Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Minh Thuỵ hồi kinh cực kỳ âm thầm, Chu gia cũng chẳng rêu rao om sòm, Kinh Thành không ai hay biết Thái tử hồi kinh, Minh Thuỵ không hề ra ngoài mà ở nhà tận hưởng sự quan tâm từng li từng tí.
Về đến nhà cả thể xác và tinh thần đều được thả lỏng, không còn phải cẩn trọng hay căng thẳng như khi ở ngoài. Minh Thuỵ hiếm khi buông thả bản thân, hằng ngày nếu có thể nằm thì hắn chắc chắn sẽ không ngồi, hắn nằm trên ghế bập bênh nhưng đầu óc không hề nghỉ ngơi, đang suy nghĩ xem nên “ra mắt" muội phu tương lai kiểu gì.
*
Hoàng cung
Thái tử không cần phải đến chính điện, hồi cung nhưng lại không tiện đến hậu cung thăm mẫu hậu nên ngày ngày cậu ta chỉ có thể ở trong tẩm cung của mình viết lại những gì nghe thấy.
Hoàng hậu biết hoàng nhi hồi cung rồi, không còn lo lắng cho hoàng nhi nữa, tinh thần khá hơn rất nhiều, hôm thời tiết đẹp cũng có thể ra ngoài đi tới đi lui. Cả hậu cung đang để ý Hoàng hậu, không ít người lén rủa Hoàng hậu một xác hai mạng, nhìn thấy Hoàng hậu ra ngoài dạo chơi, chẳng biết có bao nhiêu người đã xé rách khăn tay.
Mới đó mà Tề vương và các vị công tử cũng về đến Kinh Thành rồi. Trong số những công tử bị thương nặng, có người may mắn, có người xui xẻo, có người để lại di chứng trở thành kiếp nạn khi đi thi khoa cử. Có nhà thế gia ở Kinh Thành mừng rỡ, cũng có vài nhà phải khóc.
*
Hộ Bộ
Hôm sau, Khâu Duyên vừa uống trà vừa bùi ngùi nói:
- Lão Nhị nhà Vệ đại nhân xui xẻo thật chứ, hôm qua về tới Kinh Thành là mới đại phu đến ngay. Đứa trẻ đó bị tổn thương phổi, e rằng không chống chọi nổi điều kiện của kỳ thi Hội. Có thể tham dự khoa cử hay không còn phải xem khí vận thế nào.
Chu Thư Nhân: - Tiếc thật.
Khâu Duyên gật đầu, nói:
- Đứa trẻ đó có tài lắm chứ bộ. Sáng nay gặp được Vệ đại nhân, mắt ông ấy thâm quầng hết rồi.
Gia tộc chỉ có một cây thì không tài nào chống vững, mỗi một đứa trẻ con của chính thất có tài đều là bảo bối, bây giờ mất đi một bảo bối, không hận mới là lạ đó. Chu Thư Nhân nghĩ thầm trong bụng, con người ta rất hay oán trách bất công, nhất là những khi cách biệt quá lớn, nếu cháu trai của anh được ban thưởng thì chắc chắn bọn họ sẽ hận lắm. Thôi để Ôn gia lãnh hết thù hận đi!
Vốn dĩ người trong Kinh Thành cho rằng Chu gia và Thượng quan gia sẽ được ban thường, chờ mãi đến hai ngày sau mới chắc chắn không có ban thưởng. Nhóm cáo già nhanh chóng ngộ ra vấn đề, xấu tính chờ xem trò hay của Ôn gia.
Ôn lão đại nhân cố nhịn, ban đầu còn tưởng có Thượng Quan gia và Chu gia chia sớt sự chú ý với mình, tốt nhất là thu hút hết mọi ánh nhìn luôn đi, nào ngờ Ôn gia vẫn là bên bị ghét bỏ. Suốt mấy ngày qua Ôn gia âm thầm đi xin lỗi rồi, có nhà nhận nhưng cũng có nhà không nhận. Hôm nay người trong dòng họ Ôn thị lại trở thành mục tiêu công kích.
Trong buổi chầu triều hôm nay, Chu Thư Nhân vui vẻ xem kịch. Mỗi ngày vào triều sớm thấy được vẻ mặt đau khổ của Ôn lão đại nhân là anh có thể ăn thêm một chén cơm đấy. Lý Chiêu tằng hắng, nói:
- Được đấy. Ngươi hóng hớt suốt mấy ngày nay rồi, còn chưa xem đủ sao?
