Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Dung Xuyên vẫn luôn ngụy trang trong suốt chặng đường trở về Kinh Thành nhưng không thể thoát khỏi đôi mắt của mật thám, hắn bị phục kích giữa rừng.
Từ sau lần bị ám sát đó, Dung Xuyên càng nghiêm túc luyện võ hơn. Sau khi được hoàng thất nhận lại, phụ hoàng giao hắn cho sư phụ là võ tướng giỏi nhất. Hiện tại võ nghệ của hắn không tệ, thật sự có thể đánh tay đôi với đám thích khách.
Thích khách rất đông, liều chết cũng phải g**t ch*t Dung Xuyên cho bằng được. Bên người Dung Xuyên cũng không ít người, nhưng cho dù có chuẩn bị nhiều hơn cũng không đích lại số lượng thích khách. Ban đầu Tuyết Hàm không định đi cùng Dung Xuyên, nàng có thể đến nhà Ngô Minh ca ca, nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng hiện thực lại không cho phép. Nàng là Tần vương phi, ai ai cũng biết tình cảm giữa nàng và Dung Xuyên ra sao, nàng sợ có người bắt nàng, nên lựa chọn tốt nhất là cùng nhau trở về Kinh Thành.
Tiếng đánh nhau và tiếng kêu thảm thiết bên ngoài không dứt bên tai, Tuyết Hàm mím môi không dám lên tiếng. Nếu nàng hét lên sẽ khiến Dung Xuyên phân tâm, nhưng khi nhìn thấy thanh đao bổ xuống cánh tay Dung Xuyên, nàng vẫn nhịn không được mà nhào về trước, cả người dính lên cửa sổ theo dõi an nguy của tướng công.
Dung Xuyên có mặc nhuyễn giáp, lại kịp thời né tránh nên mới không bị chém đứt cánh tay. Song cũng bị thương không nhẹ, một phần cánh tay lập tức bị nhuộm đỏ. May mắn hộ vệ đã xông lên g**t ch*t thích khách rồi. Hộ vệ kéo ra một mảnh vải dệt băng bó vết thương đơn giản, sau đó xoay người tiếp tục đi ngăn chặn thích khách.
Tuyết Hàm dùng cả hai tay bịt miệng mình lại, mất một lúc mới ổn định lại tâm trạng rồi chậm rãi buông đôi tay ra. Dung Xuyên mím môi, bỏ cả vốn ra để g**t ch*t hắn cơ đấy. Huấn luyện thích khách không dễ, nhất là loại thích không không sợ chết. Hắn nghiêng đầu nhìn thê tử, đồng tử bỗng nhiên co rút. Bởi, có thích khách đập vỡ kính rồi.
Dung Xuyên vội vàng xoay người, quay lưng về phía thích khách. Thích khách vung kiếm chém vào lưng Dung Xuyên, không nhờ đánh nhau khá lâu, thể lực giảm sút, thì một kiếm này không chỉ cắt rách nhuyễn giáp thôi đâu.
Nữ quan trong xe ngựa biết võ, tuy nhiên không gian trong xe không thể phát huy triệt để, nữ quan đã bị thương rồi, cuối cùng không thể cản được kiếm của thích khách. Cơ thể nữ quan bị đâm xuyên.
Tuyết Hàm tránh né vài lần, bụng nàng đã rất khó chịu. Thấy thích khách sắp lên xe ngựa, Dung Xuyên liền lao tới, nhưng vẫn chậm một nhịp, tay áo của nàng đã bị tóm được. Thích khách dồn rất nhiều sức khiến cả người nàng đổ ập xuống. Bản năng làm mẹ trong nàng trỗi dậy, nàng cố gắng không đè lên bụng, một tay khác chống lên sàn xe lót thảm giữ khoảng cách với bụng, thích khách chưa chịu buông tay còn muốn lôi nàng ra ngoài.
Dung Xuyên giải quyết tên thích khách bằng một kiếm. Thấy bên trong xe ngựa rướm máu, hai mắt hắn đỏ ngầu. Cánh tay Tuyết Hàm rất đau, chắc chắn là đã bị trật khớp rồi. Bụng cũng không thoải mái, nhưng nàng vẫn ngẩng đầu lên an ủi:
- Thiếp không sao.
Đây là lần đầu tiên Tuyết Hàm đối mặt với người chết, môi trường sống từ nhỏ đến lớn của nàng đơn giản, trong nhà không có mấy chuyện dơ bẩn, lấy chồng lại được cưng chiều. Bên trong vương phủ càng không phải lo lắng gì, nàng liên tiếp mang thai, tất cả mọi người đều che chở nàng, bàn tay của nàng luôn rất sạch sẽ.
