Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thảo luận không được kết quả gì, thích khách xuất hiện ở Huệ Châu nên Tri phủ Huệ Châu phải điều tra rõ ràng lai lịch của thích khách để lấy công chuộc tội. Tri phủ Huệ Châu đúng là xúi quẩy thật mà!
Sau khi tan chầu, đại thần cả triều đều biết hai vị công tử của Thượng Quan gia và Chu gia mất tích. Vì tin tức không thuận tiện nên nhanh nhất cũng phải sang ngày mai thì tin Minh Thụy và Thượng Quan Lưu đã được tìm thấy mới có thể gửi về tới Kinh Thành. Bây giờ ai cũng nhìn Thượng Quan đại nhân và Chu Thư Nhân với ánh mắt đồng tình, đương nhiên nếu đã có đồng tình thì cũng có người cười trên nỗi đau của người khác, nhất là những kẻ đố kỵ Thượng Quan gia có Thái Tử Phi, đố kỵ Chu gia làm gì cũng thuận lợi.
Thượng Quan lão đại nhân như già thêm mười tuổi, ông ấy biết chuyện Thái Tử bị ám sát từ rất sớm, nhưng ông ấy vẫn ôm hy vọng cháu trai có thể bình an, song tấu sớ của Tri phủ Huệ Châu hôm nay đã đánh nát hy vọng đó. Cháu trai ông ấy là người không biết võ nghệ thì sao mà trốn thoát được, Thượng Quan lão đại nhân chẳng buồn để ý tới ai mà rời đi trước.
Chu Thư Nhân cũng cúi đầu đi mất, Uông lão gia tử ra hiệu cho Uông Cự đi theo, Uông Cự chớp chớp mắt, từ khi nào mà ông ấy làm cha hiểu lầm rằng mình có thể an ủi được Chu Thư Nhân thế?
Mặc dù trong lòng Uông Cự nghĩ như vậy nhưng ông ấy vẫn đi theo, nói:
- Minh Thụy là đứa có phúc, ở hiền gặp lành, nhất định sẽ bình an thôi.
Chu Thư Nhân nói: - Võ nghệ của Minh Thụy không tồi.
Uông Cự sửng sốt, đây là lần đầu tiên ông ấy thấy Chu Thư Nhân không tự tin thế này, mặc dù Chu gia đông con nhiều cháu nhưng ở trong lòng Chu Thư Nhân thì đứa cháu nào cũng quan trọng như nhau, ông ấy hùa theo:
- Đúng vậy, võ nghệ của Minh Thụy không tồi, không phải ngài hay khoe là Minh Thụy giống đứa con trai thứ hai của ngài lắm sao, vậy nên chắc chắn thằng bé sẽ không sao đâu.
Chu Thư Nhân chỉ cần có người khẳng định thôi:
- Đúng vậy, Xương Nghĩa là người tắm máu để đi, vì vậy chắc chắn thằng bé cũng không sao đâu.
Lý Chiêu đứng cạnh nghe thấy thế, há miệng th* d*c, những võ tướng khác tiếp nhận rất nhanh vì chuyện con nối dõi nhà võ tướng bỏ mạng trên chiến trường là chuyện quá đỗi bình thường, trong khi quan văn lại khó chấp nhận nổi.
Lễ Bộ, Xương Nghĩa nghe được tin tức thì làm đổ nghiêng mực trong tay, trên quan phục toàn là mực nước, đứng như trời trồng một hồi không nhúc nhích.
Liễu đại nhân quan tâm, hỏi:
- Ngài… ngài không sao chứ?
Xương Nghĩa nhắm mắt lại, một lát sau mới mở mắt ra, cúi đầu dọn dẹp bàn, trả lời:
- Không sao hết.
Liễu đại nhân không tin, từ khi hai nhà thân thiết hơn, ông ấy phát hiện Chu Xương Nghĩa là một người rất thích khoe con trai, Chu Minh Thụy là trưởng tử của nhị phòng - là toàn bộ tâm huyết của nhị phòng.
