Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1421: Hào Phóng

Trước Tiếp

Trên đường rời cung Chu Thư Nhân đi rất chậm, anh và Hoàng Thượng đều biết Thái Tử sẽ gặp ám sát, nhưng lại không ngờ số lượng thích khách nhiều đến mức này, đến nỗi tử sĩ Hoàng Thượng phái theo âm thầm không thể không xuất hiện. Hiện tại Thái Tử bình an, Hoàng Thượng có thể yên tâm rồi, nhưng lại không thấy nhắc một chữ nào tới cháu trai của anh… đúng, đúng là những người khác không quan trọng bằng Thái Tử thật. Còn cháu trai anh thì sao?

Cháu trai anh và Thượng Quan Lưu là người yểm hộ cho Thái Tử, mà thích khách luôn mang tâm lý thà giết nhầm còn hơn bỏ sót nên cháu trai anh đang gặp nguy hiểm.

Ra khỏi cung, Chu Thư Nhân quay đầu nhìn hoàng cung, trong lòng mắng thời đại hoàng quyền chết tiệt, anh hít sâu một hơi, sau đó ghi sổ Ôn gia chuyện này. Bây giờ có thể làm gì đây, anh chỉ có thể chờ tin thôi, phái người đi là chuyện không thể, đúng là khiến người ta bực bội mà. Cái thời tin tức lạc hậu chết tiệt! Anh thấy hiện đại tốt biết bao, chỉ cần có điện thoại là cái gì cũng biết hết.

*

Liễu gia

Quách thị mở nhà kho chính của gia đình ra, nhà kho chính là nơi cất chứa của cải tích cóp nhiều năm của Liễu gia, Liễu gia tích cóp được rất nhiều đồ tốt qua nhiều thế hệ, năm xưa chiến loạn cũng nhân cơ hội kiếm được một ít. Quách thị chọn xong quà đính hôn cho Chu gia, vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy con trai út:

- Sao con lại đứng đây?

Liễu Nguyên Bác ngượng ngùng nói:

- Con tới xem thôi ạ.

Quách thị nhớ lại hồi con trai cả đính hôn, không khỏi bật cười:

- Lúc ca ca con đính hôn, con toàn chê là sao chọn quà gì quý thế nhất quyết không chịu buông tay mà.

Liễu Nguyên Bác đỏ mặt, nói:

- Mẹ à, khi đó con còn nhỏ mà.

Y và đại ca chênh lệch khá nhiều tuổi, lúc đại ca mười tuổi thì y mới chào đời nên đến lúc đại ca thành thân y chỉ mới sáu tuổi.

Quách thị nói: - Con giữ của ghê lắm nhé, lúc ấy mặt mũi đại ca con đen thui luôn.

Quá trình trưởng thành của con trai cả cũng gian nan lắm, may mà luôn đi theo cha chồng nhà mình, chứ nếu đi theo tướng công thì... Tướng công keo kiệt với cả con trai mình, chờ tới lúc con trai út chào đời, có thêm thằng bé nhìn chằm chằm, con trai cả lại càng khốn khổ hơn.

Quách thị lại nhớ tới hồi mình đính hôn, cha mẹ chồng chọn bà ấy cũng vì bà ấy biết tiêu tiền, cũng sẵn sàng chi tiền, cha mẹ chồng sợ thanh danh của Liễu gia bị tướng công phá hết. Nhưng không ngờ bà ấy và tướng công lại hợp nhau nhường này.

Quách thị chỉ vào quà đính hôn, hỏi:

- Lần này còn muốn giữ của nữa không?

Liễu Nguyên Bác nhìn thoáng qua, hắng giọng nói:

- Có phải hơi ít không ạ?

Quách thị: - ...Con giống cha con thật đấy, đừng để đại ca con biết mấy lời con nói hôm nay.

Nếu con trai cả biết thì nó sẽ khóc mất, nuôi đứa đệ đệ này phí công rồi.

Liễu Nguyên Bác sờ mũi, nói:

- Nhị phòng Chu gia có của ăn của để, mẹ cũng thấy Chu tam tiểu thư hiểu biết đá quý như thế nào mà. Chắc chắn Chu nhị gia là người kén chọn.

