Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1428: Tuổi Thọ

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân ở Hộ Bộ đang khảy bàn tính, anh không kiềm chế được tự giật tóc mình, bực bội đẩy bàn tính ra, tạo thành âm thanh rất lớn đến nỗi Thái Thượng Hoàng chưa đi đến cửa đã nghe thấy.

- Chuyện gì có thể khiến Thượng Thư đại nhân bực tức dữ vậy?

Chu Thư Nhân: “...”

Biết lựa giờ đến thật đấy, chắc cũng hiểu anh đang bất mãn chuyện gì rồi mà!

Ánh mắt Chu Thư Nhân tối lại, hoàng quyền tối cao - đây là cái tai hại của thời cổ đại đấy. Thái Thượng Hoàng và Hoàng thượng hoàn toàn không bị điều gì cản trở khiến trong lòng anh cảm thấy không vui, nhưng ngoài mặt vẫn phải giả vờ. Anh nói với giọng điệu buồn bực:

- Thần đang rầu chuyện tiền nong ạ.

Biết trước là vậy đã không sảng khoái chi bạc cho Thái Thượng Hoàng rồi, bây giờ anh chỉ muốn phá hết nhà kính của Thái Thượng Hoàng thôi.

Thái Thượng Hoàng không suy nghĩ nhiều, ngài biết Chu Thư Nhân đang ở thế khó, người tính không bằng trời tính, Hoàng thượng tính toán chu toàn nào ngờ lại xảy ra thiên tai ngoài ý muốn. Tu sửa đường sông không thể hoàn thành trong một sớm chiều, đến nay đã có năm châu thành bị lũ lụt rồi. Ba châu thành trong số đó còn chưa tu sửa xong các kênh sông, có hai châu thánh có tốc độ trùng tu rất nhanh, cắt xén vật liệu chẳng có ích gì, một trận lũ có thể phá huỷ toàn bộ.

Thái Thượng Hoàng ra hiệu cho Chu Thư Nhân ngồi, nói:

- Ngày mai Thái tử về đến Kinh Thành rồi.

Chu Thư Nhân ngạc nhiên:

- Nhanh vậy sao?

Anh tính thời gian kiểu gì cũng phải bốn ngày sau mới đến Kinh Thành được.

Thái Thượng Hoàng đáp: - Một mình Thái tử về thôi.

Chu Thư Nhân hiểu rồi, Thái Thượng Hoàng nói cho anh biết tức là Minh Thuỵ và Thái tử sẽ cùng hồi kinh.

- Thần cảm tạ hoàng ân.

Sau khi Thái tử bị ám sát, ở gần Thái tử mới an toàn nhất. Chuyến này Thái tử bí mật trở về một mình, đoàn còn ở lại sẽ trở thành bia ngắm.

Thái Thượng Hoàng nói:

- Cháu trai của khanh về rồi không nên ra ngoài, bốn ngày sau Tề vương mới về đến Kinh Thành.

Chu Thư Nhân hiểu rồi, Minh Thuỵ ở cạnh Thái tử sẽ được an toàn, đi ra ngoài quá thu hút sự chứ ý, dễ bị người ta thù hận.

- Vâng, thần hiểu rồi ạ.

- Ừ.

Tâm trạng của Chu Thư Nhân khá lên rất nhiều, anh nói:

- Thái Thượng Hoàng, nếu ngài tới để lấy bạc thì thần thật sự không có.

Đừng tưởng mang tin tức tốt đến cho anh là đầu óc anh sẽ hưng phấn tới độ cái gì cũng thương lượng được nhé, anh không nhượng bộ chuyện có liên quan đến bạc đâu.

Thái Thượng Hoàng hết biết nói, râu giật nhẹ. Nói:

- Trẫm tới tìm khanh chỉ để tâm sự một lúc thôi.

Chu Thư Nhân: - Tâm sự?

Tâm sự cái gì? Con cháu của anh hiếu thảo, Chu gia thuận buồm xuôi gió, bây giờ anh cũng chỉ nghĩ về con trai út, lo lắng cho Lão Tứ nữa thôi. Thật sự không còn gì để tâm sự cả.

