Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Liễu Nguyên Bác chột dạ, vừa rồi y xém gọi nhị ca. Nhiệt tình quá rồi!
Ngọc Điệp đã đóng cửa sổ lại, Lâm Tình nhìn Ngọc Điệp bằng đôi mắt sáng rực. Nàng ấy thì thầm:
- Có chuyện gì thế?
Vừa rồi trong mắt Liễu nhị công tử này đầy mừng rỡ, nàng ấy nhìn thấy rất rõ ràng. Đã thế ban nãy vị này còn cố gắng thể hiện bản thân nữa chứ!
Ngọc Điệp úp úp mở mở:
- Không có gì.
Còn khuya Lâm Tình mới tin, chỉ là dù sao nàng ấy và Minh Thụy vẫn chưa thành thân nên không tiện hỏi nhiều. Đương nhiên nàng ấy cũng sẽ giữ kín chuyện này.
Vành tai Ngọc Điệp đỏ bừng, tối hôm qua mẹ có nói cho nàng ấy biết tám chín mươi phần trăm là nàng ấy sẽ làm đám hỏi với Liễu gia, mà Ngọc Điệp cũng có ấn tượng sâu sắc với Liễu nhị công tử keo kiệt, mẹ còn kể biểu hiện của Liễu nhị công tử gần đây khiến Ngọc Điệp cảm thấy người này thật thú vị. Vừa rồi Liễu nhị công tử cho nàng ấy xem vật liệu vừa mua được, lần này không trả giá còn tỏ vẻ y rất hào phóng khiến nàng ấy nhìn chỉ thấy mắc cười.
Minh Đằng đuổi người đi rồi cưỡi ngựa đứng cạnh bên xe ngựa, Liễu Nguyên Bác chỉ có thể nhìn xe ngựa rời đi với ánh mắt tha thiết, nhưng sau đó lại cười ngây ngô, hôm nay y nói chuyện cùng Chu Ngọc Điệp cũng nhiều lắm đấy. Để y đếm thử xem, tận bảy tám câu đó!
Lâm Tình vén rèm xe lên, kéo Ngọc Điệp tới gần:
- Hóa ra là tiểu thư Lưu gia, ta cảm thấy nàng ta nhận ra thế tử nhà Tề Vương. Muội xem nàng ta vứt bỏ gã thư sinh kia nhanh cỡ nào kìa.
Ngọc Điệp bĩu môi: - Quả nhiên tiểu thuyết về thư sinh và tiểu thư toàn là bốc phét, Lưu tiểu thư lợi dụng thư sinh mà thư sinh cũng phát hiện Lưu tiểu thư là con gái nhà quan.
Lâm Tình cười nhạo:
- Tiểu thư thế gia đều được trải qua giáo dục nghiêm khắc từ nhỏ, sao bọn họ dám phạm sai lầm bôi nhọ gia tộc kia chứ. Một người làm sai ảnh hưởng đến thanh danh của tất cả cô nương trong tộc, nếu thật sự có người ngốc nghếch như thế xuất hiện cũng sẽ bị xử không nương tay.
Ngọc Điệp biết được nhiều hơn, từ nhỏ bà nội đã kể mấy câu chuyện này cho bọn họ nghe rồi.
Hàn Lâm Viện, tới giờ tan tầm, Minh Vân thu dọn bàn xong đi ra ngoài thì thấy Ôn Dung đang dụi mắt:
- Mắt huynh bị sao vậy?
Ôn Dung day trán:
- Hôm nay mí mắt ta giật ghê lắm.
Phản ứng đầu tiên của y là có chuyện xui xẻo gì đó rồi, từ sau khi nhị ca hồi kinh, Hoàng Thượng hay mượn cơ hội chèn ép Ôn gia, gần đây Ôn gia đã thu mình rất nhiều.
Minh Vân nói: - Ta cảm thấy huynh nên tìm đại phu để khám đi.
Ôn Dung cười nói:
- Cảm ơn, ta sẽ tìm đại phu để khám.
Minh Vân ra khỏi Hàn Lâm Viện thì nhìn thấy xe ngựa của ông nội, vô cùng mừng rỡ:
- Ông nội.