Dung Xuyên muốn đi đỡ nương tử dậy, nhưng không được rồi. Thích khách phía sau đã xông tới. Tuyết Hàm không cử động được, nàng mà cử động một cái là bụng lại đau, nàng chỉ mong sao có thể nhanh chóng kết thúc, máu của nữ quan và bà tử làm chỗ nào trong xe ngựa cũng dính máu. Bộ quần áo nhạt màu của nàng đã chuyển sang đỏ, máu vẫn còn nóng, lòng nàng từ sợ hãi biến thành chết lặng, nếu không vượt qua được thì chỉ có nước chết thôi, sợ gì nữa chứ? Thế nhưng dạ dày vẫn thấy buồn nôn. Nàng nghĩ, nàng có thể sống sót trở về chắc cả đời này nàng sẽ không ăn những thứ có màu đỏ.
Thời gian chầm chậm trôi qua, hộ vệ không còn lại bao nhiêu người mà thích khách thì còn rất đông. Trên người Dung Xuyên đã chồng chất vết thương lớn nhỏ đủ cả, nếu như không phải trong lòng vẫn còn niềm tin, hắn phải bảo vệ nương tử và con mình, thì hắn cũng ngã xuống rồi.
Lúc Dung Xuyên cho rằng hôm nay hắn và nương tử sẽ bỏ mạng tại đây, tử sĩ của Hoàng thượng xuất hiện. Không phải tử sĩ Kinh Thành, mà là tử sĩ châu thành. Sau khi nhận được mệnh lệnh, bọn họ lập tức điều động nhân thủ gần đây đến tiếp ứng cho Tần vương. Thủ lĩnh của đội tử sĩ nhìn thấy cả người Tần vương đầy thương tích, trên xe ngựa cũng có vết máu, trong lòng thủ lĩnh giật thót, trái tim hắn như tro tàn.
Tử sĩ xông lên bảo vệ Tần vương và xe ngựa, thích khách không cam lòng vẫn phải bỏ mạng. Dung Xuyên gắng gượng, không nhìn thủ lĩnh của đội tử sĩ mà buông kiếm trong tay ra đi về phía xe ngựa. Thấy nương tử đã hôn mê, trên người nương tử lại toàn là máu, ác ý trong hắn càng lúc càng sâu đậm. Cuối cùng hắn thật sự không cầm cự nổi nữa, hôn mê bất tỉnh.
Dung Xuyên hôn mê dọa mọi người ở đây sợ chết khiếp. Thủ lĩnh vội vàng bảo người tới đây trị thương, rồi sai một nữ tử sĩ chăm sóc Tần vương phi. Thủ lĩnh rối rắm đi tới đi lui, tình trạng Tần vương không tốt, trên người chi chít vết thương, vẫn chưa biết có thể giữ được đứa bé trong bụng Tần vương phi hay không. Y có thể đoán ra phản ứng của Thái Thượng Hoàng và Hoàng thượng sau khi hồi kinh rồi.
Tối đó Chu Thư Nhân về nhà, anh rất tin trực giác của vợ, con gái và cháu ngoại, ai cũng có khả năng gặp nguy hiểm cao. Sau khi so sánh tổng thể, Xương Liêm là an toàn nhất. Dung Xuyên là Tần vương, đệ đệ ruột của Hoàng thượng - là người có thể thay Hoàng thượng ra trận nhất. Nếu anh là vương của các bộ tộc, chắc chắn anh sẽ cho người đi ám sát Tần vương. Tần vương chết tạo thành đả kích to lớn đối với hoàng thất, chưa kể trong lúc còn chưa khai chiến càng ảnh hưởng đến sĩ khí hơn. Giống như dấu hiệu không tốt vậy đó, ai bảo người xưa tin mấy chuyện này. Hai đứa song sinh thì không biết đi đến đâu rồi, nhưng có vẻ vẫn an toàn.
Trúc Lan nghe phân tích xong lại càng bất an, nói:
- Tuyết Hàm đang mang thai nữa chứ!
Chu Thư Nhân cũng lo lắng lắm, lúc mới xuyên đến đây, con gái là đứa nhỏ nhất, chính tay bọn họ nuôi lớn cho nên tình cảm sâu đậm hơn con gái lớn một chút. Anh nói:
- Mong sao Dung Xuyên có thể bảo vệ Tuyết Hàm.
