Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1427: Ôn Khánh Phong

Trước Tiếp

Mới đó mà đã bảy ngày trôi qua, Uông Uý cố ý xin nghỉ để về nhà mẹ đẻ cùng nương tử mình. Đây là lần đầu tiên Ngọc Lộ bế con về nhà sau khi kết thúc ở cữ.

Trúc Lan duỗi tay bế nhóc con mập mạp, nói với Ngọc Lộ:

- Bây giờ bà nội tin lời Đào thị nói rồi, đứa trẻ này trông rất xinh đẹp. Xem cái tay của nó tròn trịa giống củ sen chưa kìa!

Ngọc Lộ vui vẻ vì con trai mình khỏe mạnh, đồng thời cũng lo lắng rằng:

- Mùa hè thời tiết nóng nực, thằng bé ra mồ hôi phải lau mình thường xuyên, lúc lau mình cũng cần cẩn thận, chứ không là các ngấn trên người nó sẽ đỏ lên hết.

Trúc Lan ngắm cánh tay tròn lẳn của nhóc béo, nói:

- Đúng là các cháu nên cẩn thật hơn thật, phải để ý cả cổ và mong nữa nhé.

- Vâng, có hai bà tử chăm sóc lận.

Trúc Lan đưa đứa bé qua cho Lý thị đang háo hức nhìn, cô cẩn thận quan sát cháu gái:

- Sao bà nội có cảm giác cháu còn gầy hơn cả lúc chưa mang thai thế nhỉ?

Ngọc Lộ khá hài lòng với thể trạng hiện tại của mình, đáp:

- Ở cữ vào mùa hè khó chịu lắm ạ, cháu không có khẩu vị ăn uống gì nên mỡ trên người tiêu biến hết rồi.

Lý thị xót con gái, thị cảm thấy con gái có da có thịt trông ưa nhìn hơn. Thị nói:

- Bây giờ ở cữ xong rồi, con bồi bổ nhiều vào.

Ngọc Lộ lắc đầu. Nàng ấy không cần bồi bổ, cân nặng hiện tại vừa đẹp.

Triệu thị ngồi bên cạnh chơi với đứa bé, thị cũng nhớ cháu ngoại của mình. Nói:

- Ngọc Sương viết thư về bảo mọi chuyện đều ổn, ban đầu thì con tin thật, sau đó tướng công hỏi thăm người đầy tớ hay mang đồ tới đó, con mới biết cuộc sống của chúng có nhiều cái bất tiện lắm.

Ngọc Lộ và Đại tỷ cũng có trao đổi qua thư, lần Đại tỷ chẳng bảo rất ổn, nàng ấy cứ lo lắng mãi, bây giờ nghe Nhị thẩm nói xong mới hay hoá ra Đại tỷ chỉ toàn nói chuyện tốt mà giấu nhẹm chuyện xấu. Nàng ấy nghĩ thầm trong bụng chắc phải gửi thứ gì đó tới mới được.

Trúc Lan nói: - Ngọc Sương là đứa biết tính, con bé sẽ sống tốt cuộc sống của mình mà.

Triệu thị thở dài, con cái là nợ, thị mới sinh có bốn đứa thôi, nhìn mẹ chồng xem. Mẹ chồng mới là cực nhất!

*

Chương Châu

Ngọc Sương và con trai đang ở trong sân trông chừng tôi tớ đào hồ nước, nàng ấy muốn trồng ít củ sen và nuôi vài con cá. Nàng ấy áng chừng canh giờ, không thấy tướng công trở về ăn cơm biết ngay tướng công bận quên giờ giấc rồi.

Tướng công làm tri huyện nhưng có rất nhiều cái khó, huyện này nghèo nàn, năm nay mưa ít, cuộc sống của người nông dân càng thêm khốn khổ. Bây giờ trong huyện đang đào giếng nước, tướng công còn phải đi đến các trấn kiểm tra tình hình ruộng đồng khô hạn. Gia súc ở một số thôn là do nha môn huyện mua rồi cho trong thôn thuê cả đấy. Ngọc Sương bảo bà tử đi đưa cơm trước, nàng ấy và con trai cũng về phòng ăn cơm.