Quách thị nở nụ cười:

- Của hồi môn của Chu gia đại cô nương đã nhiều rồi, vậy nên chắc chắn của hồi môn cho tiểu nữ nhi Chu nhị phòng lúc lấy chồng cũng không thua kém đâu.

Bà ấy vô cùng vừa ý với Ngọc Điệp, ai lại chê nhiều của hồi môn bao giờ, giữa những tiểu thư có gia thế ngang nhau, bà ấy sẽ chọn người có nhiều của hồi môn hơn. Cuộc sống ở Kinh Thành đâu đâu cũng cần tới bạc, bà ấy là người làm mẹ nên tất nhiên sẽ mong cuộc sống của con trai và con dâu tương lai dư dả.

  

Buổi chiều Thái Tử tới sơn thôn, cậu ta lên đường từ khi trời còn chưa sáng nên mới được như thế. Có thể thấy lúc đó hai người Minh Thụy chạy xa tới mức nào.

Đã trải qua chuyện bị ám sát một lần, tướng quân thủ thành Huệ Châu không dám sơ suất. Nếu Thái Tử gặp chuyện gì ở Huệ Châu thì toàn bộ quan viên Huệ Châu đều bị liên lụy. Có rất nhiều binh tướng hộ tống Thái Tử, xung quanh Thái Tử toàn là tử sĩ và sơn thôn nhỏ bị bao vây từ trong ra ngoài.

Minh Thụy và Thượng Quan Lưu gặp Thái Tử, cảm xúc trong mắt Thái Tử dao động không nhiều, thời gian hai ngày đã đủ để Thái Tử giữ bình tĩnh khi gặp chuyện rồi, nói:

- Các ngươi không sao là tốt rồi.

Thượng Quan Lưu thầm cảm khái, đây là lần đầu tiên Thái Tử bị ám sát nên sẽ nhớ kỹ chuyện lần này. Tương lai trải qua nhiều rồi thì Thái Tử sẽ không để trong lòng nữa. Minh Thụy đứng một bên, hắn cũng nhận ra sự thay đổi của Thái Tử, không phải thay đổi ở bề ngoài mà là thay đổi từ trong khí thế, càng ngày càng có sự uy nghiêm của người kế vị.

Thái Tử cười nói: - Hai người các ngươi đều có công, chờ khi nào hồi kinh sẽ có thưởng.

Hai người Minh Thụy tạ ơn Thái Tử.

Thái Tử gặp hai người xong thì muốn xem vàng, hỏi Vương phó tướng:

- Có thẩm vấn được gì không?

Vương phó tướng đáp:

- Có người khai rằng lúc vừa khai thác thì sơn thôn có rất nhiều người, nhưng từ khi vàng ít đi thì hầu như đã bỏ chạy cả rồi, bọn họ chỉ là những người làm công, không biết vàng được đưa đi đâu. Có điều cứ nửa năm sẽ có người tới lấy vàng một lần.

Thái Tử hỏi: - Bây giờ đã được nửa năm chưa?

- Vẫn chưa tới ạ, lần lấy vàng trước đó là vào tháng hai.

Thái Tử nhướng mày:

- Vậy là tháng tám sẽ tới lấy vàng lần nữa, dẫn cô đi xem vàng đi.

Hôm nay vàng giấu trong hang đều được vận chuyển xuống hết, đặt ở trong phòng.

Thái Tử vào phòng, dù đã biết trước nhưng cậu ta vẫn không khỏi thất vọng khi nhìn thấy lượng vàng:

- Mỏ vàng bị đào hết rồi.

Vương phó tướng cũng xót lắm. Đây là mỏ vàng của Huệ Châu đấy, thế mà nhiều năm qua bị người ta vét sạch ngay trong tầm mắt.

Thái Tử cầm vàng lên xem, độ tinh khiết không tồi khiến cậu ta càng thấy xót ruột hơn. Cậu ta còn tính chờ khi nào hồi kinh sẽ bảo phụ hoàng thưởng cho mình ít bạc nữa cơ. Thái Tử cầm giấy bút lên viết thư cho phụ hoàng, cần phải báo cáo lại chuyện mỏ vàng.

