiến tranh.

Chu Thư Nhân: - Ha, muốn kiếm tiền từ chiến tranh cũng phải nhìn xem anh có đồng ý hay không.

*

Thôn Chu gia

Hôm sau, Khương Mâu vừa dậy là mấy người Đại bá cũng đã đến rồi.

- Đại bá, tới tìm con sớm như vậy là có chuyện gì ạ?

Khương nhị bá ho một tiếng rồi Khương đại bá mới nói:

- Thì sắp đánh nhau rồi còn gì? Ta và mấy bá bá khác của con bàn với nhau cả rồi, chúng ta cùng đến Kinh Thành. Vừa hay các bá bá vẫn chưa đến kinh thành lần nào.

Khương Mâu: - Đi hết ạ?

Vẻ mặt Khương đại bá có chút ngượng nghịu, nói:

- Ừ, ta nghĩ con cũng muốn hồi kinh đúng không. Chúng ta di tản đông người cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.

Khương Mâu nhìn về phía Nhị bá, hỏi:

- Sắp đến ngày Khương Lệ thành thân rồi mà, Khương Lệ không thành thân nữa hay gì?

Khương nhị bá đáp:

- Thành thân chứ, đây là chuyện thứ hai muốn nói với con đó. Ngày thành thân của Khương Lệ đã được ấn định rồi, hai ngày sau sẽ thành thân. Sau khi thành thân sẽ cùng chúng ta đến kinh thành luôn.

Khương Mâu sờ sờ chiếc vòng tay trên cổ tay, thoáng nhìn đại bá, là đã bàn bạc xong hết với nhau rồi cơ đấy, nàng ta cười nói:

- Ai nói con muốn hồi kinh chứ?

Khương đại bá sửng sốt:

- Con không đi sao?

Khương Mâu lắc đầu:

- Không đi.

Khương nhị bá sốt ruột:

- Con điên rồi sao? Bây giờ đâu đâu cũng đồn là biên quan không thủ được nữa, con còn muốn ở lại đây làm gì?

Nụ cười của Khương Mâu biến mất, nói:

- Lúc trước còn truyền tin Tần Vương bị ám sát không rõ sống chết, kết quả chưa đến hai ngày đã chứng minh đó là lời đồn, Tần vương không sao, lời đồn lần này có mấy phần đáng tin đây?

Nàng ta có rất nhiều lý do không thể rời đi, nàng ta là cháu gái của Chu phủ, tộc Chu thị ở đây, nếu nàng ta đi rồi thì tộc Chu thị sẽ rối loạn theo.

Người của tộc Chu thị sẽ nháo nhào vào kinh tìm ông ngoại, chưa nói phải sắp xếp người trong tộc thế nào, nàng ta lo rằng nó có thể khiến Hoàng Thượng tưởng ông ngoại truyền tin tức gì đó, ông ngoại ở kinh thành đã không dễ dàng gì. Rất nhiều người ghen tị với ông ngoại đang chờ ông ngoại làm sai, ngộ nhỡ ông ngoại bị giáng tội thì làm sao bây giờ?

Cho nên nếu chưa đến mức bất khả kháng, nàng ta sẽ không rời khỏi Chu Gia thôn. Nàng ta không đi, tộc Chu thị mới có thể ổn định. Nghĩ đến đây, Khương Mâu bèn nhìn sang tướng công. Tướng công cũng ủng hộ nàng ta.

Sắc mặt Khương nhị bá tối sầm, Khương Mâu không đi, những bá bá bọn họ vào kinh có khi đệ muội còn đuổi bọn họ ra khỏi kinh chứ đừng nói gì đến chuyện tiểu đệ vui vẻ chào đón bọn họ vào nhà, tính toán xong hết rồi, kết quả thành công cốc.

Khương đại bá tằng hắng một tiếng, nói:

- Mâu Mâu à, con chưa trải qua chiến tranh, con không biết chỗ đáng sợ của nó. Nữ nhân… nhất là nữ nhân xinh đẹp đấy.

Mộ Phàm ngắt lời:

- Đại bá không nên dọa nương tử của ta đâu.

Nét mặt Khương đại bá có chút mất tự nhiên, cuối cùng thở dài nói:

- Các phòng Khương gia có hơn ba mươi người đó, Mâu Mâu.

Khương Mâu phẩy phẩy cây quạt trong tay, cứng đầu đáp:

- Đại bá, cháu gái biết đếm. Y kiến của con là ý kiến của con, con chưa bao giờ cản các vị bá bá đi, nếu là vì lộ phí đến kinh thành, con không thể lấy được nhiều hơn nhưng năm mươi lượng vẫn được. Coi như cháu gái hiếu kính các vị bá bá.

