Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hôm sau là ngày đại quân xuất chinh, tuy không đi từ cổng kinh thành nhưng đứng ở trên cao vẫn có thể nhìn thấy đại quân nối dài không dứt. Trúc Lan rất tiếc vì không thể tận mắt chứng kiến cảnh tượng đại quân ra trận, không phải kỹ xảo trong phim truyền hình, cũng không phải diễn viên quần chúng, trời chưa sáng đại quân đã đi. Hôm nay cổng thành phía đông bắc bị khóa chặt, chỉ có quan viên có thể thông hành thôi. Chu Thư Nhân cũng không xem được, anh rất bận.
Minh Huy và đám bé trai Chu gia muốn đi xem, biết Minh Đằng có thể ra khỏi thành liền nảy sinh ý định. Đáng tiếc, thoạt nhìn Minh Đằng rất dễ nói chuyện với các đệ đệ, nhưng trước công việc lại là người công chính nghiêm minh, Minh Huy không dám hó hé đành phải ngoan ngoãn đến học viện.
Lúc ở học viện, Minh Huy bị tiên sinh nhắc nhở vì không chú tâm nghe giảng. Vừa tan học liền nằm nhoài lên bàn không nhúc nhích.
Minh Gia: - Tứ ca, huynh vẫn muốn bị tiên sinh răn dạy nữa à!
Minh Huy ngẩng đầu, nói:
- Huynh muốn xem đại quân ra trận, bây giờ không xem được nên huynh không có chút tinh thần nào cả.
Minh Gia chống tay lên cằm, nói:
- Đệ thấy thế này…
- Đệ thấy thế nào?
- Đệ thấy từ nhỏ đến giờ Tứ ca ít bị đòn á.
Tính tình mẹ thằng bé cũng nóng nảy, có thể động thủ với nó thì tuyệt đối không nhiều lời. Từ nhỏ nó bị đánh đòn không ít, nếu nói trong nhà thằng bé ngưỡng mộ ai nhất thì nó nhất định sẽ nói ngưỡng mộ Tứ ca.
Tứ ca rất biết chọn những ưu điểm, ngoại hình ngày càng nảy nở, Tứ ca càng trông giống bà nội, vì tướng mạo đó mà Tứ ca từ nhỏ đã rất ít bị đánh.
Minh Huy ngồi thẳng dậy, nói:
- Quá đáng rồi Chu tiểu ngũ, ta đối xử với đệ rất tốt mà.
Hai người trạc tuổi nhau, từ nhỏ thằng bé đã luôn lôi kéo Tiểu Ngũ đi theo tiểu thúc, thằng bé vẫn luôn bảo vệ Tiểu Ngũ, vậy mà Tiểu ngũ lại mong thằng bé bị đánh.
Minh Gia bĩu môi:
- Nhà chúng ta chỉ có huynh tùy hứng nhất, chẳng phải chỉ là không được xem ra trận thôi sao? Coi huynh kìa, lên lớp không chăm chú nghe giảng, tiên sinh răn dạy cũng không để tâm, nhìn mà khiến người ta thấy ghét.
Tại Đại bá mẫu và đại bá nuông chiều cả đấy.
*
Hộ bộ
Chu Thư Nhân cạn lời nhìn Thái thượng hoàng, Thái thượng hoàng ngồi im không động đậy, vừa tới chỉ nói một câu, bảo anh không cần để ý. Thái Thượng Hoàng là một người sống sờ sờ, anh thờ ơ cỡ nào mới có thể không để ý chứ. Hơn nữa Thái Thượng Hoàng còn thường hay than ngắn thở dài, nghe ra ngài đang có chuyện phiền lòng. Bàn tay cầm bút lông của anh không ngừng dùng sức.
Chu Thư Nhân buông bút lông xuống, nhíu mày:
- Thái thượng hoàng có tâm sự gì sao?
