Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tấu sớ do Xương Liêm viết đã vào tới Kinh Thành. Kinh Thành nhận được tổng cộng hai quyển tấu sở khẩn từ hai châu thành, lương thực ở hai châu thành này gần như hết sạch rồi.
Chu Thư Nhân vừa lo cho con trai, vừa rầu chuyện thuốc thang. Hoàng thượng sắp sửa điều binh, cần thuốc trị thương, khu vực lũ lụt rất cần dược liệu, bên nào cũng nước sôi lửa bỏng hết. Hoàng thượng là người hạ mệnh lệnh thôi, khó nhất vẫn là các vị đại thần. Anh đang đau đầu vụ bạc, vàng thì chưa vận chuyển về Kinh Thành mà mua dược liệu cần bạc.
Chu Thư Nhân về đến nhà, nói:
- Hầy, lũ lụt phía Nam làm giảm sản lượng lương thực, cả nước có đến mấy nơi bị lũ lụt lận, chắc chắn các bộ tộc thảo nguyên đang rất hả hê trên nỗi đau khổ của người khác!
- Bây giờ cứ cười trên nỗi đau khổ của người khác đi, sẽ có một ngày bọn họ phải khóc.
Lương thực khan hiếm, các bộ tộc thảo nguyên cũng đừng hòng mua được lương thực. Lúc đó người thật sự cần khóc chính là bọn họ.
- Năm nay thời tiết thất thường khiến sản lượng lương thực sụt giảm, lại thêm lũ lụt nên nước ta sẽ bị thiếu lương thực. Các bộ tộc thảo nguyên vừa có tham vọng vừa muốn sinh tồn, hiển nhiên trận chiến lần này chỉ có tàn khốc hơn thôi.
Biến đổi khí hậu trong môi trường chung ảnh hưởng đến hoàn cảnh tổng thể. Anh đã cho người thăm dò thương nhân các nước, năm nay những nước lân cận có sản lượng lương thực dồi dào cũng bị ảnh hưởng bởi thời tiết. Sản lượng lương thực giảm sút ít nhiều, chẳng qua mức độ nghiêm trọng mỗi nước khác nhau mà thôi.
Trúc Lan: - Phía nam thiếu thuốc, chiến tranh cũng cần thuốc trị thương và giữ mạng. Anh có nghĩ ra cách gì không?
Nếp nhăn trên mặt Chu Thư Nhân hằn xuống, anh nói:
- Hiện tại giá dược liệu ở các cửa hàng dược liệu đều tăng, mua dược liệu sẽ tốn một khoản bạc không nhỏ. Lúc này tiền bạc trong quốc khố phải được tính toán rất kỹ, thật sự không thể chi ra quá nhiều bạc đâu. Tạm thời đã bàn nhau là chuyển dược liệu từ các châu khác đến.
Trúc Lan nói: - Lương thực của nhà chúng ta năm nay để dành lại hết chứ không bán nữa.
- Ừ. Chừng đó nếu thật sự có yêu cầu thì nhà ta sẽ quyên góp một mớ lương thực.
- Được đó.
Đứng trước chuyện lớn, cả hai người họ đều không phải là những người bo bo giữ của.
*
Kỳ Châu
Tới khuya Xương Liêm mới về đến nhà, thấy trong phòng còn sáng đèn bèn hỏi:
- Ta bảo là không cần chờ ta rồi mà, sao nàng còn chưa đi ngủ?
Đổng thị đứng dậy giúp tướng công thay quan phục, đáp:
- Chàng còn chưa về thì lòng thiếp không thể nào an ổn được.
Chân cẳng tướng công còn chưa khỏi hẳn, thị sợ bất cẩn một cái là lại tạo thành tổn thương lần hai. Từ lúc tướng công đến nha môn, tim thị cứ thắt lại.
Bụng của Xương Liêm khẽ kêu lên, Đổng thị đau lòng hỏi:
- Chưa ăn cơm hả?
- Ừ, tri phủ đại nhân không ăn nên bọn ta cũng chưa ăn.
Đổng thị: - Thiếp có bảo phòng bếp hầm canh gà cho chàng, vừa hay có thể ăn cùng mì sợi. Chàng ăn xong rồi hẵng đi ngủ!
Xương Liêm cười nói:
- Giờ mà vẫn có gà để ăn, nương tử của ta thật sự rất biết cách sống đấy.