Hai vợ chồng này không biết những phân tích của mình đúng hết. Cả hai đi ngủ mà vẫn còn lo lắng, đêm đó không tài nào ngủ ngon được.
Trúc Lan thức dậy chẳng còn chút lực nào, cô nằm trên ghế bập bênh không muốn cử động, các con dâu tới thăm cô, đều bị cô đuổi về.
*
Hoàng cung
“Mẹ con tâm linh tương thông" không phải nói chơi, hôm qua Hoàng Thái Hậu cũng không an lòng. Thái Thượng Hoàng nói:
- Nàng đừng lo cho Dung Xuyên, hộ vệ bên cạnh Dung Xuyên toàn là cao thủ. Họ sẽ bảo vệ Dung Xuyên chu toàn.
- Ta không tài nào yên tâm được, ta rất ít khi bồn chồn. Chắc chắn Dung Xuyên đã xảy ra chuyện rồi!
Thật ra Thái Thượng Hoàng cũng lo lắng trong lòng, trấn an thê tử xong lập tức xoay người đi tìm Hoàng thượng. Phụ hoàng còn chưa kịp nói, Hoàng thượng đã giành nói trước:
- Hôm nay suýt chút nữa là Chu Thư Nhân ngủ gật trên triều đấy.
Thái Thượng Hoàng: - Mấy ngày trước Chu Thư Nhân vất vả thật mà.
Không những hao tổn đầu óc sắp xếp, mà còn phải đích thân giám sát. Mệt mỏi là điều hiển nhiên.
Hoàng thượng lắc đầu, nói:
- Hôm qua tinh thần của Chu Thư Nhân rất tốt.
Lúc này Thái Thượng Hoàng mới để bụng, sai người đi hỏi thăm biết được là ngủ không được. Cũng biết Dương thị bị cồn cào ruột gan, Thái Thượng Hoàng mím môi không nói gì nữa.
Hoàng thượng nghe phụ hoàng nói xong vụ “mẹ con tâm linh tương thông”, trong lòng lập tức cảm thấy không ổn. Nếu hoàng đệ thật sự gặp chuyện thì chắc chắn phụ hoàng và mẫu hậu đều không chịu nỗi, ngài cũng sẽ tự trách mình.
Thái Thượng Hoàng siết chặt tay, nói:
- Sai người… sai nhiều người đi đón phu thê Dung Xuyên hồi kinh ngay đi!
Hoàng thượng: - Vâng.
*
Tại một thôn làng miền núi
Thủ lĩnh tử sĩ không dám dịch chuyển Tần vương và Tần vương phi. Tính mạng của Tần vương đã không còn nguy hiểm nữa, vết thương trên người phải từ từ mới lành lại được. Thương lớn thương bé chi chít, nghiêm trọng nhất là ở cánh tay và chân. Tần vương phi bị động thai, bởi vì Tần vương thi đang mang thai nên y cố tình chọn hai tử sĩ biết y thuật đi cùng. May mắn y suy nghĩ chu toàn, suýt chút nữa là không giữ được đứa bé trong bụng Tần vương phi.
Trời xui đất khiến y đến đúng lúc, suýt nữa… suýt nữa thì… bọn họ phải dùng cái chết để tạ tội. Hoàng thượng không quan tâm bọn họ đi đường vất vả thế nào, chỉ để ý bọn họ không tới kịp. Đây chính là tội!
Đến chiều Dung Xuyên mới tỉnh lại, thấy thê tử ở ngay bên cạnh hắn mới dám thả lỏng. Sau đó hắn đưa tay sờ lên bụng nương tử, hắn đã chuẩn bị tâm lý xong, chắc không giữ được đứa bé này đâu… sau khi chạm vào bụng, mắt hắn trợn lên, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
Đứa bé không sao, nương tử không sau. Lần này cả nhà ba người mạng lớn thật, một chút nữa thôi… một chút nữa là chết hết ở khe suối rồi.
*
Kinh Thành
Quách thị về đến Liễu gia thì thấy con trai chuẩn bị ra ngoài, thị nhìn sắc trời. Hỏi:
- Không còn sớm đây đấy, con còn ra ngoài hả?
Gương mặt Liễu Nguyên Bác ủ dột, đáp:
- Hôm nay có hẹn uống trà với Chu tam công tử ạ.
Quách thị vỗ vai con trai, nói:
- Con đừng có keo kiệt đó, nhớ phải mang thật nhiều bạc. Con cứ hào phóng một chút, người ta là cữu ca tương lai của con đấy!