Huyện thành nghèo chẳng có mấy căn cửa hàng, chỉ có một vài hiệu buôn bán các nhu yếu phẩm. Tiền thuế ở huyện thành không cao, số ít những nhà có của ăn của để đã rời khỏi huyện thành lâu rồi. Ngọc Sương từng đi ra phố, nàng ấy xem hết tất cả các cửa hàng rồi. Cửa hàng trang sức hầu như chỉ bán vàng bạc, đồ tinh xảo hơn hoàn toàn không có nên muốn mua trang sức tinh xảo phải đi lên tận phủ thành* Chương Châu.

(*Phủ: đơn vị hành chính trên huyện, bao gồm một số huyện. Có triều đại phủ tương đương với tỉnh, và dưới phủ có thêm cả các thôn xã.)

Lưu Phong không ăn cơm ngay mà về cùng bà tử. Thức ăn trong bữa trưa rất đơn giản: một đĩa rau xanh, một đĩa trứng gà và một con cá. Không thể sánh bằng thức ăn ở đất Kinh Thành, Lưu Phong thấy mặt của nương tử đã gầy hẳn đi. Nói:

- Nàng đi theo ta chịu cực rồi!

Ngọc Sương chỉ thức ăn trên bàn, nói:

- Có rau có cá, sao có thể nói là cực được. Hồi thiếp còn nhỏ cũng ăn những thứ này mà.

Nàng ấy trưởng thành khá sớm, nhớ rõ khá nhiều chuyện lúc còn nhỏ. Sau này ông nội ra làm quan, thức ăn trong nhà mới được phong phú hơn.  

Lưu Phong nhớ lại lúc ở Kinh Thành nhạc mẫu thường xuyên mang tôm biển hoặc trái cây đến, bữa ăn của nương tử trong kinh thật sự rất thịnh soạn. Trong khi chuyển đến nơi này, bá tánh nghèo khổ nuôi gà cốt yếu là để gà đẻ trứng rồi mang bán, chưa tới bước đường cùng sẽ không bán gà, nguyên liệu nấu ăn bày bán ngoài chợ tương đối đơn giản. Họ lại không có thôn trang ở đây, muốn mua chỉ có thể đi ra chợ mua. Tất nhiên cũng có địa chủ địa phương biếu tặng, nhưng y từ chối hết rồi.

Hai người đang nói chuyện thì bà tử vào báo:

- Lão gia, đoàn xe từ Kinh Thành đến rồi ạ!

Ngọc Sương đứng dậy, nói:

- Mẹ lại gửi đồ cho chúng ta đấy.

Mẹ của nàng ấy và mẹ chồng thường xuyên gửi đồ đến lắm, sợ cả hai phải sống khổ. Lưu Phong cũng dở khóc dở cười, mẹ và nhạc mẫu chăm gửi đồ thật. Hai người mẹ còn thích bàn trước với nhau, gửi đồ khá là đầy đủ.

Sau khi chuyển hết đồ xuống, Ngọc Sương mới thấy có con gà mái có thể đẻ trứng và hai con dê. Lưu Phong ngạc nhiên, hỏi:

- Sao lại có cả con vật còn sống thế này?

Ngọc Sương: - Thiếp hồi âm bảo rằng mọi chuyện đều ổn á.

- Chắc là mẹ không tin, nghe ngóng và hỏi thăm là biết hết tình hình ở đây mà.

Lưu Phong đoán không sai. Đầy tớ hỏi thăm rõ ràng đã trở về thuật lại hết, nên bây giờ mới gửi cả vật sống đến. Ngoại trừ vật sống, đa số là lương thực và đồ khô cũng như một ít thịt khô phương Nam. Ngọc Sương xem thư hai người mẹ viết, nàng ấy xoa nhẹ cánh mũi rồi đưa cho tướng công xem.

Lưu Phong xem xong, nói:

- Quả nhiên là đã đi hỏi thăm rồi.

Ngọc Sương đưa mắt nhìn quả sầu riêng, hồi còn ở nhà nàng ấy thích ăn sầu riêng, ban đầu cảm thấy hơi thối, sau khi ăn thử cả nhà nàng ấy đều rất thích nó.

- Sao mẹ gửi nhiều quá vậy?

Lưu Phong nhìn sầu riêng trong rương lâm vào trầm mặc. Trái cây gì chứ, rõ ràng là bạc cả đấy.

