Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1425: Nước Xa Không Cứu Được Lửa Gần

Trước Tiếp

Minh Thụy là người gan dạ lại không sợ mệt nhọc, những ngày qua hắn vẫn luôn đi theo quan binh lên núi, hắn tận mắt nhìn thấy đào ra được vàng thô, một khối vàng thô rất lớn. Thượng Quan Lưu nhìn Vương phó tướng và Thái Tử đi vào phòng, hạ giọng hỏi Minh Thụy:

- Đào được thật hả?

- Ừ, đào được.

Đã xác nhận rồi, chỗ sơn thôn đào chui chỉ là nhánh nhỏ. Bây giờ mới đào vào nhánh chính.

Thượng Quan Lưu vỗ tay:

- Chúng ta phát tài rồi… không đúng, là chúng ta lập công lớn rồi!

Dù có làm thế nào Minh Thụy cũng không thể kìm được khóe môi của mình: - Ừ.

Thái Tử muốn đích thân lên núi nhưng bị Tề Vương ngăn cản, cuối cùng là Tề Vương tự lên núi xác nhận. Dù sao Thái Tử vẫn còn nhỏ tuổi, đây là mỏ vàng đấy, phụ hoàng chưa từng giấu dã tâm của mình với cậu ta, mà cả nước có quá nhiều nơi cần dùng tới bạc. Chỉ riêng tiền sửa đường hằng năm đã tuôn ra như nước chảy rồi, còn có tiền sửa chữa đê đập nữa. Kể cả đã mở rộng tuyến hàng hải nhưng bạc trong quốc khố vẫn không dư được bao nhiêu. Hiện tại phát hiện được mỏ vàng, quốc khố cũng có thể dư dả hơn một chút, nhất định Chu thượng thư sẽ vui lắm cho xem.

Kinh Thành, Chu gia vẫn mời đại phu, Triệu thị thức trắng đêm vì lo lắng cho an nguy của con trai, sau khi ăn sáng xong thì cảm thấy trong người không được thoải mái. Trúc Lan hỏi đại phu biết không có chuyện gì lớn mới yên tâm, cô an ủi Triệu thị:

- Lần này ám sát không thành công, muốn ám sát nữa thì khó lắm nên để Minh Thụy đi theo Thái Tử sẽ an toàn hơn.

Triệu thị nói: - Mẹ ạ, con không sao đâu. Để mẹ phải lo lắng rồi.

- Mẹ hiểu mà, con đi ngàn dặm mẹ lo lắng. Đây là tình thương của mẹ.

Triệu thị uống thuốc xong, nói:

- Mẹ ơi, chỉ là con hay nghĩ nhiều thôi.

Thị luôn nghĩ tới việc con gặp chuyện không may, tự mình hù dọa mình. Chỉ cần nghĩ rằng con trai qua đời là thị lại muốn đi theo nó.

Trúc Lan cũng bó tay với cái tính này của Triệu thị, chỉ có thể để Triệu thị tự suy nghĩ thông suốt thôi. Cô nói chuyện với Triệu thị một hồi rồi đi về.

Triệu thị bị bệnh, Minh Thụy vẫn chưa hồi kinh nên nhị phòng lo lắng không thôi. Vậy là chuyện đính hôn của Ngọc Điệp cũng bị dời lại. Triệu thị phái bà tử thân cận của mình tới Liễu gia truyền lời, Quách thị nghe xong rất thông cảm, nếu con trai bà ấy xảy ra chuyện, đã thế còn chưa hồi kinh thì bà ấy cũng sẽ thấp thỏm lo âu giống như thế.

Quách thị bảo nha hoàn báo một tiếng cho con trai biết. Liễu Nguyên Bác nhận được tin, bóp bóp vật liệu trong túi tiền, khối vật liệu này là y chọn cho Chu Ngọc Điệp, tính chờ khi nào đính hôn sẽ tặng cho nàng ấy. Gã sai vặt thấy công tử ủ rũ, từ khi công tử biết mình sắp đính hôn thì ai cũng nhận ra công tử vui vẻ tới mức nào. Cho dù đại công tử có bảo công tử mời khách thì công tử cũng chịu.

Gã sai vặt an ủi:

- Chờ Minh Thụy công tử quay về kinh là công tử có thể đính hôn rồi.

Liễu Nguyên Bác lại nói:

- Nhưng ai biết đến bao giờ Chu Minh Thụy mới về kinh chứ, haiz.