Xương Nghĩa cúi đầu nói:
- Chỉ là mất tích thôi, không tìm thấy người tức là vẫn bình an. Ta không sao cả.
Hắn không tin con trai mình sẽ xảy ra chuyện, người xưa có câu mẫu tử liền tâm, nhưng mấy ngày nay nương tử không có biểu hiện gì khác thường, vẫn vui vẻ chuẩn bị cho con gái đính hôn nên chắc chắn con trai không sao cả.
Liễu đại nhân lại cảm thấy là Chu Xương Nghĩa đang đang trốn tránh, trong tình huống này mất tích có khác gì tử vong đâu. Mà ông ấy lại không biết nên khuyên bảo như thế nào. Haiz, xem ra phải dời lại chuyện đính hôn của con trai rồi.
Chu gia
Thú thật Trúc Lan chẳng nhận được tin tức gì, gần đây các nhà không ra ngoài, cũng chẳng nhận thiệp mời nào, tất cả mọi người đều muốn chờ lời đồn vượng phu lắng xuống. Chu Thư Nhân còn dặn dò đám người quản gia, hơn nữa chỉ cần là người thông minh thì sẽ không tới cửa vào lúc này nên mới giấu được tin tức.
Lâm gia thì khác, Lâm gia lão phu nhân bị sốc. Nếu Chu Minh Thụy gặp chuyện không may thì cháu gái bà ấy sẽ phải gánh cái danh khắc chồng trên lưng. Lâm Tình không tin, nàng ấy tin rằng Chu Minh Thụy sẽ không sao hết khiến lão phu nhân thấy thế chỉ có thể thở dài.
Buổi tối, Chu Thư Nhân biết tin tức vẫn còn giấu được thì thở phào nhẹ nhõm, chịu đựng bọng nước do nhiệt miệng, anh ráng ăn nửa bát hoành thánh. Hôm nay, Chu Thư Nhân đi đón lão Nhị về nhà, hai người nhất trí về việc giấu người trong nhà, chỉ bọn họ sốt ruột nóng lòng là đủ rồi.
Hôm sau, Chu Thư Nhân soi gương, trong miệng anh nổi mấy bọng nước, đến nỗi uống nước còn thấy đau. Đã thế còn phải ráng chịu để vào chầu.
Vừa đến cửa cung, Chu Thư Nhân nhìn thấy Trương công công, thấy trên mặt Trương công công là nụ cười, Chu Thư Nhân không thể diễn tả được cảm giác trong lòng mình. Sau khi nghe Trương công công nói, phải mất một lúc sau anh mới phản ứng lại, nhếch miệng cười ha ha, nói:
- Ta đã bảo cháu ta có phúc lắm mà!
Trong lòng Trương công công đầy thổn thức, đâu chỉ là nhiều phúc chứ.
Thượng Quan lão đại nhân cũng bừng tỉnh, nhanh chóng bước tới nói:
- Cảm ơn, nếu như không có cháu trai ngài thì chắc chắn cháu trai ta đã bỏ mạng rồi.
Bây giờ Chu Thư Nhân đã lấy lại tinh thần, bọng nước trong miệng cũng không còn đau nữa:
- Bọn chúng đều vì Thái Tử thôi, giúp đỡ lẫn nhau ấy mà.
Thượng Quan lão đại nhân cũng cười nói:
- Chu đại nhân nói đúng, bọn chúng bảo vệ Thái Tử là chuyện nên làm.
Trương công công: "..."
Chậc chậc! Xem hai vị đại nhân không cần lo cho cháu trai nữa, cứ há mồm ra là tranh công cho cháu trai mình.
Động tĩnh bên này lớn như vậy, chỗ bọn họ đứng còn dễ thấy nên ai cũng nghe được có chuyện gì xảy ra. Uông lão gia tử thấy mừng cho Chu gia, Uông Cự thì niệm một câu a di đà Phật trong lòng. Đám người Lý Chiêu khỏi phải đồng tình nữa, giờ ai cũng chuyển sang hâm mộ ghen tị.