  

Kinh Thành

Uông Uý phụ nhạc phụ sửa lại giá trồng rau quả trong vườn, Xương Lễ thấy trên trán con rể lấm tấm mồ hôi bèn nói:

- Con nghỉ ngơi đi, ta làm một lúc là xong ấy mà.

Con rể có thể giúp hắn đủ khiến hắn hài lòng rồi.

Động tác của Uông Uý không hề chậm lại, cười nói:

- Cha à, con không mệt đâu.

Y ở Công Bộ thường xuyên đi theo quan trên đến khắp mọi nơi, đôi lúc còn phải tự mình làm việc nên giờ đây y nhanh nhẹn hơn trước kia nhiều.

Xương Lễ không biết nên cư xử như thế nào với con rể, Lưu Phong và Uông Uý khác nhau, hắn lại không có bản lĩnh và sự lì đòn như Nhị đệ, hắn không thể nào bày ra thái độ cha vợ được. Hôm nay con rể chủ động phụ hắn, hắn cũng không quá để trong lòng. Hắn nghĩ con rể chỉ nói chơi thôi, con rể có lai lịch gì làm sao có thể làm mấy chuyện này cơ chứ. Nào ngờ con rể làm cũng rất khá, không phải nói chơi mà là thật sự muốn phụ hắn làm.

Cha vợ và con rể cùng nhau làm việc… ừ, tình cảm thân thiết hơn trước kia nhiều. Làm hết công việc thì thức ăn cũng được bày sẵn ở nhà chính, Trúc Lan vui vẻ mỉm cười khi thấy cha vợ và con rể đã bớt xa cách. Cô lại càng thêm yêu thích đứa trẻ Uông Uý này. Cơm nước xong xuôi, Ngọc Lộ đưa con về nhà.

Trên đường Kinh Thành, Xương Nghĩa vừa làm xong việc quay về Lễ Bộ, đằng trước có người uống say gây chuyện ầm ĩ, Xương Nghĩa vốn không để ý bởi lát nữa cũng sẽ có người ra giải quyết thôi. Chẳng qua nghe được giọng nói quen tai làm sao, hắn vén mành lên nhìn kỹ. Hoá ra là Ôn nhị gia, Ôn Khánh Phong.

Xương Nghĩa hờ hững nhìn Ôn Khánh Phong say rượu làm càn. Chu gia và Ôn gia không ưa gì nhau, mỗi lần vị Nhị gia này nhìn thấy hắn toàn cà khịa hắn, còn tỏ ra mình là bề trên nữa, ra sức khinh thường hắn và Chu gia. Cuối cùng Ôn Khánh Phong bị cách chức, sau này đừng hòng làm quan. Hoàng thượng không bao giờ làm chuyện “vả mặt" mình, cả đời Ôn Khánh Phong cứ sống như vậy thôi.

Sau khi cha từ chối được ban thưởng, có nói với hắn chuyện của Chua gia và Ôn gia. Nếu không phải lúc này không thích hợp thì hắn đã đổ thêm dầu vào lửa rồi.

Xương Nghĩa nói với người đánh xe ngựa:

- Chúng ta cứ đi qua đi!

Người đánh xe ngựa sửng sốt, nhưng vẫn tuân theo kêu nhường đường. Người đứng hóng chuyện chừa ra một lối, Xương Nghĩa chẳng thèm buông mành xe ngựa xuống. Hắn cứ để vậy nhìn Ôn Khánh Phong.

Ôn Khánh Phong đã hơi tỉnh rượu, sau đó mới để ý thấy là xe ngựa của Lễ Bộ. Gã vừa ngẩng đầu lên là nhìn thấy Chu Xương Nghĩa ngay, máu trong người lập tức sôi lên. Trước kia gã kiêu ngạo bao nhiêu, bây giờ không muốn nhìn thấy Chu Xương Nghĩa bấy nhiêu. Mặt gã đỏ lên trông rất đáng sợ khiến đầy tớ Ôn gia hoảng hồn, chờ xe ngựa nhà mình tới vội vàng kêu người dìu Nhị gia lên xe ngựa.

Chu Xương Nghĩa chứng kiến chuyện ở phía sau, cười khẩy một tiếng.

Trước Tiếp