Chu Thư Nhân: - Kịch nhà bọn họ xem mãi cũng không đủ được.
Lý Chiêu nghĩ thầm “tên già thù dai", nói:
- Ôn đại nhân đang nhìn ngươi đó!
Chu Thư Nhân đã phát hiện ra, còn đáp lại bằng một nụ cười tươi rói, cười cho đến khi Ôn lão đại nhân quay đầu đi anh mới hài lòng thôi không cười nữa, tóm lại Ôn gia không yên ổn là anh vui rồi.
Lý Chiêu nói nhỏ:
- Ta thấy tâm trạng của ngươi có vẻ rất tốt, Hộ Bộ có bạc rồi hả?
Chu Thư Nhân lập tức lạnh mặt không nhìn Lý Chiêu nữa, mấy người này cứ đòi bạc, không có đâu mà đòi, để mua dược liệu anh đã rụng không biết bao nhiêu là tóc rồi. Ngoại trừ số bạc đã dự trù sẵn trong quốc khố, Hộ Bộ không tài nào lấy ra khoản bạc lớn nữa.
Lý Chiêu: “...”
Dạo này Chu Thư Nhân chẳng rộng rãi chút nào, cực kỳ keo kiệt!
Buổi chầu hôm nay rất nghiêm túc, tối qua tin báo khẩn vào kinh, biên cảnh Đông Bắc có động thái, một vài châu thành trong nước xảy ra lũ lụt khiến các bộ tộc ở biên cảnh Đông Bắc cho rằng bọn họ đã tóm được cơ hội. Chu Thư Nhân cau mày, bởi vì thiên tai nên trận chiến kiểu gì cũng sẽ nổ ra lại diễn ra sớm hơn.
Buổi chầu kéo dài đến trưa, Hoàng thượng giữ rất nhiều đại thân lại để tiếp tục thảo luận chuẩn bị cho chiến tranh. Chu Thư Nhân rầu lắm, mặc dù Hoàng thượng đã dự trù bạc để đánh giặc từ lâu rồi, nhưng anh cũng phải thủ sẵn ít bạc đề phòng cho bất cứ tình huống nào xảy ra. Bạc! Bạc!
Chu Thư Nhân rời cung đi rất vội vàng, trong trận chiến Hộ Bộ phải làm tốt công tác hậu cần. Hậu cần là quan trọng nhất.
Hậu cung
Aruna xoa bụng, nàng ấy ước gì mình thật sự có thai. Tuy nhiên thực tế lại là từ lúc nàng ấy tiến cung đến nay Hoàng thượng chưa từng chạm vào nàng ấy, mỗi tháng tới tẩm cung của nàng ấy cũng chỉ là giả vờ giả vịt mà thôi. Hoàng thượng có lòng cảnh giác nàng ấy, nàng ấy có thể làm gì cơ chứ. Nàng ấy đành phải ngoan ngoãn chấp nhận số phận vì bộ tộc của mình.
Cung nữ tiến vào báo:
- Có công chúa bộ tộc Y Kỳ đến ạ.
Aruna bỏ tay ra khỏi bụng, nói:
- Ngươi cứ nói là ta…
- Tỷ tỷ muốn nói gì vậy?
Sắc mặt Aruna thay đổi, nhưng nàng ấy nhanh chóng lấy lại bình tĩnh đáp:
- Muội muội không cảm thấy bản thân quá siêng tới chỗ của ta sao?
Công chúa bộ tộc Y Kỳ nói:
- Ai bảo tỷ tỷ được sủng ái chứ, muội muội tiến cung mà còn chẳng có mấy dịp gặp mặt Hoàng thượng đây.
- Muội muội nói vậy không đúng, một tháng tỷ tỷ mới gặp Hoàng thượng được hai lần thì gọi là sủng ái, một tháng muội muội gặp Hoàng thượng ít nhất ba lần trái lại trở thành chẳng có mấy dịp gặp mặt Hoàng thượng, đâu thể đảo lộn trắng đen như vậy.
Công chúa Y Kỳ không tiếp lời, mà hỏi ngược lại:
- Tỷ tỷ sắp sinh rồi nhỉ?
Aruna cúi đầu, đáp: - Còn lâu.
Công chúa Y Kỳ:
- Chúng ta cùng là công chúa của các bộ tộc thảo nguyên mà tỷ tỷ may mắn thật đấy.
