Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân cười nói:
- Kêu thê tử của con tới chủ viện ăn cơm luôn.
Xương Nghĩa: - …Cha đúng là cha ruột.
Chu Thư Nhân thầm nghĩ, có thể trốn bao lâu thì trốn bấy lâu. Dù sao cứ dùng hai vợ chồng Xương Nghĩa để phân tán sự chú ý của vợ trước đã.
Xương Nghĩa muốn khóc, nương tử của hắn không nổi giận thì thôi, một khi đã nổi giận là chết người thật đấy, lần này hắn chết chắc rồi. Vậy mà cha còn xem hắn như lá chắn, mẹ cũng xử hắn cho xem.
Chu Thư Nhân vuốt râu nói:
- Công lao của Minh Thụy sẽ được tính cho con, Minh Thụy không chỉ có công cứu Thái Tử thôi đâu.
Xương Nghĩa vội hỏi:
- Còn công lao gì nữa ạ?
Chu Thư Nhân nói nhỏ:
- Minh Thụy phát hiện mỏ vàng.
Xương Nghĩa há to miệng, vỗ lên mặt mình mấy cái mới nói:
- Không hổ là con trai con, số nó là số kiếm tiền rồi.
- Con là con trai ta.
Xương Nghĩa: "?"
Chu Thư Nhân vuốt râu:
- Hai đứa có tài vận là do giống ta thôi.
Xương Nghĩa há miệng th* d*c, thôi được, cha nói đúng lắm, đúng là cha già nhà mình rất biết cách kiếm tiền. Hắn lại cười nói:
- Tụi con đều giống cha hết.
Chu Thư Nhân vừa lòng, nói:
- Con xem, nếu con đã thừa hưởng tài vận đó của ta thì có phải người làm con trai như con nên hiếu thảo với cha hay không. Tốt nhất là nhận chỉ một mình con giấu giếm chuyện kia thôi, con nói xem có đúng không?
Xương Nghĩa: "..."
Hắn, hắn cũng sợ mẹ mà!
Về đến nhà, Chu Thư Nhân dùng ánh mắt ngăn cản con trai bỏ chạy, quay về chủ viện, anh ra hiệu cho con trai vào trước. Xương Nghĩa hít sâu một hơi, cuối cùng cũng đi vào, mới vào đã thấy cây chổi lông gà trên bàn đầu tiên, hắn quay đầu lại nhìn cha. Trong lòng chậc chậc hai tiếng, khó trách cha già không dám về nhà.
Trúc Lan nói móc:
- Để ta xem là ai vào thế này, không phải là Chu đại nhân đấy sao?
Xương Nghĩa nhanh chóng quỳ xuống, nói:
- Mẹ ơi, con sai rồi, con không nên giấu mẹ, cũng không nên cản cha không được nói cho mẹ biết. Mẹ muốn đánh thì hãy đánh con đi!
Haiz, vì là cha ruột nên người làm con trai như hắn chỉ có thể bao che thôi.
Trúc Lan cầm chổi lông gà lên, sờ lông trên chổi:
- Đây là ý của con à?
Xương Nghĩa tạm dừng vài giây, kiên định nói:
- Là ý của con ạ.
Trúc Lan cười nói:
- Được! Để lát nữa Thanh Tuyết quay về cùng con, mẹ sẽ thuật lại nguyên văn lời này cho thê tử của con nghe. Haiz, mẹ già rồi không quản cái nhà này nổi nữa. Bây giờ con lên làm chủ gia đình được rồi đấy.
Xương Nghĩa: - ...Mẹ ơi.
Trúc Lan phất tay:
- Mẹ không quản được con, con về đi, đúng rồi, vì con thích sầu riêng nên hôm nay thê tử của con chi bạc mua cho con nhiều lắm đấy.
Xương Nghĩa có linh cảm chẳng lành, nói:
- Mẹ ơi, con biết lỗi rồi. Khi nào mẹ hết giận thì khi đó con mới đi.