Thái Thượng Hoàng: - Các hoàng tử ngày một lớn dần.

Năm nay thời gian ngài ở trong cung khá lâu, dần dà, ngài rảnh rỗi sẽ đi kiểm tra bài vở của các hoàng tử, đi vài lần lại cảm thấy tẻ nhạt.

Chu Thư Nhân vuốt râu, lòng người thường hay thiên vị, Thái Thượng Hoàng thiên vị con của chính thất rõ mồn một, thoạt nhìn con của Tề vương cũng là cháu trai nhưng Thái Thượng Hoàng thật sự không quan tâm lắm. Lòng người là nơi rất rộng lớn, sao có thể chất chứa hết tất cả trong lòng. Đặc biệt là Thái Thượng Hoàng, người có quyền được tùy hứng nhất. Thái Thượng Hoàng chỉ coi trọng con của Hoàng hậu thôi, con của các phi tần khác lúc cần gặp mới gặp thôi. Bây giờ họ ở trong cung, các hoàng tử cứ như mèo thấy cá, tất cả đều muốn lấy lòng, nhưng Thái Thượng Hoàng lại cảm thấy các hoàng tử mưu tính quá nhiều.    

Chu Thư Nhân nghĩ mối quan hệ trong hoàng thất thật sự không giống các gia đình bình thường, anh nói:

- Thời gian trôi qua nhanh thật, các vị điện hạ cũng đến tuổi phải tăng cường việc học rồi.

Thái Thượng Hoàng: - … Thư Nhân nói rất đúng.

Có thời gian mưu tính, chi bằng tập trung vào việc đọc sách hơn. Sách mà nương tử của Chu Thư Nhân biên soạn rất hay.

Chu Thư Nhân nói tiếp:

- Bây giờ nước ta buôn bán với rất nhiều nước, hoàng tử công chúa nước ngoài đều học tiếng Hán. Thần vẫn luôn cảm thấy học thêm một ngoại ngữ thật sự rất tiện.

Thái Thượng Hoàng ngước mắt nhìn Chu Thư Nhân, thầm mắng “cáo già". Ngài nói:

- Khanh nói chí phải, thân là hoàng tử, không thể cứ cần thông dịch viên mãi, đúng là phải học thêm mấy thứ tiếng thật.

Chu Thư Nhân hoàn toàn không cảm thấy lòng dạ mình xấu xa, anh cũng chỉ muốn tốt cho các hoàng tử thôi. Rảnh quá ngấp nghé ngôi vua sao không học hỏi và nhìn ngắm thế giới bên ngoài nhiều hơn đi. Tuy nhiên, các vị hoàng tử học tập bao nhiêu ngoại ngữ không phải là việc của anh.

Thái Thượng Hoàng không muốn tiếp tục nói chuyện này nữa, ngài cảm thấy nói nữa thì các cháu trai sẽ càng thảm hơn. Ngài chấm dứt đề tài, trong mắt Chu Thư Nhân lộ ra tiếc nuối.

Tối đó Chu Thư Nhân về nhà với tâm trạng rất tốt, Trúc Lan thấy vậy giành nói trước:

- Để em đoán xem điều gì khiến anh vui vẻ nha!

Chu Thư Nhân “ừ", nói: - Em đoán đi.

Trúc Lan cười nói:

- Ngày mai Minh Thuỵ hồi kinh.

Chu Thư Nhân: - Sao em biết?

Còn lâu anh mới tin là đoán, làm gì có chuyện đoán chuẩn dữ vậy.

Trúc Lan cười tủm tỉm, nói:

- Hôm nay Tứ hoàng tử tới phủ đón Lâm Hi và Trạch Nhi vào cung, Tứ hoàng tử nói đó.

Hoàng hậu cũng muốn lấy lòng Chu gia.

Chu Thư Nhân: - Anh được Thái Thượng Hoàng nói cho biết.

Trúc Lan nói: - Cũng tội Hoàng hậu, đang mang thai còn phải lo lắng cho nhà mẹ đẻ.