Tin Thái Tử bị ám sát không thể giấu được. Chuyến này có rất nhiều công tử thế gia đi theo nên sao mà không có thương vong cho được, thích khách luôn đuổi cùng giết tận mà. Cho dù Thượng Quan Lưu đã dẫn đi một lượng thích khách lớn và tử sĩ do Hoàng Thượng sắp xếp cũng xuất hiện kịp thời, nhưng vẫn có công tử yếu ớt bỏ mạng.

Cũng may thương vong không nhiều, ba người bị thương nặng cũng cứu chữa được, chỉ có hai người chết và vài người bị thương nhẹ, không phải do các công tử có võ nghệ không tốt mà là do thích khách dùng chiêu nào cũng là trí mạng.

Buổi sáng Hoàng Thượng nhận được tin Thái Tử bị ám sát, đến chiều đã biết được toàn bộ quá trình ám sát, Thượng Quan gia và Chu gia còn đỡ, lại xem hai người đã chết - ngài im lặng một hồi, cũng may không có ai là con trưởng. Nếu Thượng Quan Lưu và Chu Minh Thụy mà chết thì Thượng Quan gia và Chu gia sẽ kết thù với Ôn gia, Thượng Quan gia là nhà ngoại của Thái Tử Phi tương lai, còn Ôn gia là nhà ngoại của Thái Tử, trên mặt Hoàng Thượng không có biểu cảm gì. Bởi, ngài mong rằng Thượng Quan Lưu và Chu Minh Thụy có thể bình an.

Vì Thái Tử bị ám sát ở Huệ Châu nên Tri phủ Huệ Châu sợ chết khiếp, nhanh chóng báo cáo khẩn cấp cho Hoàng Thượng. Chuyện Thái Tử bị ám sát không giấu được, từ lúc tấu sớ của Tri phủ Huệ Châu gửi khẩn vào kinh là cả Kinh Thành đã biết chuyện Thái Tử bị ám sát.

Trong buổi chầu hôm sau, ánh mắt Hoàng Thượng lạnh lùng:

- Đây là tấu sớ khẩn của Tri phủ Huệ Châu, các vị ái khanh cảm thấy là ai đã ám sát Thái Tử?

Ôn lão đại nhân nằm trong nhóm người đầu tiên biết tin Thái Tử bị ám sát, cảm nhận được có rất nhiều người đang nhìn mình, trong đó có hai ánh mắt đầy hận thù nhìn chằm chằm lão, trong lòng Ôn lão đại nhân khổ lắm. Sớm biết thế thì lão đã không cho Ôn Hú đi rồi, nhưng bây giờ có hối hận thì cũng vô dụng. Xuất hành cùng Thái Tử vốn vừa nguy hiểm vừa là cơ hội, nếu như không có chuyện Ôn Hú làm lộ hành tung của Thái Tử thì những người đã chết này sẽ không dính dáng gì đến Ôn gia. Chẳng qua bây giờ mọi ánh nhìn thù hận đều đổ dồn về Ôn gia rồi.

Chu Thư Nhân sốt ruột, anh vẫn luôn giấu chuyện này, ấy vậy mà hiện tại tấu sớ của Tri phủ Huệ Châu vào kinh, Hoàng Thượng lại không muốn giấu, vậy nên hôm nay cả Kinh Thành đều biết Thái Tử bị ám sát. Các vị đại thần phát biểu ý kiến, có người nói là tàn dư tiền triều, có người nói là thế gia vọng tộc ở phương nam, cũng có người nói đây là dã tâm của thảo nguyên... Suy đoán nào cũng có hết.

Lại có người không nói gì nhưng cứ đưa mắt nhìn về phía Lưu lão đại nhân.

Điều này làm Lưu lão đại nhân đang hóng chuyện của Ôn gia sợ chết khiếp, Lưu gia đâu có ngu mà ra tay vào lúc này, Hoàng Hậu có hai đứa con trai lận mà, vậy nên bây giờ hoàn toàn chưa phải lúc để ra tay.

Trước Tiếp