Aruna nghĩ thầm trong bụng, bởi vì nàng ấy an phận mà công chúa Y Kỳ thì không an phận. Nàng ấy xoa bụng, bọn họ đều là quân cờ của Hoàng thượng, nàng ấy có thể sống sót, nhưng vị trước mặt nàng ấy chưa chắc.
Tối đó Chu Thư Nhân không trở về nhà đúng giờ, khuya lơ khuya lắc mới lê tấm thân mệt mỏi về tới nhà. Hôm nay cứ ngồi mãi, phần eo khó chịu lắm. Trúc Lan xoa bóp vùng eo cho anh, nói:
- Em có bảo phòng bếp hầm canh cho anh, lát nữa mới uống hay sao?
Chu Thư Nhân xua tay, nói:
- Anh ăn canh ở Hộ Bộ rồi, phòng bếp không cần bưng canh lên đâu.
- Bạc mua dược liệu đã được giải quyết rồi mà phải không? Sao anh còn cau mày vậy?
- Đông Bắc có động thái khác thường, phải đánh nhau sớm hơn rồi.
Động thái khác thường ở phía Đông Bắc chỉ là thử thôi, một khi khai chiến ở Đông Bắc ắt sẽ khai chiến toàn diện.
Trúc Lan ngừng tay, cô suy ngẫm một lúc rồi hỏi:
- Do lũ lụt sao?
- Ừm. Năm nay lũ lụt nghiêm trọng, lương thực ở các châu thành chịu ảnh hưởng của thời tiết đều bị giảm sản lượng. Bộ tộc thảo nguyên cảm thấy đây là cơ hội rất tốt, không muốn chờ đến mùa thu để triều đình có thời gian phục hồi.
Nhân lúc cháy nhà hôi của, ấy vậy mà các bộ tộc thảo nguyên lại không biết Hoàng thượng đã mua sẵn lương thực tích trữ từ trước. Mặc dù năm nay có khá nhiều châu thành hứng chịu thiên tai nhưng tạm thời chỉ thiếu dược liệu thôi, các khu vực bị thiên tai không xảy ra tình trạng thiếu lương thực.
Trúc Lan nghĩ đến thư hồi âm của Đại ca và Nhị ca mình, cả hai đều không muốn đến Kinh Thành. Cô biết Đại ca và Nhị ca đã phát hiện ra điều gì đó, nhưng để không ảnh hưởng đến Võ Xuân cũng như Võ Hà thì họ sẽ không rời đi khi chưa phải là tình huống tồi tệ nhất.
- Anh chỉ hy vọng trận chiến lần này có thể đổi lấy hòa bình chân chính.
Chu Thư Nhân rất có lòng tin vào triều đình, Hoàng thượng đã chuẩn bị rất lâu cho trận chiến này, nếu không phải vì thiên tai, có thể nói rằng kế hoạch của Hoàng thượng là không có lỗ hổng.
Trúc Lan lo lắng nói:
- Nếu ở Đông Bắc có động thái bất thường thì chắc sẽ có mật thám kích động bá tánh ở các khu vực thiên tai, không biết Xương Liêm sao rồi.
Chu Thư Nhân: - Lúc này phải trông cậy vào việc thu hút lòng dân, trấn an bá tánh và tìm ra mật thám là công lớn. Nếu thật sự để bá tánh gây rối thì đó lại là tội cực kỳ nghiêm trọng.
Lúc này là thời điểm rất mấu chốt, nếu không thể xoa dịu lòng dân, sau khi kết thúc trị tội là nhẹ, có thể huỷ hoại cả con đường làm quan sau này chẳng chơi. Thôi đừng nói chuyện tình cảm với hoàng thất, hoàng thất còn vô tình với cả con cháu của mình kia thì huống hồ chi là thần tử. Anh vẫn luôn rất tỉnh táo mới không bị thái độ của Thái Thượng Hoàng làm cho mụ mị, cũng không hề nới lỏng cảnh giác trước sự tín nhiệm của Hoàng thượng và quên mất bản thân là ai khi thấy Thái tử thân thiết với mình. Anh chưa bao giờ quên rằng: vô tình nhất là bậc đế vương.
Chu Thư Nhân không chỉ lo lắng cho con trai, mà còn lo lắng cho cả con gái:
- Hoàng thượng hạ chỉ bảo Tần vương hồi kinh, đi đường vất vả không biết đứa bé trong bụng Tuyết Hàm có khoẻ hay không.
Trúc Lan im lặng một hồi, hỏi:
- Tần vương cũng sẽ ra chiến trường sao?