Chu Thư Nhân nói nhỏ:

- Lần này hoàng hậu mang thai e rằng sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ.

- Sao anh nói vậy?

- Quan chính ngự y vẫn luôn trông chừng Hoàng hậu. Hoàng thượng không chờ Thái tử hồi kinh đã xử lý Ôn Khánh Phong luôn đủ thấy tình trạng của Hoàng hậu không tốt cho lắm.

Trúc Lan nhớ lại dáng vẻ Hoàng hậu mang thai, nàng ta mang thai đúng là rất cực, lại động thai nữa, cô thở dài nói:

- Không biết Hoàng hậu có hối hận không.

  

Hoàng hậu có hối hận không? Hối hận.

Nàng ta hối hận vì lúc sinh đứa con thứ hai không chịu cảnh giác, làm hại sức khoẻ nàng ta yếu đi. Lần này mang thai, nàng ta lại đánh giá tình hình sức khoẻ của mình quá cao, đồng thời lơ là nhà mẹ đẻ không tài nào khiến người ta bớt lo của mình, lúc này bụng đã quá to nên chỉ có thể liều mình sinh đứa bé ra.

Hoàng hậu xoa bụng, nói:

- Con nhất định phải là con gái đó!

Nàng ta cứ cố tới lúc đứa trẻ chào đời là ổn thoả rồi. Về phần tuổi thọ… đây là số mệnh. Sớm không mang thai muộn không mang thai, lúc này lại mang thai. Không phải là số mệnh thì là gì?

Hoàng thượng vừa vào thì thấy Hoàng hậu đang xoa bụng, gương mặt toát ra vẻ hiền dịu, không hề khó chịu với cái thai vì nó ảnh hưởng đến tuổi thọ của mình, ngài hỏi:

- Hôm nay đứa bé có quậy nàng không?

Hoàng hậu ngẩng đầu, đáp:

- Đứa bé này nghe lời lắm, âu cũng là do sức khoẻ của thần thiếp không tốt thôi.

Từ sau khi hết ốm nghén, đứa bé cũng không hề quậy nàng ta nữa.

Hoàng thượng nâng tay đặt lên bàn tay của Hoàng hậu, đứa trẻ trong bụng cựa quậy, đúng lúc đá vào lòng bàn tay nàng ta, nàng ta mừng rỡ nói:

- Hoàng thượng có cảm nhận được không?

Trên mặt Hoàng thượng đã không còn sự sắc bén lúc lên triều, đáp:

- Cảm nhận được rồi.

Tinh thần và sắc mặt Hoàng hậu khá hơn hẳn, nàng ta cong môi nói:

- Đứa bé đang nghe chúng ta nói chuyện đó.

Hoàng thượng nói: - Ngày mai là nàng có thể gặp hoàng nhi rồi, sau này không cần suy nghĩ nhiều nữa.

Hoàng hậu gật đầu:

- Vâng, thần thiếp làm Hoàng thượng lo.

- Nàng là thê tử của ta, lại còn đang mang thai đứa con của ta. Ta không lo cho nàng thì lo cho ai?

Hoàng hậu ngước mắt nhìn Hoàng thượng càng ngày càng uy nghiêm, tự nhủ với lòng, Hoàng thượng đối đãi với nàng ta như vậy là tốt lắm rồi, nàng ta nói:

- Ui da, tiểu công chúa của chúng ta lại đạp nữa rồi.

Trong mắt Hoàng thượng tràn ngập nét cười, nói:

- Hôm nay đứa bé này hoạt bát thật đấy.

Hôm sau đoàn người Thái tử âm thầm vào kinh, Hoàng thượng cử người đến đón Thái tử đi rồi. Minh Thuỵ và Thượng Quan Lưu cũng được người lén đón về.

Minh Thuỵ vừa về liền bị bủa vây, bà nội và mẹ chắc chắn hắn không bị thương mới yên tâm. Minh Thuỵ sờ nhẹ lên mặt, thở phào. Cũng may miệng vết thương không sâu, điều trị vài ngày là khỏi chứ không bà nội và mẹ sẽ khóc mất.

Trước Tiếp