Chu Thư Nhân cười nói:
- Ta vừa xuất cung nên tiện đường tới đón cháu về nhà.
Minh Vân sải bước nhanh hơn rồi leo lên xe ngựa, hắn không hỏi ông nội tiến cung làm gì:
- Ông nội, phải một lát nữa Ngũ thúc mới ra.
Chu Thư Nhân nói: - Không đợi nó, chúng ta về trước.
Minh Vân lại bảo:
- Thôi để cháu đi kêu ngũ thúc, ông tới thì chắc chắn ngũ thúc sẽ cùng về nhà thôi.
Chu Thư Nhân phất tay:
- Không cần, không phải nó thích ở lại Hàn Lâm Viện à? Cứ để nó ở đó tiếp đi.
Minh Vân không khỏi bật cười thành tiếng, gần đây ngũ thúc về nhà càng ngày càng trễ, cũng không phải Hàn Lâm Viện bận rộn mà là ngũ thúc đang sửa chữa và bổ sung một quyển sách cổ, thế nên gần đây hắn toàn về nhà trước rồi xe ngựa lại quay về Hàn Lâm Viện để chờ ngũ thúc.
Chu Thư Nhân không biết làm sao với đứa con thứ năm này, nếu nhị phòng không vươn lên bất ngờ thì ngũ phòng đã không được nhàn nhã như vậy rồi. Nhưng ai mà ngờ Xương Nghĩa leo lên được thật chứ!
Xương Trí vốn thích đọc sách, ở lại Hàn Lâm Viện cứ như cá gặp nước. Trên người không có gánh nặng nào nên cuộc sống của Xương Trí cực kỳ thoải mái.
Ôn Dung đứng trước xe ngựa nhà mình không nhúc nhích, đều là ông nội, thế nhưng ông nội nhà mình lại không giống như Chu thượng thư, ông nội sẽ không nói chuyện thân thiết với y như vậy. Đa số là yêu cầu, mỗi lần nói chuyện đều có yêu cầu với y. Ôn Dung ưỡn thẳng lưng, y không hâm mộ.
Sơn thôn
Minh Thụy và Thượng Quan Lưu ở cùng một chỗ, Minh Thụy dùng gậy để khóa cửa rồi nhìn chậu nước ở cửa sổ, hắn xé quần áo vừa thay ra thành mảnh nhỏ, sau đó bỏ các mảnh vải vào trong nước.
Thượng Quan Lưu ngơ ngác hỏi:
- Huynh đang làm gì thế?
Minh Thụy nói nhỏ:
- Ta cảm thấy sơn thôn này có gì đó lạ lắm, huynh không phát hiện trong thôn không có người già nào sao?
Thượng Quan Lưu nghe vậy mới nói:
- Đúng nhỉ, cũng rất ít con nít.
Minh Thụy rũ mi mắt:
- Chúng ta vào thôn nhưng chẳng ai hỏi thăm tình huống của chúng ta, điều này rất kỳ lạ, trên quần áo chúng ta còn dính máu, thế mà bọn họ lại vờ như không thấy gì.
Thượng Quan Lưu dựng tóc gáy:
- Chúng ta không xúi quẩy tới mức đó đâu nhỉ!
Chẳng lẽ vừa ra hang hổ đã vào ổ sói hay sao.
Minh Thụy lại nói:
- Thức ăn bọn họ cho chúng ta không bị bỏ thuốc, chúng ta muốn thay quần áo bọn họ cũng cho rất thoải mái, có thể bọn họ chỉ không muốn chuốc lấy phiền toái, muốn để chúng ta nhanh chóng rời đi. Ta làm vậy chỉ để đề phòng rủi ro xảy ra thôi.
Thượng Quan Lưu không dám ngủ, nói:
- Đêm nay ta sẽ không ngủ.
Minh Thụy sờ dao găm, nói:
- Cũng được.
Hắn từng nghĩ tới chuyện dẫn Thượng Quan Lưu rời đi, nhưng hắn lại sợ rời đi bất ngờ sẽ rút dây động rừng rồi lại không rời đi được.