Bây giờ hắn không muốn quay về sân của mình một chút nào.
Nhưng Trúc Lan lại nói:
- Đừng có ăn vạ ở chỗ của mẹ, con đi ra kêu cha con vào đây.
Xương Nghĩa ủ rũ đi ra, hắn không cứu được cha rồi:
- Cha ơi, con về trước đây. Cha tự cầu phúc nhé.
Chu Thư Nhân tỏ vẻ con đúng là đứa vô dụng, anh nói:
- Chẳng được tích sự gì.
Nói xong anh nhanh chân vào sân, kết quả vừa tới cửa đã rùng mình.
Xương Nghĩa thấy rất rõ ràng, trợn mắt xem thường, cha thì ghê gớm lắm cơ, cha giỏi thì vào đi chứ sợ cái gì!
Chu Thư Nhân cười làm lành bước vào phòng:
- Vợ ơi! Ái chà chổi lông gà nặng lắm, để anh cầm giúp em nhé.
Trúc Lan dùng chổi lông gà gõ xuống bàn:
- Giỏi ghê nhỉ, anh cũng giấu hay thật. Anh suy nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói chuyện với em.
Chu Thư Nhân vừa định đùn đẩy trách nhiệm đã bị nghẹn họng:
- Anh sợ em lo thôi mà, em cũng lớn tuổi rồi, anh chỉ sợ em không chịu nổi thôi, nếu em xảy ra chuyện gì thì anh chết mất.
Trúc Lan đã nguôi giận từ lâu, chỉ là vẫn phải cảnh cáo ông già này mới được:
- Sức chịu đựng của em kém đến vậy à?
Chu Thư Nhân đưa mắt nhìn, em nói thử xem?
Trúc Lan lặng thinh, muốn biện giải nhưng không nói nên lời chữ nào. Cô thở dài nói:
- Đúng là già rồi.
- Là do em quan tâm mọi người thôi.
- Nói cứ như anh không quan tâm vậy.
Chu Thư Nhân lại nói:
- Đừng giận nữa, không có lần sau đâu.
Trúc Lan hừ một tiếng:
- Ngủ riêng, cho anh nhớ đời.
Chu Thư Nhân:
- ...Đừng mà vợ.
Thói quen của con người là thứ rất đáng sợ, bọn họ nương tựa lẫn nhau để đến được hôm nay nên bây giờ thật sự không thể thiếu nhau được.
Hôm sau, Chu Thư Nhân vào chầu với vẻ mặt không có tinh thần, Xương Nghĩa và Xương Trí cũng phải tới nha môn, Xương Trí nhìn nhị ca với vẻ khó hiểu:
- Nhị ca, chân huynh bị sao thế?
Xương Nghĩa hơi động đậy chân, vẫn còn hơi đau, là do hôm qua quỳ lên vỏ sầu riêng, nói:
- À, bị trẹo chân ấy mà.
Xương Trí không nghĩ nhiều nhưng Minh Vân thì nhìn nhị thúc tới mấy lần, nhớ tới chuyện của Minh Thụy, hắn hơi nhếch môi, nhị thúc bị xử rồi chứ gì.
Sau khi tan chầu, Chu Thư Nhân mơ mơ màng màng buồn ngủ, vừa đi vừa ngáp, Uông Cự khó hiểu, hỏi:
- Hôm qua ngài vui tới mức thức trắng đêm à?
Chu Thư Nhân đáp: - Ừ.
Giọng điệu Uông Cự chần chờ:
- Sao không giống ngài của mọi khi vậy!
Chu Thư Nhân hừ một tiếng, sải bước nhanh về phía trước. Anh còn phải về Hộ Bộ để ngủ bù nữa!