- Thói quen tích trữ đồ đạc của thiếp là học được từ mẹ chứ đâu!
Xương Liêm nghĩ đến dược liệu trong nhà, hắn chột dạ xoa nhẹ cánh mũi. Nương tử tích trữ rất nhiều dược liệu, vả lại hằng năm cha mẹ sẽ gửi một mớ dược liệu đến đây. Dược liệu trong nhà không ít, hắn lén tiết lộ cho tri phủ đại nhân an tâm.
Tri phủ đại nhân là quan thanh liêm, không có bao nhiêu dược liệu. Hắn định bụng lén đưa cho tri phủ đại nhân ít dược liệu không quá đắt đỏ nhưng tri phủ đại nhân bảo không cần đúng như dự đoán của hắn, còn bảo hắn không cần lo lắng. Nếu là người khác nói ra lời này chắc hắn phải suy xét tới lui trong lòng mấy bận, riêng tri phủ đại nhân nói thì hắn tin. Kết quả là hắn quyên góp phần lớn dược liệu, chỉ để lại đủ dự phòng trong nhà. Kể cả như vậy, dược liệu mà hắn quyên góp cũng không khiến hắn trở nên nổi bật. Mà vốn dĩ hắn cũng không muốn làm gì thu hút ánh nhìn, cứ bình bình là được rồi.
Chu phủ
Hôm sau Trúc Lan nhận được thư của Minh Thuỵ, cô nói với Thanh Tuyết:
- Cuối cùng cũng khởi hành về Kinh Thành rồi.
Thanh Tuyết cười đáp:
- Chắc chắn nương tử của Liễu đại nhân sẽ mừng như điên cho coi.
Trúc Lan bật cười thành tiếng: - Đúng vậy.
Dạo gần đây Quách thị rất chăm tới phủ, thị rầu thúi ruột vì con trai mình. Trúc Lan cất lá thư vào, bây giờ chỉ còn mỗi con trai của cô chưa về nhà thôi.
Không bao lâu sau, Triệu thị hớn hở bước vào. Nói:
- Mẹ ơi, Minh Thuỵ đang trên đường về nhà rồi.
- Giờ con có thể yên tâm rồi đấy.
- Dạ. Mẹ này, con tính chờ Minh Thuỵ về rồi cho Ngọc Điệp đính ước luôn. Mẹ thấy vậy có ổn không?
Trúc Lan: - Ổn chứ. Minh Thuỵ trở về vừa hay có thể đích thân kiểm tra Liễu nhị công tử.
Triệu thị rất thông cảm với con rể tương lai, thị là mẹ nên thị hiểu rõ tính tình của con trai nhất. Con trai mà về chắc chắn sẽ toàn chọn điểm yếu của Liễu Nguyên Bác để xoáy vào thôi.
Triệu thị nói tiếp:
- Vậy con bảo tướng công nói với Liễu đại nhân một tiếng trước.
Thị ngại nói với Quách thị quá, lúc thị bị bệnh, Quách thị quan tâm thị lắm, nên thị không tài nào mở lời được.
Lại hai ngày nữa trôi qua, Ôn nhị gia chính thức bị cách chức. Bây giờ Ôn gia đã hoàn toàn an phận. Trúc Lan hay tin nghĩ thầm trong bụng, Hoàng thượng đã trị Ôn gia xong rồi, sau này sẽ không dễ gì đụng đến Ôn gia, mà Chu gia cũng phải thu mình theo. Cô sực nhớ tới Minh Thuỵ lập công, vốn dĩ công lao cứu giá không nhỏ, cộng thêm mỏ vàng quá sức thu hút, Ôn gia an phận thì cháu trai cô thiệt thòi rồi!
*
Hoàng cung
Hoàng thượng chắp tay sau lưng, hỏi:
- Ái khanh chắc chắn là không yêu cầu bất kỳ điều gì không:?
Chu Thư Nhân: - Vâng. Thần không nói thì Hoàng thượng cũng sẽ tiếp tục đào thôi, thần không dám kể công.
Hoàng thượng cười nói:
- Trẫm cứ ngỡ là khanh sẽ xin vàng đấy.