Thái thượng hoàng ngước mắt:
- Xong việc rồi hả?
- Bẩm chưa.
Thái Thượng Đế uống trà, nói:
- Vậy khanh cứ làm việc của mình trước đi, ta ở đây một lát.
Lương vương cũng là con trai của ngài, ngài đề cao con trai trưởng, những đứa khác cũng là con trai ruột, ngài thật sự đã già rồi nên càng ngày càng dễ mềm lòng. Hôm qua Lương vương phủ khóc cả đám, ngài không còn nhớ nổi người Quý phi kia của ngài trông ra làm sao, vì sức khỏe của Lương vương không tốt, mẫu phi và thê tử của Lương vương giống như Lương vương một đi không về.
Lương Vương có ngày hôm nay đều do mấy năm trước xuống tay quá tàn nhẫn, Tề vương và Sở vương không động thủ với hậu viện của Thái tử, chỉ có một mình Lương vương động thủ với Thái tử phi, còn động thủ với Dung Xuyên. Từng chuyện từng chuyện này, hoàng thượng đều ghi nhớ trong lòng. Có một số dấu vết đã lưu lại thì không cách nào xoá nhoà được.
Chu Thư Nhân thấy Thái thượng hoàng vẫn im lặng, lần này không thở dài, anh cũng không quan tâm nữa, anh có thể đoán ra được vì sao Thái thượng hoàng như thế. Đối với Lương vương, anh không có chút thông cảm nào. Vì hôm nay là quả báo của trước kia, Dung Xuyên và Xương Liêm vẫn còn là “tác phẩm" của Lương vương lúc đó đấy!
Chu Thư Nhân mân mê bút lông, Hoàng thượng không cho phép có bất kỳ gì sơ sót. Nếu ảnh hưởng đến chiến sự thì hệ quả sẽ khiến Chu gia mất nhiều hơn được. Như vậy cũng tốt, nhìn Lương vương chiến đấu thôi. Lần này Lương vương bình an trở về, cho dù được công trạng bảo vệ, Lương vương phủ cũng phải sống một cuộc sống dè dặt.
Trương Cảnh Hoành bước vào nhìn thấy Thái thượng hoàng thì sửng sốt một lúc, y từng là hoàng tử nên tình cảm dành cho Thái thượng hoàng tương đối phức tạp. Mấy năm nay, cơ hội y gặp Thái thượng hoàng càng ít hơn. Hôm nay vừa nhìn đã thấy Thái thượng hoàng già đi rất nhiều.
Trương Cảnh Hoành vội hành lễ:
- Thần tham kiến Thái thượng hoàng.
Thái Thượng hoàng quan sát Trương Cảnh Hoành, đó là một người thông minh, chỉ có người thông minh mới có thể sống lâu, ngài nói:
- Ừ, các khanh làm việc đi.
Trương Cảnh Hoành ôm sổ sách, nói:
- Đại nhân, cái này vừa được kiểm tra xong.
Chu Thư Nhân lật xem số tiền trong sổ sách đã kiểm tra, đại quân vừa xuất phát, bạc liền tiêu như nước chảy ra ngoài, anh nói:
- Ừ, đặt ở đây đi.
Trương Cảnh Hoành không muốn nán lại trong phòng nhiều, nhanh chóng đi ra ngoài. Thái thượng hoàng đợi người đi rồi mới mở miệng nói:
- Ta nghe nói y làm rất tốt.
Chu Thư Nhân gật đầu:
- Từ nhỏ đã được bồi dưỡng như Hoàng tử mà, kiến thức cùng tầm nhìn không thể so sánh với người bình thường. Mấy năm nay đã giúp thần không ít chuyện.
Thái thượng Hoàng vuốt râu, thái độ của con trai và ngài giống nhau, họ không quan tâm đến trẻ mồ côi triều trước, giữ lại Trương Cảnh Hoành chỉ có lợi.
