Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Minh Gia lo lắng:
- Mẹ, Tứ ca sẽ không ăn đòn tới nỗi bị thương chứ?
Đại bá mẫu đánh rất đau, Minh Tịnh thường xuyên phải bụm mông.
Tô Huyên mỉm cười, đáp:
- Không đâu, Đại bá mẫu của con rất có kinh nghiệm. Không đánh tiểu Tứ bị thương đâu.
Minh Gia: “...”
Chắc kinh nghiệm này lĩnh hội được từ trên người Minh Đằng và Minh Tịnh đây.
Minh Gia đứng dậy nói:
- Con đi thăm Tứ ca nhé ạ?
- Đừng đi, đợi đại bá mẫu của con chỉnh đốn tiểu Tứ xong rồi đi. Bây giờ con mà đi thì đại bá mẫu con chỉ càng giận Tiểu Tứ hơn thôi.
Còn không hiểu chuyện bằng đệ đệ, cơn giận của đại tẩu sẽ càng lớn hơn nữa.
Minh Gia không dám qua, nói:
- Mẹ, Tứ ca sẽ không trách con chứ.
Tô Huyên không lo lắng:
- Không đâu, tiểu tử này cái gì cũng hiểu, chỉ là được nuông chiều từ nhỏ nên tính tình cáu kỉnh, sửa được rồi thì sau này tính tình cũng tém lại phần nào.
Nói xong thị xoa đầu con trai, Minh Huy có thể bộc lộ tính cách đùa nghịch vì bên trên có hai ca ca chống đỡ tất cả nhưng con trai thị thì không. Tính tình con trai có chút giống thị, cũng có chút giống tướng công. Càng giống bao nhiêu thị càng lo lắng bấy nhiêu. Con gái thì khác, đủ giống tướng công, trên con trai có một người cha không có nhiều chí tiến thủ, dưới có muội muội mệnh phú quý. Là con trai duy nhất của Tứ phòng, sau này con trai phải lo toan quá nhiều chuyện. Haiz, khi nào con trai mới lớn để thị có thể thoải mái một chút đây.
*
Buổi tối, những người đến Nha môn đều đã về, không ai thông cảm với Minh Huy, nhất trí cho rằng Minh Huy nên kiềm chế tính cách. Minh Vân và Minh Đằng cùng nhau đến gặp Minh Huy, hai ca ca cộng lại không lớn hơn hai, mà uy lực tăng gấp bội, Minh Huy sau cùng phải chắp hai tay trước ngực xin tha lỗi:
- Đệ sai rồi, ta thật sự sai rồi, đại ca, nhị ca xin đừng nói nữa.
Thằng bé thật sự đã hối lỗi, không bao giờ tái phạm nữa.
Kỳ Châu
Đổng thị mang hộp cơm vào nha môn, Xương Liêm nằm úp lên bàn nghỉ ngơi, nghe thấy tiếng bước chân liền đứng dậy, vừa thấy là nương tử thì vẻ mặt thả lỏng lại:
- Sao nàng lại đến đây?
Đổng thị đặt hộp cơm lên bàn, nói:
- Ta sợ chàng chưa ăn cơm nên mới đích thân mang đến cho chàng.
Xương Liêm đứng dậy rửa mặt, đầu óc tỉnh táo hơn kha khá:
- Ta còn tưởng rằng bản thân chỉ chợp mắt một lát mà trời đã tối, bụng thật sự đói ùng ục lên rồi.
Đổng thị dọn bát đũa ra, nói:
- Nhìn sắc mặt của chàng kìa, đêm qua chàng lại thức trắng đêm à?
Xương Liêm thật sự rất đói, bưng bát cơm ăn hai miếng rồi mới trả lời:
- Ngủ một lát cũng không được tròn giấc. Phủ thành nhiều chuyện quá, nàng cũng biết lương thực không còn lại bao nhiêu mà.
- Vậy lương thực nằm ở ngoài thành lúc này từ đâu ra?
Xương Liêm: - Tham ô lương thực của binh lính một chút.
May mà lương thực dành cho binh lính và kho lương vẫn luôn được tách ra quản lý cũng như cất giữ, may nhờ Lưu tướng công chủ động cho mượn, hắn mới biết, dự trữ rất nhiều lương thực dành cho binh lính thủ thành.
Đổng thị không tiện nói về binh lương, chỉ nói về nhà của mình:
- Nhà mình chỉ có hai người chúng ta, hạ nhân trong nhà cũng không nhiều. Chàng xem nhà mình có cần quyên góp chút lương thực không?
Xương Liêm lắc đầu:
- Mới quyên góp một lần thuốc rồi, không vội quyên góp lương thực. Ta đã nghĩ ra cách rồi, rất nhiều thế gia của châu thành có thôn trang riêng, trong tay bọn họ đều có lương thực dự trữ, lần này ta sẽ mượn một lượng lương thực của họ.
- Họ có đồng ý không?
Thị không tin sẽ mượn được lương thực, lần trước quyên góp dược liệu mà thế gia cũng chẳng quyên được bao nhiêu.
Giọng Xương Liêm đặc âm mũi hơn:
- Lần này bọn họ không thể không cho mượn.
Lưu tướng quân nhận được trình báo của nạn dân, quả nhiên bắt được mấy kẻ xúi giục, lai lịch của người này hơi khiến người ta bất ngờ, vậy mà lại có thể gây xôn xao đến thế.
Xương Liêm thấp giọng nói:
- Dạo này đừng ra ngoài, nàng ở nhà chờ ta trở về. Mấy châu bị thiên tai đều không an toàn.
Kỳ châu còn được coi là phản ứng nhanh, Lệ châu mới hỗn loạn.
Đổng thị đã nhớ:
- Vậy thiếp sẽ bảo Phân Mặc về lấy cơm đúng giờ.