Khóe miệng Mộc Phàm nhếch lên, thưởng thức sắc mặt thay đổi của mấy vị bá bá.

  

Kinh thành

Trúc Lan rất thích nói chuyện với Quách thị, Quách thị là người dễ nói chuyện. Quách thị đột nhiên nói:

- Con cũng không sợ lão phu nhân chê cười, tiểu tử nhà con cầm tín vật trao đổi rồi là không đưa cho con nữa.

Trúc Lan cũng cười, nói:

- Phải cất kỹ vào, nếu mất rồi thì không có chỗ nào bù vào được đâu.

Quách thị: - Nó làm mất tiền cũng không dám làm mất tín vật.

Lúc này thị cảm thấy rất may mắn, rất may vì Tần Vương không sao. Bà mối thuận lợi đến nhà, mấy ngày nữa buộc phải khai chiến nên đính ước lại phải hoãn lại. Lần đính ước này vô cùng khiêm tốn, thị thấy tủi thân cho Ngọc Điệp.

Trúc Lan bật cười thành tiếng, tò mò hỏi:

- Nguyên Bác làm mất tiền sao?

Quách thị lấy quạt che mặt, nói:

- Có mất, có mất một hạt dưa bạc, nó đã tìm cả đêm, sau khi tìm được còn đếm lại số bạc mấy lần mới ngủ.

Triệu thị thật sự không tưởng tượng được dáng vẻ con rể đếm bạc, rõ ràng là một quý công tử mà.

*

Trong vườn, Liễu Nguyên Bác vui mừng vì đề nghị của mình lợi dụng ngày Chu Minh Thụy ở thư viện đến Chu gia. Lúc chưa đính ước túi tiền của y cứ như bị lủng không giữ lại bạc được, sau khi đính ước rốt cuộc cũng không tìm y uống trà nói chuyện nữa. Nhưng vừa đi được một lát, không đúng rồi, Liễu Nguyên Bác nhìn Minh Tịnh đi bên cạnh tiếp đãi y, hỏi:

- Không phải chúng ta đến bên hồ sao?

Minh Tịnh nghiêng đầu:

- Bảy tuổi không thể ngồi chung bàn, các tỷ tỷ ở bên hồ nên chúng ta không thể qua đó.

Liễu Nguyên Bác: “...”

Không phải chứ, lão phu nhân bảo Minh Tịnh dẫn y ra vườn không phải vì muốn để y và Ngọc Điệp ở chung nhiều hơn sao. Bọn họ đã đính ước rồi mà!

Minh Tịnh chớp chớp mắt, hỏi:

- Tam ca nói với ta đó, có gì sai sao?

Liễu Nguyên Bác: “!!!”

Có, rất có, cữu ca ruột không ở nhà cũng muốn hãm hại y, bạc của y mất trắng rồi sao?

Minh Tịnh chắp bàn tay mập mạp sau lưng, trong lòng thầm nghĩ, thằng bé từng nghe các ca ca nói, Tam tỷ phu tương lai rất keo kiệt. Thế thì không được, các ca ca nói nhất định phải khiến Tam tỷ phu hào phóng lên trước khi Tam tỷ thành thân. Hừ, không lấy lòng thằng bé, còn muốn gặp tam tỷ, không có cửa đâu!

Gã sai vặt của Minh Tịnh ngẩng đầu nhìn trời. Trời hôm nay thật xanh, Liễu công tử thật đáng thương!

Trúc Lan tiễn Quách thị đi rồi mới biết Liễu Nguyên Bác chưa gặp được Ngọc Điệp, cô nhéo khuôn mặt mập mạp của Minh Tịnh nói:

- Đồ nghịch ngợm.

Minh Tịnh cười khúc khích:

- Bà nội, cháu về đây

- Đi đi.

Trên xe ngựa, Quách thị biết con trai chưa gặp được Ngọc Điệp. Sau khi biết được đầu đuôi, nói:

- Một đứa nhỏ thôi mà con cũng không biết lấy lòng à?

Liễu Nguyên Bác nghĩ mà hộc máu, đó là đứa trẻ bình thường sao? Y nịnh hót, tặng cả quà đấy. Kết quả thì sao? Đứng đợi ở bên hồ, trong khi Ngọc Điệp đã rời đi từ sớm.

Trước mắt y dần dần tối sầm, quá nhiều cữu ca và tiểu cữu rồi.

Trước Tiếp