- Ừm, quả thật là một người đúng mực.
Tai Chu Thư Nhân giật giật, thế nên Hoàng Thượng vẫn luôn quan sát Trương Cảnh Hoành.
Buổi chiều tan học, Trúc Lan nghe Thanh Tuyết nói xong thì rất kinh ngạc:
- Ngươi nói hai huynh đệ Minh Huy và Minh Gia cãi nhau, hai người không ai để ý tới ai?
Thanh Tuyết gật đầu: - Vâng.
- Ngươi đi hỏi xem là vì sao.
Xương Trung không ở nhà, mối quan hệ của hai huynh đệ chúng là tốt nhất, thế mà lại ầm ĩ không vui thì bất ngờ thật.
Rất nhanh, Trúc Lan đã biết là nguyên nhân gì. Chuyện này thật sự không trách Minh Gia, đứa nhỏ Minh Huy vốn thông minh, lại rất biết lợi dụng dung mạo của mình, từ nhỏ đại phòng đã làm mọi chuyện thuận theo Minh Huy. Hôm nay không hài lòng là không để tâm nghe giảng, thế này không được.
Trúc Lan đứng dậy cầm chổi lông gà, v**t v* lông gà trên chổi, xoay người đưa cho Thanh Tuyết, nói:
- Ngươi giao chiếc chổi lông gà này cho Lý thị.
Thanh Tuyết thầm nghĩ, Tứ công tử thảm rồi.
Minh Huy quả thực rất thảm, với Minh Huy, Lý thị đánh cũng không được, mắng cũng không xong nên mấy năm nay kìm nén không ít. Lần này nhận được chổi lông gà, Lý thị giống như đã cầm được thượng phương bảo kiếm, bước đến chỗ Thanh Tuyết đang cầm chổi lông gà, rút lấy. Minh Huy quay người muốn bỏ chạy, kết quả cha lại đứng bên ngoài đóng cửa lại.
Xương Lễ đứng ngoài cửa, xắn tay áo nói với vợ:
- Nàng đánh mệt rồi thì đến lượt ta.
Tên tiểu tử hồ đồ này, mấy năm nay ỷ vào trí thông minh và ngoại hình đã hại cha ruột không ít lần. Hôm nay nhất định phải dạy dỗ một chút.
Minh Huy hối hận, nó không nên giận vì Minh Gia nói mình, vốn định lạnh nhạt với Minh Gia một chút, để Minh gia biết sự quan trọng của Tứ ca như nó. Kết quả bà nội lại gửi thẳng tới một chiếc chổi lông gà!
Minh Huy lập tức sợ hãi:
- Mẹ, cha, con sai rồi, con nhận lỗi. Con không nên không vừa ý là cáu kỉnh, con không nên tức giận với Minh gia vì Minh Gia chỉ muốn tốt cho con, con sai rồi. Ai da… đừng đánh mẹ à, đau quá.
Thằng bé da mỏng thịt mềm, âu cũng là nhờ từ bé đến lớn chưa từng bị đánh. Thật sự không chịu đòn được như Nhị ca. Về phần đại ca, cha mẹ chỉ biết nghe lời đại ca chứ không vung tay với đại ca bao giờ. au.tumn n.o.l.o.v.e
Lý thị nghe xong càng tức giận hơn:
- Vậy là con hiểu rõ hết tất cả mà vẫn nổi cáu, còn phớt lờ Minh Gia, giỏi lắm, xem hôm nay bà đây chỉnh đốn con thế nào.
*
Tứ phòng
Tô Huyền cảm thấy con trai mình làm đúng, con trai muốn tốt cho ca ca mà Minh Huy quả thật nên được chỉnh đốn. Bà tử bước vào phòng kể lại tình hình của đại phòng, Tô Huyên vui vẻ nói:
- Con xem đi, bà nội con cũng ủng hộ việc chỉnh đốn tiểu Tứ.