Ai bảo Chu Minh Thụy là đại cữu ca ruột làm gì, đại cữu ca vẫn chưa vừa lòng với y, nếu bây giờ đính hôn thì y có thể tránh chuyện bị đại cữu ca làm khó, nhưng chờ đại cữu ca về thì... Đầu ngón tay Liễu Nguyên Bác run lên, y dám chắc vì cái tính keo kiệt của mình mà đại cữu ca nhất định sẽ làm y tiêu tiền!

  

Lễ Bộ, Xương Nghĩa nhận được năm tấm thiệp mời, hắn không phải người xuất thân từ khoa cử, mà nhóm công tử thế gia lại vô cùng kiêu ngạo, từ trong xương cốt của họ toát ra sự khinh thường đối với những người không đi thi như hắn nên trước kia chưa bao giờ gửi thiệp cả.

Đại ca không làm quan, nhưng ai bảo người ta có đứa con trai giỏi giang làm gì, sau này còn có tước vị, thế nên đại ca nhận được nhiều thiệp và được chào đón hơn cả hắn. Song, người nhận được nhiều thiệp mời nhất trong nhà lại là Xương Trí, bởi Xương Trí có học vấn tốt nhất, là người học rộng nhất. Trong mắt Xương Nghĩa không có ý cười, hắn không thấy vui vẻ chút nào chỉ nhìn thoáng qua rồi để sang một bên.

Liễu đại nhân nhận ra, ông ấy hỏi:

- Ngài không vui à?

- Nếu con ta mà chết thì những tấm thiệp này sẽ không được gửi tới tay ta, những người này gửi thiệp tới không phải vì ta mà hoàn toàn là vì con trai ta có công cứu Thái Tử và quan trọng nhất là con trai ta còn sống.

Nếu con trai đã chết thì cho dù Thượng Quan Lưu và con trai gián tiếp cứu những công tử đi theo, bọn họ cũng sẽ không biết ơn mà có khi còn nói thầm sau lưng là con trai hắn thích thể hiện. Nhưng tiếc quá, con hắn rất may mắn, không chỉ còn sống, còn phát hiện ra mỏ vàng. Nếu đúng như lời cha nói là có khả năng vẫn còn mỏ khác thì công lao của con hắn lại lớn hơn nữa.

Liễu đại nhân nói: - Kinh Thành vốn như thế mà.

Thật ra mối quan hệ giữa các thế gia rất đơn giản, trọng điểm ở chỗ có lợi hay không.

Xương Nghĩa tấm tắc hai tiếng:

- Nói thật, cha ta có quyền thế và địa vị như hiện tại, nhưng ông ấy không chỉ tỉnh táo và tự chủ, còn dạy được huynh đệ chúng ta không bị quyền lực cám dỗ. Cha ta đúng là quá lợi hại.

Liễu đại nhân: "..."

Không phải chứ, hôm nay hết khoe con trai mà đổi sang khoe cha à?

Hai ngày sau, tấu sớ khẩn của Thái Tử vào kinh. Hoàng Thượng liền gọi Chu Thư Nhân tới để chia sẻ tin tức tốt này:

- Sau khi nghe kiến nghị của ái khanh, quả nhiên đã phát hiện thêm mỏ vàng.

Hai mắt Chu Thư Nhân sáng rỡ:

- Sản lượng của mỏ vàng này là bao nhiêu? Có thể đào được bao nhiêu vàng?

Đây là lần đầu Hoàng Thượng cười trong mấy ngày qua, ngài nói:

- Trong tin tức gửi về nói rằng sản lượng vàng rất lớn, hơn nữa độ tinh khiết cũng rất cao. Qua một khoảng thời gian nữa là lứa vàng đầu tiền sẽ tới Kinh Thành.

Chu Thư Nhân vui tới mức đi tới đi lui, vỗ tay nói:

- Tuyệt, tuyệt.

Mấy ngày nay anh rụng cả mớ tóc vì quốc khố, cuối cùng bây giờ cũng giảm được chuyện eo hẹp bạc trong quốc khố rồi.   

Đánh giặc cần bạc, mà năm nay thời tiết cũng khác thường. Phương nam liên tục có mưa to, đã có tin khẩn được gửi vào kinh, một khi phương nam xảy ra lũ lụt là lại phải chi một khoản bạc không nhỏ, không chỉ có bạc mà ruộng tốt ở phương nam cũng bị thiệt hại. Lương thực là thứ quá quan trọng ở cổ đại.