Chu gia
Trúc Lan đang xếp lại mấy lá thư do con trai gửi, nói:
- Con trai em chăm gửi thư ghê, còn Minh Thụy thì chỉ gửi được có mấy lá. Cũng không biết Minh Thụy thế nào rồi.
Chu Thư Nhân cũng lo lắng, từ thư mà cháu trai gửi anh nhận ra rằng Thái Tử lợi dụng Minh Thụy và Thượng Quan Lưu để che giấu bản thân, bây giờ để lộ hành tung khiến các bộ tộc thảo nguyên ngo ngoe rục rịch, có quá nhiều người không muốn cho Thái Tử về kinh thuận lợi. Đừng nói là thảo nguyên, những nước xung quanh cũng rục rịch chẳng kém. Bọn họ không muốn thấy có người thừa kế xuất sắc. Còn có vài kẻ hận người của hoàng thất nữa, vậy nên có quá nhiều người muốn Thái Tử bỏ mạng. Nhưng cây non không trải qua mưa gió thì không phát triển thành đại thụ được, thế nên chuyến xuất hành này có ý nghĩa to lớn đối với Thái Tử. Hoàng Thượng cũng phải đè nén lo lắng vì sự trưởng thành của Thái Tử. Mấy ngày nay tâm trạng Hoàng Thượng rất tệ, nếu không phải không thể xin nghỉ thì Ôn lão đại nhân chỉ muốn được rúc ở trong phủ.
Trúc Lan nói: - Em thấy lo cho Minh Thụy lắm, anh thấy Xương Nghĩa không nói gì vậy thôi, chứ từ khi hành tung của Thái Tử bị tiết lộ thì Xương Nghĩa bị nổi nhiệt miệng đấy, em nghe Triệu thị nói mấy ngày nay Xương Nghĩa không ăn nổi luôn.
Chu Thư Nhân: - Ừ, đúng là Xương Nghĩa gầy đi rất nhiều.
Nếu trưởng tử của nhị phòng thật sự gặp chuyện thì hai vợ chồng Xương Nghĩa sẽ không chịu nổi mất.
Mà trong sơn thôn, Minh Thụy nghe thấy tiếng vang lập tức dỏng tai lắng nghe, nhanh chóng lấy vải đã chuẩn bị sẵn để bịt miệng mũi, sau đó ra hiệu cho Thượng Quan Lưu làm theo.
Thượng Quan Lưu bịt miệng mũi cẩn thận, căng thẳng nhìn chằm chằm cửa sổ, ánh trăng hôm nay rất sáng nên trong phòng có chút ánh sáng, Thượng Quan Lưu có thể nhìn thấy có người đang đứng ngoài cửa sổ. Thượng Quan Lưu chảy mồ hôi lạnh ròng ròng sau lưng, y không có tí vũ lực nào, nếu chỉ dựa vào một mình Chu Minh Thụy thì bọn họ không thể trốn thoát được.
Người ngoài cửa sổ đứng đó một hồi, chẳng mấy chốc lại có thêm tiếng vang. Hình như bên ngoài có thêm nhiều người tới nữa. Tim Thượng Quan Lưu như muốn nhảy tới cổ họng, Minh Thụy cũng căng thẳng siết chặt dao găm. Hắn không khỏi suy nghĩ tại sao lúc mình phát hiện có gì không đúng lại không rời khỏi thôn, nhưng sau đó hắn lập tức phủ quyết suy nghĩ của mình. Nếu lúc ấy hắn phản ứng quá khích thì bọn họ hoàn toàn không thể rời thôn.
Cổng thôn, quan binh mượn ánh trăng để đến được đây, bọn họ lật tung cả núi để tìm người nên bây giờ vô cùng mệt mỏi, không ngờ nơi đây lại có thôn. Nếu hai vị công tử ra được núi thì khả năng cao sẽ tới thôn này. Quan binh nhanh chóng đi vào thôn, tiếng vang rất lớn.
Hộ gia đình mà Minh Thụy chọn khi trước nằm ở ngoài cùng, hắn chọn nhà này cũng vì sợ nếu thật sự gặp chuyện thì cũng dễ bỏ chạy hơn, người ngoài cửa rời đi, Minh Thụy thở phào nhẹ nhõm.