Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hôm qua lúc con trai về sắc mặt trắng bệch khiến Quách thị hoảng hồn, suýt chút nữa thì mời đại phu đến rồi. Sau khi biết được nguyên nhân, thị chẳng biết nói gì. Ăn hơn 30 lượng bạc thôi mà? Con trai để dành được cả đống bạc còn gì!
Liễu Nguyên Bác: - Vâng.
Y cực kỳ hối hận vì hành động tự dâng mình tới cửa này, bây giờ có hối hận cũng muộn rồi. Sau khi nhìn thấy không chỉ một mình cữu ca, y ngửa đầu lên nhìn trời. Không chỉ một mình cữu ca, còn có các đệ đệ. Chu gia có cả đống thê đệ ấy chứ!
*
Chu gia
Cuối cùng Lăng Nhi cũng đến Kinh Thành, Trúc Lan bế cháu nội nói:
- Đứa bé này chịu cực trên đường rồi, coi nó gầy chưa kìa!
Từ lúc nhận được thư, cả nhà cứ ngóng mãi. Sau đó xảy ra lũ lụt, Trúc Lan không yên tâm bèn cho người đi đón Lăng Nhi luôn. Cứ mấy ngày lại gửi thư về Kinh Thành một lần, biết Lăng Nhi bình an cô mới yên tâm. May mà Đổng thị đưa nhóc con đi sớm, không gặp lũ lụt. Tốn nhiều thời gian để đến Kinh Thành hơn bình thường, âu cũng là vì đứa bé còn quá nhỏ.
Minh Lăng không cảm thấy mình gầy chút nào, nói:
- Nội ơi, ngày nào cháu cũng ăn uống đầy đủ á.
Trúc Lan: - Minh Lăng ngoan thật!
Ngọc Nghi cũng xót đệ đệ. Mấy ngày nay Ngọc Kiều không nghịch ngợm nữa, hai tỷ muội cực kỳ lo lắng cho đệ đệ.
Lý thị không hài lòng khi thấy bọn trẻ gầy nhất, trẻ con phải tròn trịa và chắc thịt một chút mới khỏe mạnh chứ. Thị nói:
- Để con bồi bổ lại cho Minh Lăng, đảm bảo sẽ nuôi nó trắng trẻo mập mạp trước thu.
Triệu thị cười nói:
- Thế thì Tứ đệ muội sẽ cảm kích Đại tẩu lắm đây.
Thị và Tứ đệ muội thường xuyên thư từ qua lại, con trai của hai người họ xấp xỉ tuổi nhau mà Tứ đệ muội hay nói Minh Lăng ăn mãi không mập.
Lý thị: - Mẹ này, nếu mẹ tin con thì hãy để Minh Lăng ở Đại phòng một khoảng thời gian đi ạ. Con hứa sẽ trả lại cho mẹ một đứa cháu mập mạp.
Trúc Lan cúi đầu nhìn Minh Lăng, nói:
- Cứ để nó ở nhà chính trước đã, đợi cho Minh Lăng thích nghi trong nhà rồi tính.
Minh Lăng là trẻ con, lần trước quay về vẫn còn quá nhỏ, lúc này xa lạ với tất cả mọi thứ, cần một khoảng thời gian để thích nghi.
Lý thị: - Mẹ suy nghĩ chu đáo ạ.
Trúc Lan nói với Minh Lăng:
- Mấy người ca ca của cháu đến học viện rồi, chờ bọn chúng tan học trở về là gặp được thôi. Lát nữa bảo các tỷ tỷ đưa cháu đi tham quan một vòng trong nhà nhé.
Minh Lăng gật đầu: - Dạ.
Trúc Lan cười, đứa trẻ này nhỏ con gầy gò nhưng lại thích nghi rất nhanh.
Ngọc Nghi đưa đệ đệ ra ngoài đi dạo, nhóc con cảm thấy thích thú với tất cả mọi thứ. Ngọc Nghi nghe đệ đệ hỏi hết cái này tới cái kia mà lòng mềm nhũn.
