Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1430: Bồn Chồn

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân cũng không biết được, đáp:

- Chuyện này phải xem ý của Hoàng thượng.

Hai vợ chồng lại im lặng, cả hai đều biết khả năng Dung Xuyên sẽ ra chiến trường là rất cao - vì sĩ khí thôi. Hoàng thượng không thể ngự giá thân chinh, Thái tử và Hoàng tử thì còn nhỏ tuổi, nên chỉ có thể là các vị vương gia, Dung Xuyên là đệ đệ ruột thịt thành ra Dung Xuyên chắc suất nhất.

Sau đó Chu Thư Nhân rơi vào trạng thái bận rộn tối mặt, anh phải tự mình phụ trách bí mật phân phối một số vật tư, may nhờ thường xuyên uống canh bổ, chứ không chắc Chu Thư Nhân cũng không cầm cự nổi. Mãi cho đến khi xong hết công chuyện của mình, anh đã gầy hẳn một vòng. Về đến nhà nằm xuống là không ngồi dậy nổi, nói:

- Dạo này anh mệt muốn chết, cuối cùng cũng xong việc.

Trúc Lan đau lòng thôi rồi, tránh cho có thêm một người biết chuyện sẽ có thêm một nguy cơ rò rỉ ra ngoài nên lần này một mình Chu Thư Nhân phải giám sát toàn bộ quá trình phân phối vật tư. Buổi sáng không được bỏ lỡ buổi chầu để người ta sinh nghi, buổi tối phải lén ra khỏi Kinh Thành. Cũng nhiều ngày rồi anh không được ngủ một giấc trọn vẹn.

- Mấy ngày nay phải tẩm bổ lại cho anh mới được.

Chu Thư Nhân đã ngáy o o rồi, Trúc Lan duỗi tay ấn nhẹ lưng và hai chân anh, ấn một hồi mới dừng lại, đứng dậy lấy khăn lau mồ hôi trên trán. Lúc cô đi thay quần áo, Thư Nhân đã trở mình nằm vào trong rồi.

Chu Thư Nhân ngủ được một đêm trọn vẹn nên hôm sau tinh thần phấn chấn vào triều. Trong lúc chờ tiến cung, Uông Cự sáp lại nói:

- Hôm nay nom sắc mặt của ngài khá hơn nhiều đấy.

- Ừ, uống chút thuốc sắc bồi bổ sức khỏe nên không đỡ bị sụt ký vào ngày hè.

Tuổi tác của anh không nhỏ, khí sắc không thể nào gạt được người khác, ai tới hỏi anh thì anh cũng bảo là hè nên ốm lại, chẳng ai tin anh cả.

Uông Cự thổn thức:

- Càng lớn tuổi thì cơ thể cũng càng yếu ớt. Tuổi tác của ngài cũng không còn trẻ trung gì, sau này nhớ phải chú ý nhiều hơn nhé.

Chu Thư Nhân: - … Ngài đang quan tâm ta hay xát muối vào lòng ta thế? Tuổi tác của ta không còn trẻ trung gì chứ, rõ ràng ta còn rất trẻ mà.

Uông Cự ngắm Chu Thư Nhân từ trên xuống dưới, sau đó sờ lên mặt mình nói:

- Thấy không, như ta mới gọi là trẻ nè.

Chu Thư Nhân: “!!!”

Mấy ngày vừa qua không có tinh thần để ý Uông Cự, nên Uông Cự lại nhờn với anh nữa rồi.

Học viện

Minh Thuỵ có cảm giác có ai đó bên ngoài cửa sổ cứ nhìn mình mãi, hắn quay đầu lại thì chẳng thấy bóng dáng ai. Đã vậy còn bị tiên sinh nhắc nhở phải tập trung nghe giảng.

Liễu Nguyên Bác đứng sau cái cây bên ngoài cửa sổ vỗ ngực, lúc nãy suýt chút nữa là bị phát hiện rồi. Từ khi Chu Minh Thuỵ hồi kinh, y lo trước lo sau cảm thấy bản thân nên chủ động một chút. Y suy đi nghĩ lại tận mấy ngày mới đến học viện.