Chu Thư Nhân cúi đầu, thưa:
- Thần yêu bạc thật nhưng chỉ lấy phần thần đáng được nhận thôi, thần sẽ không tham lam những thứ không phải của mình.
Hoàng thượng không hề thử Chu Thư Nhân, ngài thật lòng muốn ban thưởng mà Chu Thư Nhân lại trực tiếp từ chối. Ngài nói:
- Các vị ái khanh đều giống Thư Nhân thì trẫm có thể kê cao gối mà ngủ rồi.
Chu Thư Nhân cười khẩy trong lòng, ai cũng giống anh thật thì Hoàng thượng chỉ có nghi thần nghi quỷ thôi.
Hoàng thượng nâng tay, nói:
- Thư Nhân bình thân.
Chu Thư Nhân cũng chẳng muốn quỳ, tuổi tác càng lớn càng ít khi phải quỳ, quỳ một lần là đầu gối lại đau nhức, anh đáp:
- Vâng.
Hoàng thượng mân mê chuỗi ngọc, nói:
- Cháu trai của khanh vẫn sẽ là thường dân, công lao của đứa trẻ này đành tính cho con trai của khanh vậy.
Chu Thư Nhân thầm mắng tổ tông Ôn gia. Nếu Nhị phòng Ôn gia không gây chuyện thì Hoàng thượng đã không nhanh nhẹn xử lý Nhị phòng Ôn gia, chắc chắn sẽ chờ Thái tử hồi kinh. Giờ thì hay rồi, Nhị phòng Ôn gia bị cách chức, sau này không có cơ hội thăng tiến. Lần này Hoàng thượng cực kỳ mạnh tay, đánh thẳng vào cốt lõi của Ôn gia, Ôn gia an phận, dẫn đến Chu gia và Thượng Quan gia càng thêm bắt mắt.
Hễ nghĩ tới là Chu Thư Nhân lại tức, rõ ràng đã lập công lớn nhưng chỉ có thể đứt ruột từ chối. Anh lại quỳ xuống, thưa:
- Hộ giá Thái tử là bổn phận của Minh Thuỵ, không có Hoàng thượng hạ chỉ khai quật mỏ vàng thì mỏ vàng mà Minh Thuỵ phát hiện ra cũng chỉ là cái vỏ rỗng thôi. Nó không dám nhận công đâu ạ.
Ánh mắt Hoàng thượng trở nên sâu xa, hỏi:
- Khanh đang nói thật lòng à?
Chu Thư Nhân đưa tay lên thề:
- Những lời thần nói là những lời từ tận đáy lòng.
Lời nói thật lòng đấy, nhưng trong lòng đang đau dữ lắm.
Hoàng thượng ý nhị nói:
- Khanh có biết con đường làm quan của Lão Nhị nhà khanh là hữu hạn không. Đây là cơ hội, nếu bỏ lỡ cơ hội này thì không ai biết được tương lai có còn cơ hội nào nữa hay không.
Chu Thư Nhân đã phân tích cho con trai rồi, con trai rất hận Nhị phòng Ôn gia, anh tự nhủ “chịu thiệt đổi lại phúc phần" bởi Chu gia đã đủ bắt mắt rồi. Ôn gia an phận, Chu gia càng phải ẩn mình hơn nữa. Anh đáp:
- Thần biết. Nhưng con trai của thần có tâm huyết, nó sẽ bắt lấy cơ hội bằng chính khả năng của nó.
Hoàng thượng duỗi tay đích thân đỡ Chu Thư Nhân đứng dậy, nói:
- Trẫm đã hiểu lòng của ái khanh rồi.
Chu Thư Nhân chửi thầm Ôn gia trong bụng, ngoài mặt phải cười. Khổ hết biết nói!
Sau khi Chu Thư Nhân rời đi, Hoàng thượng bèn đứng dậy đi gặp phụ hoàng. Thái Thượng Hoàng cười nói:
- Chu Thư Nhân hiểu rất sâu sắc về đạo cân bằng. Thế cũng hay mà, Chu gia sẽ là thanh kiếm có ích trong tay Hoàng thượng.
Hoàng thượng cười theo, nói:
- Chắc Chu Thư Nhân đang đau lòng lắm.
Thái Thượng Hoàng bật cười thành tiếng:
- Đúng vậy, không biết tên già đó đang chửi rủa Ôn gia cỡ nào trong bụng đâu!