Chu Thư Nhân vui vẻ xong thì nụ cười cũng nhạt dần, có vàng rồi nhưng lại không thể đưa hết vào thị trường, sản lượng lương thực ở phương nam vốn đã giảm, nếu còn đưa một lượng tiền lớn vào thị trường thì lại càng làm ảnh hưởng tới dân chúng nhiều hơn.

Hoàng Thượng nghe xong, nói:

- Trẫm chỉ lo vui thôi.

Mấy ngày nay ngày nào cũng nghe Chu Thư Nhân lải nhải quốc khố hết bạc rồi, vậy nên ngày nào ngài cũng nghĩ tới bạc. Có điều phát hiện mỏ vàng đúng là tin vui, Hoàng Thượng ghi nhớ công lao của Chu gia. Tuy nhiên, bây giờ vẫn chưa thể công khai chuyện mỏ vàng được vì ngài vẫn chưa quên người đào vàng chui.

*

Sơn thôn Huệ Châu, sau khi xác nhận sản lượng trong mỏ vàng thì quan binh trong sơn thôn đều lên núi, chỉ để lại vài người ở sơn thôn, họ nhanh chóng xóa đi tất cả dấu vết. Cả Thái Tử cũng rời khỏi sơn thôn.

Sơn thôn khôi phục lại sự yên bình trước đó, để chờ người tới lấy vàng sa lưới.

*

Kỳ Châu

Cái chân bị thương của Xương Liêm vẫn chưa khỏi nhưng hắn vẫn tới nha môn đi làm như trước, đây là do nha phủ không đủ người nên kỳ nghỉ của hắn bị hủy bỏ. Kỳ Châu có khúc sông bị vỡ đê, mặc dù không gây lũ lụt tới châu thành, nhưng cũng làm rất nhiều dân chúng gặp nạn, dân chúng chạy nạn đã đến châu thành rồi.

Hiện tại mưa vẫn chưa ngừng, dân chúng trong thành có người rời đi vì sợ khúc sông gần châu thành cũng bị vỡ đê và phần lớn dân chúng vẫn đóng chặt cửa nhà. Xương Liêm nhíu chặt mày, lương thực của Kỳ Châu năm nay mất sạch, hắn day trán, bây giờ thứ mà châu thành thiếu nhất chính là dược liệu. Mưa to không dứt, lều dựng tạm bị dột mưa dẫn đến có rất nhiều người già trẻ em sinh bệnh. Mấy châu xung quanh cũng thấy lo lắng không thôi, không trích ra được bao nhiêu dược liệu để chi viện cho Kỳ Châu.

Xương Liêm nhấc bút viết tấu sớ, báo cáo tình hình ở Kỳ Châu cho Kinh Thành. Sau khi viết xong tấu sớ hàng lông mày của hắn vẫn không dãn ra, Kỳ Châu cách xa Kinh Thành. Nước xa không cứu được lửa gần.

Tri phủ đi thị sát bên ngoài về, quan phục trên người ướt đẫm. Xương Liêm vội nói:

- Đại nhân mau đi thay quần áo đi, đừng để bị cảm lạnh.

Tri phủ sốt ruột lắm, sao lúc ông sắp được thuyên chuyển thì lại xảy ra lũ lụt thế này, hay số ông phải làm tới nơi tới chốn, vì bị cảm nên giọng nói của ông rất khàn:

- Bản quan không sao, bên ngươi thống kê tới đâu rồi?

Xương Liêm đưa số liệu đã thống kê xong cho Tri phủ, lại đưa tấu sớ đã viết xong cho ông:

- Ở đây hết ạ.

Tri phủ đọc tấu sớ xong thì thở dài:

- Nhà bản quan vẫn còn một ít dược liệu, để bản quan làm gương quyên góp dược liệu trước, mọi người cũng đừng giấu nữa, mạng của dân chúng quan trọng hơn.

Xương Liêm rất kính nể Tri phủ, Tri phủ vì dân là Tri phủ tốt, hắn thấy rõ những gì ông đã làm trong những năm qua, bèn nói:

- Vậy hạ quan sẽ phái người về nhà chuẩn bị dược liệu.

Tri phủ nhìn Chu Xương Liêm với vẻ vừa lòng, mấy năm nay bọn họ phối hợp khá ăn ý.   

Trước Tiếp