Nhóm các con dâu đi rồi, Trúc Lan mới viết thư hồi âm cho Đổng thị. Sau khi viết thư xong, cô thở dài. Không biết Kỳ Châu thế nào, dạo này chẳng có tin tức gì từ Kỳ Châu cả.
Kỳ Châu
Đổng thị thấy tướng công cứ chau mày mãi, hỏi:
- Dược liệu đủ rồi còn gì? Sao chàng vẫn còn rầu vậy?
Xương Liêm xoa bóp chân, nói:
- Lũ lụt ập tới, không ít gia súc không chạy trốn kịp chết hết trong cơn lũ rồi. Mấy ngày gần đây quan binh phải vớt xác mang đi xử lý, nhưng quan binh cũng là con người, làm việc không ngừng nghỉ đã rã rời lắm rồi, bây giờ mọi nơi đều cần nhân lực. Nhân lực ở phủ thành không đủ!
- Không đủ nhân lực sao không mượn sức người dân chạy nạn?
Xương Liêm: - Trong số bá tánh chạy nạn đã có người mắc bệnh, Tri phủ đại nhân sợ vớt xác động vật lại lây bệnh sang bá tánh chạy nạn cho nên không dùng tới nguồn lực của dân chạy nạn đó.
Lũ lụt đồng nghĩa với bệnh tật, bá tánh trong thành sợ hãi không muốn hỗ trợ làm rầu muốn chết!
Đổng thị day trán cho tướng công, nói:
- Chắc chắn sẽ tìm được cách, mọi chuyện đều có cách xoay chuyển mà.
Xương Liêm gật đầu: - Ừ.
Đổng thị nói tiếp:
- Lúc này chắc con trai đến kinh Thành rồi.
Nhắc đến con trai, thị lại cảm thấy may mắn vì mình dứt khoát đưa con trai đi. Chứ không lũ lụt nói tiếp các châu thành, con trai mắc kẹt lại châu thành có lũ lụt thì thị phát điên mất.
Giữa mày Xương Liêm giãn ra không ít, bên cạnh không có con trẻ đỡ phải lo lắng, hắn và nương tử có thể yên tâm phần nào, hắn đáp:
- Chắc là tới rồi.
Lúc này nha dịch của phủ nha tiến vào, nói:
- Đại nhân, Tri phủ đại nhân có việc gấp tìm ngài ạ.
Xương Liêm đứng dậy nói với nương tử:
- Ta đến nha môn trước, nàng ở nhà đừng lo.
Đổng thị nói: - Chàng cũng nhớ để ý cái chân đó.
Xương Liêm ra hiệu đã biết, lúc tới nha môn mới hay xảy ra chuyện gì. Hắn khó tin hỏi lại:
- Kho lương bị cháy ư?
Bảo sao trên trời khói đen cuồn cuộn, hoá ra là kho lương.
Tri phủ đại nhân day day giữa trán, nói:
- Có người cố tình phóng hoả thiêu rụi kho lương.
Xương Liêm rủa thầm một tiếng, nói:
- Chết tiệt, ai to gan vậy? Vả lại kho lương luôn có binh lính canh gác cẩn trọng mà?
Miếng ăn của bá tánh chạy nạn trong thành dựa hết vào kho lương này. Bây giờ cháy kho lương rồi, bá tánh chạy nạn biết ăn gì đây?
Sắc mặt Tri phủ đại nhân trầm xuống, nói:
- Ta đã cho người đi cứu lương thực rồi, ta chưa qua đó xem nữa. Bây giờ không cần biết cứu được bao nhiêu lương thực, chắc chắn ngày mai chuyện kho lương bị cháy sẽ rùm beng khắp châu thành. Chúng ta phải nghĩ ra cách trấn áp bá tánh chạy nạn hoảng loạn.
Xương Liêm cảm thấy rất khó giải quyết, nói:
- Bây giờ phải triệu tập quan binh gác thành, tránh cho ngày mai hỗn loạn lại có người bị thương nữa.
Tri phủ đại nhân nói: - Ta đã sai người đi mời Lưu tướng quân rồi.