Ôn lão đại nhân thở phào, có trời mới biết lão sợ cháu trai hai nhà này gặp chuyện tới mức nào. Ôn gia vẫn chưa tự cao đến mức kết thù công khai với Thượng Quan gia và Chu gia. Còn hai nhà khác thì hôm qua lão đã sai người đi biếu đồ rồi, chỉ cần đủ ích lợi là được, giờ nhìn mà xem, hôm qua còn nhìn lão đầy thù hận, hôm nay làm gì còn hận thù gì nữa. Lão chỉ sợ Chu gia và Thượng Quan gia thôi, hai nhà này đều không dùng con cháu để trao đổi lợi ích. Nếu thật sự kết thù thì sẽ bám riết Ôn gia không buông. Hơn nữa… Ôn lão đại nhân thở dài, lần này Thái Tử bị ám sát sẽ khiến Thái Tử càng xa cách Ôn gia hơn, như thế này là không được rồi.
Trong buổi chầu, hiếm khi trên mặt Hoàng Thượng xuất hiện nụ cười, cần phải vui vẻ chứ, người truyền tin chính là tử sĩ. Hoàng Thượng vẫn chưa nhận được thư của Thái Tử, Hoàng Thượng vui không phải vì mỏ vàng mà là vì không muốn Thượng Quan gia và Chu gia kết thù với Ôn gia. Đây không phải chuyện mà ngài muốn nhìn thấy vì dù sao đó cũng là nhà ngoại của Thái Tử, bây giờ vừa khéo là cục diện mà ngài muốn thấy nhất. Tâm trạng Hoàng thượng tốt đến mức ai cũng cảm nhận được. Sau khi tan chầu, Hoàng Thượng giữ Thượng Quan đại nhân và Chu Thư Nhân lại.
Hoàng Thượng kể lại những chuyện đã trải qua, nói:
- Chuyện là như thế. Hai đứa nhỏ đều mạnh khỏe, còn lập thêm công nữa.
Thượng Quan lão đại nhân ngơ ngác:
- Hả, mỏ vàng?
Nhà ông ấy có tài vận từ khi nào? Thật sự không phải là ông ấy chê con cháu nhà mình, nhưng thú thật thì chẳng có đứa nào có đầu óc kinh doanh cả.
Chu Thư Nhân thì lại hỏi:
- Sản lượng của mỏ vàng là bao nhiêu? Ái chà, quốc khố thiếu bạc lắm.
Hoàng Thượng: "..."
Hay lắm, không hổ là Chu Thư Nhân. Biết cháu trai không sao là nhớ tới bạc đầu tiên.
Hoàng Thượng cũng chột dạ, hình như gần đây quốc khố tốn bạc hơi nhiều thật, vừa qua còn chi thêm vài khoảng, đến mức nếp nhăn trên mặt Chu Thư Nhân đã nhiều hơn.
Hoàng Thượng thở dài:
- Mỏ vàng bị đào gần hết rồi.
Nhắc tới chuyện này Hoàng Thượng cũng buồn bực, mỏ vàng thuộc sở hữu của quốc gia, ai ngờ lại bị lén lút đào mất, còn không biết đã đào bao nhiêu năm. Vừa nghĩ lại đã tức ói máu.
Chu Thư Nhân sửng sốt:
- Chỉ cần để lại dấu vết thì có thể tìm ra vàng được đưa đi đâu mà. Về phần mỏ vàng thì đào được bao nhiêu cứ đào bấy nhiêu, có thể đào xung quanh nữa.
Cổ đại không có dụng cụ thăm dò như hiện đại, đến người có kinh nghiệm đào vàng phong phú cũng có lúc nhìn nhầm. Lỡ như đào được thì sao?
Hai mắt Hoàng thượng sáng rực lên, đúng nhỉ, cần phải khai thác cẩn thận, còn phải phái vài người đào vàng đi xem. Nhỡ đâu đám người kia chỉ mới đào được một nhánh nhỏ thì sao?
Chu Thư Nhân và Hoàng Thượng nhìn nhau, được lắm, cả hai đều nhất trí, nếu đào được thì lời rồi.
Thượng Quan lão đại nhân: "..."
Có phải ông ấy nên về hưu rồi không?