Liễu Nguyên Bác lại ló đầu ra, sau đó chết lặng. Bởi y đang phải đối diện với ánh mắt của Chu Minh Thụy. Minh Thụy lẳng lặng quay đầu, lại bị tiên sinh lườm cho một cái. Lúc này có thể tập trung nghe giảng rồi.

Sau khi hắn về, hôn ước của muội muội nhanh chóng được xúc tiến, hai nhà gần như đã chọn xong ngày, chỉ còn chờ tới ngày lành bà mối đến nhà nữa thôi. Hắn quay về học viện, tiên sinh cho hắn bài kiểm tra riêng, giao rất nhiều bài vở, cho nên mới không có dịp đi kiếm Liễu Nguyên Bác mà tên này đã tự dâng mình rồi.

Liễu Nguyên Bác ngồi thụp xuống đất, đầy tớ thấy công tử bụm ngực lại, nhưng hắn hoàn toàn không lo lắng, còn khuyên nhủ:

- Sớm hay muộn gì cũng chết, đau dài chi bằng đau ngắn công tử ạ!

Liễu Nguyên Bác ngẩng đầu, nói:

- Ta để dành bạc không dễ, lần này dùng một cái là 50 lượng bạc.

Đầy tớ hờ hững đáp lại: - Ò…

Đầy tớ là con của tôi tớ trong nhà, đã theo hầu công tử từ tấm bé, trở thành người hầu thân cận, làm như hắn không biết công tử có bao nhiêu bạc ấy?

Lúc Minh Thuỵ tan học ra, Liễu Nguyên Bác đã trở lại là một quý công tử đang đứng nghiêm chỉnh. Hắn hỏi:

- Ngươi tới tìm ta à?

Liễu Nguyên Bác: - Vâng. Đệ nghe cha đệ nói Chu đại nhân rất tự hào về huynh, nên đệ luôn muốn làm quen với huynh.

Minh Thuỵ: - Ngươi có chắc chắn không phải là muốn lấy lòng ta không?

Liễu Nguyên Bác hơi sượng, có cần thẳng thắn vậy không. Y gượng cười, nói:

- Chuyện này không hề mâu thuẫn với việc đệ muốn làm bạn với huynh đâu.

Minh Thuỵ xoa cằm, hỏi:

- Ngươi đến đây vào giờ cơm là tính mời ta đi ăn cơm à?

- … Vâng.

- Thế thì đi thôi. Ta nói cho ngươi biết nhé, không có tửu lầu nào ở Kinh Thành mà ta không biết, tiệm nào có món gì đặc sắc ta biết hết đấy, hôm nay để ta cho ngươi được mở mang tầm mắt.

Liễu Nguyên Bác: - … Mở mang tầm mắt một tiệm thôi ha?

- Ngươi hiểu thế nào?

Liễu Nguyên Bác nắm chặt túi tiền, y hiểu một nhà đấy. Nhưng sao y có cảm giác ý của Chu Minh Thuỵ không phải như vậy?

Trùng hợp làm sao, lúc hai người họ ăn cơm thì Minh Thuỵ gặp được Ôn Dung. Hôm nay không phải ngày nghỉ của Hàn Lâm Viện, chắc là Ôn Dung xin nghỉ. Liễu Nguyên Bác cũng vừa nhìn thấy, nói:

- Là Ôn tứ công tử.

Minh Thuỵ khẽ ừ, nói:

- Chúng ta đổi tiệm khác đi.

- Không ăn ở tiệm này nữa sao?

Y vừa mới tính sơ giá cả, tửu lầu này nằm trong phạm vi có thể chấp nhận của y.

Minh Thuỵ đứng dậy, nói:

- Không, chúng ta sang tửu lầu kế bên đi. Tửu lầu kế bên đặc sắc hơn tửu lầu này nhiều… Ờm, giá cũng rẻ hơn nữa.

- Đệ nghe huynh ạ, chúng ta sang kế bên vậy.

Minh Thuỵ: “...” - Đáp nhanh thật đấy, cứ như sợ hắn sẽ đổi ý vậy. Keo kiệt ghê hồn!

  

Hiển nhiên Ôn Dung cũng để ý đến Chu Minh Thuỵ, y cũng còn ấn tượng với Liễu công tử. Thấy hai người họ đã rời đi, y thôi không nhìn theo nữa.

Nhậm công tử không hài lòng:

- Chu công tử có ý gì vậy?