*
Thôn làng miền núi
Tới tối Tuyết Hàm mới tỉnh, nàng vừa cử động là bụng đau nhói. Cảm nhận được đứa bé vẫn còn, nàng dằn không được đôi mắt đỏ hoe. Nàng nghiêng đầu nhìn thấy Dung Xuyên bên cạnh, nước mắt tuôn rơi. Cả nhà ba người bình an, không ai rời đi.
Nữ tử sĩ canh gác nghe thấy tiếng động trong phòng, vội vàng tiến vào:
- Vương phi tỉnh rồi!
Giọng của Tuyết Hàm hơi khàn, nói:
- Ừ. Thương thế của Tần vương thế nào?
Nữ tử sĩ vừa bắt mạch vừa đáp:
- Vết thương của Tần vương ổn rồi ạ, cần phải điều trị mấy ngày mới có thể tiếp tục lên đường.
Tuyết Hàm xoa bụng, cảm thấy bụng đang đập nhẹ. Hỏi:
- Đứa bé thì sao?
Nữ tử sĩ nói: - Đứa trẻ được an toàn rồi, nhưng Vương phi phải nằm vài ngày mới được ngồi dậy.
Tuyết Hàm hơi đói bụng, đầu óc lại xuất hiện màu máu, dạ dày không khỏi quặn thắt, cuối cùng nàng vẫn ráng húp miếng nước canh vì đứa bé. Uống canh xong, không bao lâu sau mí mắt nàng bắt đầu díu lại.
Nữ tử sĩ đang rầu, đường về Kinh Thành không dễ. Tần vương không chết, chắc chắn vẫn còn tiếp tục đuổi giết. Tần vương và Tần vương phi lại không thể chịu nổi tốc độ quá nhanh. Thủ lĩnh nhìn thôn làng miền núi nhỏ, đây không phải là nơi nên nán lại lâu.
Tin tức Dung Xuyên bị ám sát bị thương nặng nhanh chóng truyền về Kinh Thành bằng một cách đặc biệt nào đó, lúc này Dung Xuyên đã rồi khỏi thôn làng miền núi nhỏ rồi. Hoàng thượng xem thư trên tay, nói:
- Chết tiệt!
Dung Xuyên đi đến nơi xa nhất về phía nam, cần có thời gian trở về Kinh Thành, vẫn còn cách Kinh Thành rất xa, tin tức đến Kinh Thành quá chậm. Hoàng thượng nắm chặt bức thư, đám người này giỏi thật, ngài sẽ ghi nhớ từng món nợ một, sớm hay muộn gì cũng đòi lại từ bọn họ.
Thái tử biết tiểu thúc không sao mới yên tâm, cậu ta do dự hỏi:
- Hoàng gia gia còn đang chờ tin của tiểu thúc ạ.
Dạo này bà nội lo lắng cho tiểu thúc nên đã ngã bệnh.
Hoàng thượng muốn giấu nhẹm tin tức, nhưng ngài không dám. Thoạt nhìn phụ hoàng không nhúng tay vào chuyện gì thì sẽ không xử lý ngài. Nếu ngài dám giấu tin tức này, phụ hoàng chắc chắn sẽ xử ngài.
Hoàng thượng đưa thư tín trong tay cho Thái tử, nói:
- Ngoài tiểu thúc của con ra, Hoàng gia gia thích con nhất đó. Con mang qua đi!
Thái tử: “!!!”
Cha ruột đây sao? Bản thân không dám mang qua, bảo cậu ta mang thư tín qua. Cậu ta cũng không muốn đối diện với cơn thịnh nộ của Hoàng gia gia đâu!
- Trẫm phải nghĩ xem làm sao để đón tiểu thúc của con hồi kinh an toàn, con đi đi!
Thái tử: - … Không phải chứ… phụ hoàng, nhi thần cảm thấy…
- Gì?
- Không có gì ạ, con đi đưa thư ngay ạ.
Hoàng thượng hài lòng, nói:
- Mấy ngày tới con ở cạnh Hoàng gia gia nhiều hơn đi.
Thái tử: “...”