Xương Liêm gật đầu:
- Được.
Hắn quả thật cần bồi bổ cho tốt, tri phủ đại nhân đang dưỡng thương, nếu hắn lại ngã xuống, Kỳ châu sẽ càng bất ổn hơn.
*
Kinh thành
Hai ngày sau, Hoàng thượng đọc thư tộc thảo nguyên gửi tới mà mỉm cười. Nói là có thể cho mượn binh tham chiến, nhưng lương thực phải do triều đình phụ trách, có chủ ý gì, thật sự coi ngài là kẻ ngốc sao. Đến lúc đó sẽ đớp lương thực ngài cung cấp, sau lưng thì bao vây đại quân ra trận. Đúng là kế hay!
Chu Thư Nhân tò mò tại sao Hoàng Thượng lại đột nhiên gọi anh tiến cung, bước vào chỉ thấy Hoàng Thượng đang đọc thư và cười đến mức khiến người ta sởn gai ốc. Hoàng thượng cười đủ rồi, đưa thư cho Chu Thư Nhân:
- Tộc Y Kỳ muốn cho chúng ta mượn binh.
Chu Thư Nhân đọc xong bức thư rất nhanh, tấm tắc hai tiếng, kế hay, lúc trước đưa công chúa tiến cung chính là có chủ ý này:
- Có muốn mượn binh này không?
Hoàng Thượng vui vẻ nói:
- Mượn, sao lại không mượn. Bánh bao thịt dâng đến tận mồm mà.
Chu Thư Nhân hiểu rồi, Hoàng Thượng chuẩn bị làm sủi cảo:
- Hoàng Thượng gọi vi thần tới là để…?
- Phải chuẩn bị lương thực, nhất định phải chuẩn bị lương thực THẬT XỊN.
Chu Thư Nhân đã hiểu:
- Thần đã rõ.
Tức là muốn lợi dụng lương thảo và vật tư. Hoàng thượng thu được rất nhiều bí dược từ Diêu gia, trải qua nhiều năm nghiên cứu ai biết ngài đã chế ra loại độc dược đáng sợ gì. Bây giờ tính kế nhau thì phải xem ai có kỹ năng cao hơn. Hơn nữa ngựa ở Y Kỳ đều là ngựa tốt, đừng nói Hoàng Thượng thèm thuồng mà đến cả anh cũng thích lâu lắm rồi.
Hoàng Thượng mượn binh của tộc Y Kỳ, công chúa tộc Y Kỳ trong hậu cung run rẩy, mang phần thưởng đi đến cung Aruna, hỏi:
- Vì sao tộc của tỷ tỷ lại không cho mượn binh?
Aruna thầm nghĩ, vì phải đề phòng các ngươi đó. Nàng giấu sự châm chọc dưới đáy mắt, cười nói:
- Tộc của tỷ tỷ đã quy phục hoàng thượng, bộ tộc lại không nuôi nhiều binh như tộc của muội muội. Binh lực hiện có còn phải bảo vệ thương đội của bộ tộc, thật sự là không cho mượn được. Tỷ tỷ cũng hổ thẹn lắm.
Công chúa của tộc Y Kỳ nói:
- Những công chúa ngoại tộc như chúng ta vẫn phải dựa vào tộc của mình.
Aruna xoa bụng mình, nói:
- Muội muội nói đúng.
Công chúa tộc Y Kỳ cảm thấy rất nhàm chán, ả nói cái gì Aruna cũng nói thuận theo ả. Trang sức ban cho cũng không thích, ngồi không bao lâu đã bực dọc rời đi.
Aruna không biết cô công chúa này có ngốc thật hay không, nàng ấy chỉ biết một thời gian nữa cô gái này sẽ không đến làm phiền nàng ấy nữa.
*
Thôn Chu gia
Tin tức Tần Vương bị ám sát truyền đến từ biên cảnh, nghe đồn Tần vương không rõ sống chết. Khương Mâu vừa nghe được tin liền có chút hoảng sợ, nhưng nhanh chóng ý thức được có điểm không đúng. Khương Mâu bình tĩnh lại, bất cứ lúc nào biên cảnh cũng sẽ khai chiến, tin tức Tần vương gặp chuyện không phải truyền từ kinh thành mà là truyền từ biên giới, điều này đáng phải suy nghĩ.
Giang Mộc Đình nhìn dáng vẻ bình tĩnh của đệ muội, nhịn không được hỏi:
- Đệ muội không lo lắng sao?
Khương Mâu biết kế tỷ muốn nàng ta biết ơn mình, đáng tiếc nàng ta không muốn:
- Tin tức này nhất định là giả.
- Từ đâu mà nhận ra điều đó?
- Biên cảnh sắp có chiến tranh, chuyện Tần vương xảy ra chuyện sẽ ảnh hưởng đến sĩ khí. Đây hiển nhiên là âm mưu.
Giang Mộc Đình: - Ra vậy!
Ả còn định nói có thể phái người đi tìm hiểu tin tức, bây giờ thì không cần nữa.
Khương Mâu nói với mẹ chồng:
- Mẹ, con phải viết thư về kinh hỏi thử xem. Con dâu xin đi trước ạ.
- Ừ.
Đổng Y Y vui vì con dâu không để ý đến Giang Mộc Đình. Con dâu đi rồi, Đổng Y Y mới nói:
- Thời gian không còn sớm, ta không giữ ngươi lại nhé.
Giang Mộc Đình: - Con gái về nhà mẹ đẻ mà không có nơi để ở à?
- Mời về dùm cho.
Thị có thể kiềm chế cơn giận nói chuyện đã là nể mặt tướng công lắm rồi, nếu không một chữ thị cũng không muốn nói.