Những ngày sau đó, cuộc sống của Ôn gia cũng không tốt lắm, nhất là Nhị phòng của Ôn gia, đi đâu cũng bị nhắm vào. Chuyến đi xuất hành cùng Thái Tử lần này không chỉ có thương vong mà còn có người bị thương, và bị thương nặng. Nếu không nghỉ ngơi đàng hoàng thì sau này sẽ để lại di chứng. Hoàng Hậu lại bị động thai chảy máu, khiến Hoàng Thượng càng tức giận hơn.
Cháu trai và cháu gái của Trúc Lan lại được đưa ra khỏi cung, Lâm Hi sợ hãi:
- Hoàng Thượng đại bá đáng sợ quá.
Con bé chỉ lén nhìn một cái đã bị đại bá nhận ra, nhưng cho dù Hoàng Thượng đại bá có thu lại khí thế thì con bé vẫn bị dọa, tối hôm qua con bé còn mơ thấy ác mộng, vậy nên mới được đưa ra khỏi cung.
Trúc Lan xoa đầu cháu ngoại gái, nói:
- Đừng sợ, đừng sợ, Lâm Hi không làm gì sai mà, không phải Hoàng Thượng đang tức giận với Lâm Hi đâu.
Lâm Hi biết chứ:
- Bà ngoại, Hoàng Hậu bá mẫu sẽ không sao đúng không ạ?
Trúc Lan gật đầu nói:
- Ừ! Trong cung có thái y giỏi nhất, Hoàng Hậu sẽ không sao đâu.
Từ lời kể của cháu ngoại gái, cô đã đoán được gần hoàn chỉnh những chuyện xảy ra rồi, Ôn gia bị nhằm vào, Ôn gia nhị phòng không cam lòng khi bị ghẻ lạnh cho nên mới tìm cách để truyền tin cho Hoàng Hậu. Tuy nhiên quá trình mang thai lần này của Hoàng Hậu rất gian nan, chắc chắn tin Thái Tử bị ám sát cũng bị giấu nhẹm đi. Vốn dĩ Hoàng Hậu đã lo lắng cho Thái Tử rồi, không bị động thai mới là lạ. Kinh Thành đang quan sát Hoàng Hậu, Hoàng Hậu mà gặp chuyện thì rất nhiều người vui cho xem.
Ôn lão gia tử sắp tức chết rồi, lão đã cấm tiệt không cho truyền tin vào cung, nhưng được… được lắm, lại dám lén lão để truyền tin đi. Ôn lão gia tử dạy lại con trai rồi tiến cung thỉnh tội.
Chu Thư Nhân về nhà kể cho vợ nghe:
- Vì Hoàng Hậu nên Ôn gia bị mờ mắt bởi quyền lực, Ôn lão đại nhân lại không dạy dỗ tốt con trai, nếu không phải Hoàng Thượng nể mặt Thái Tử và Hoàng Hậu, Ôn gia từ bỏ nhị phòng vẫn chưa đủ đâu.
Bây giờ dáng vẻ của Ôn lão gia tử lúc rời cung đã truyền khắp Kinh Thành rồi, chân ông cụ run lẩy bẩy.
Trúc Lan bĩu môi nói:
- Chả ai đồng tình Ôn gia đâu.
Hoàng Hậu mới là người ở thế khó: vừa mang thai vừa lo cho con trai, lại còn phải để ý nhà mẹ đẻ.
Lại qua ba ngày tin tức Hoàng Hậu bình an mới truyền ra cung, lúc này Ôn gia thở phào nhẹ nhõm. Sau chuyện lần này, cuối cùng Ôn gia cũng chịu ngoan ngoãn yên phận.
*
Sơn thôn Huệ Châu
Thái Tử còn chưa biết chuyện ở Kinh Thành, từ sau khi nhận được hồi âm của phụ hoàng thì cậu ta ở lại hẳn sơn thôn. Mỏ vàng đã được đào tiếp mấy ngày rồi, trong lúc Thái Tử đang nghĩ về mỏ vàng thì chợt nghe thấy tiếng la. Cậu ta vội vàng đứng lên, vậy là đào ra được!