Ôn Dung hờ hững đáp lại:

- Đừng quan tâm đến chuyện của người khác. Chúng ta ăn cơm xong ta sẽ đưa đệ về.

- Tỷ phu… không phải, tỷ phu tương lai à, huynh đừng đưa đệ về mà, khó khăn lắm đệ mới được ra đây kiếm huynh đó.

Ôn Dung đau đầu lắm, Nhậm tiểu thư mà y đính ước vừa dịu dàng vừa phóng khoáng, nhưng đệ đệ lại hơi mất kiểm soát, từ sau khi đính ước là tiểu tử này cứ bám riết lấy y.

*

Chu gia

Trúc Lan bỗng nhiên cảm thấy bồn chồn, cô rất tin vào trực giác, người trong nhà đều khỏe mạnh, nên chỉ có thể là các con đang ở xa thôi.    

Lý thị nhận ra sắc mặt của mẹ không ổn, vội đứng dậy nói:

- Mẹ, mẹ thấy không khỏe chỗ nào?

Vừa hỏi han vừa bảo Thanh Tuyết đi mời đại phu. Lúc nãy rõ ràng mẹ vẫn còn bình thường, tự dưng sắc mặt trắng bệch.

Trúc Lan lắc đầu, đáp:

- Mẹ không sao cả, chẳng qua là tự nhiên thấy bồn chồn thôi. Không cần mời đại phu đâu.

Lý thị không yên tâm, sức khoẻ của mẹ chồng là chuyện quan trọng. Thị nói:

- Mẹ, thôi cứ bảo đại phu đến khám đi. Chứ không chúng con không yên tâm được.

Thị vừa lo lắng cho mẹ, cũng vừa sợ hãi cha chồng trở về sẽ hỏi. Phải mời đại phu đến khám mới an tâm.

Trúc Lan chỉ hơi bồn chồn một lúc, cơn bồn chồn qua đi sắc mặt cũng dần dần khá hơn. Các phòng đều hay tin nhà chính mời đại phu, chẳng mấy chốc tất cả đã có mặt đông đủ.

Triệu thị bưng chung trà, hỏi:

- Mẹ ơi, mẹ có muốn uống miếng nước không?

Trúc Lan gật đầu: - Ừ.

Triệu thị tự tay rót nước mang tới, nói:

- Mẹ ơi, để con đút cho.

Trúc Lan cản lại, cô chỉ sợ bóng sợ gió chứ không có bị thương ở tay. Cô tự bưng tách trà lên, sau đó uống mấy hớp nước. Khí sắc đã khôi phục lại bình thường.

Đại phu nhanh chóng đến nơi, sau khi bắt mạch cẩn thận mới nói:

- Lão phu nhân không bị gì nghiêm trọng đâu, dạo này nghỉ ngơi không đủ, sau này chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn, điều dưỡng lại là không sao rồi.

Đám người Lý thị thở phào, Trúc Lan vẫn còn đang suy nghĩ nguồn cơn của trận bồn chồn. Con út có Ngô Minh trông chừng rồi, Ngô Minh là trùm cuối hàng thật giá thật, con út không đi đâu ra khỏi tầm tay của Ngô Minh, nên không phải là con út. Bây giờ chỉ còn lại Xương Liêm, vợ chồng Tuyết Hàm và hai đứa song sinh thôi.

Trúc Lan mím môi, đứa nào trong đó gặp chuyện cô cũng không chịu nổi. Càng nghĩ cô càng hoảng loạn, sắc mặt không khá lên được. Cảm xúc cứ lặp đi lặp lại khiến đám người Lý thị không dám rời đi, còn giữ cả đại phu lại không cho đi. Cứ sợ mẹ chồng xảy ra chuyện gì, lo lắng cho mẹ chồng là một chuyện, mặt khác không muốn đối diện với vẻ mặt lạnh tanh của cha chồng, cha chồng mà nghiêm túc lên là đáng sợ lắm.

Cuối cùng Trúc Lan đi dạo trong sân hai vòng, đại phu cũng không ngừng đảm bảo không có vấn đề, đám người Triệu thị mới về, để Lý thị lại trông chừng. Cô cảm động trước lòng hiếu thảo của các con, rồi tính thời gian chờ Chu Thư Nhân về để cùng nhau phân tích.

Trước Tiếp