Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu gia
Ngọc Điệp vừa đi chưa bao lâu thì Đào thị tới thăm, vừa vào cửa đã nói:
- Ái chà! Tỷ không biết Trạc Bình lớn nhanh thế nào đâu, mỗi ngày một khác.
Trúc Lan cạn lời:
- Mới làm lễ tắm ba ngày xong, cho dù thằng bé lớn nhanh cỡ nào thì cũng đâu thay đổi quá nhiều được.
Đào thị lại nói:
- Tỷ không thể hùa theo ta vài câu được à?
- Được, được, thằng bé lớn rất nhanh, như vậy đã được chưa.
Đào thị bị tụt hứng, nói:
- Tỷ có lệ quá đấy.
Trúc Lan nói: - Muội tới không phải chỉ để khoe thằng bé thôi đúng không.
Vẻ mặt Đào thị hơi hậm hực. Nhớ tới lời mẹ chồng mình dặn, thị mở miệng nói:
- Uông Hoa đính ước rồi còn gì, thế nên lão phu nhân muốn tìm một bà tử theo Uông Hoa về nhà chồng. Lão phu nhân nghe ta nói tỷ có thể tìm nên mới bảo ta mặt dày tới hỏi tỷ xem sao.
Đúng là Trúc Lan có thể tìm, ai bảo Tần vương phi là con gái cô làm gì. Trong cung cho rất nhiều cung nữ rời đi, nhưng những người tốt thì rất được săn đón, nếu không có quan hệ thì xem như bó tay, nói:
- Bà tử cũ của Uông Hoa đâu rồi?
Đào thị hừ nhẹ một tiếng:
- Bị lão phu nhân đuổi đi rồi, nếu không phải sợ bên cạnh Uông Hoa không có người quen thì lão phu nhân còn định thay hết những người thân cận của Uông Hoa luôn đấy chứ.
Trúc Lan thầm cân nhắc, với mối quan hệ giữa Chu gia và Uông gia thì chút chuyện nhỏ này phải làm thôi:
- Được, ta biết rồi. Khi nào ta tìm được người thì sẽ báo cho muội tới xem.
Đào thị đáp: - Được.
Thị thật sự không muốn tiếp tục nhọc lòng chuyện của nhị phòng.
Trúc Lan cười nói:
- Thôi nào! Muội đừng bực bội nữa, ta nghe nói nhà muội sắp tách khẩu rồi đúng không.
Lúc này trên mặt Đào thị mới xuất hiện nụ cười:
- Haiz, cũng không phải ta không chấp nhận được nhị phòng, Uông gia ít con ít cháu, thế nên nhị phòng và tam phòng cũng là bảo bối của ông cụ, chính vì thế mà tam phòng đòi hỏi càng ngày càng nhiều.
Trúc Lan cũng hiểu, là vì cảm thấy mình quan trọng cho nên mới ngày càng thấy bất công.
Đào thị suy nghĩ một hồi lại nói:
- Đại nhi tử nhà ta đã viết thư hồi âm, biết đứa bé chào đời bình an, con dâu của ta còn gửi rất nhiều đồ về, thư tới Kinh Thành trước còn đồ thì phải chờ thêm một khoảng thời gian nữa.
Trúc Lan kinh ngạc:
- Ta cứ tưởng con dâu muội sẽ về đây chứ!
Đào thị nói: - Nó có tính toán của riêng mình, có ta trông thằng bé nên nó rất yên tâm, mà nó ở ngoài làm chủ gia đình quen rồi, không muốn về để bị quản như xưa.
Trúc Lan thầm nghĩ không về thì tốt hơn, như vậy cháu gái cô cũng có thể tự do hơn một chút.
Đào thị chỉ ở một lát rồi về, mà cũng vì quan hệ giữa hai nhà rất tốt nên Đào thị mới có thể tới đây vào buổi chiều chứ theo phép thì nên thăm hỏi vào buổi sáng.
Sơn thôn Huệ Châu
Cuối cùng Minh Thụy và Thượng Quan Lưu đã được ăn những món nóng hổi. Minh Thụy rất cảnh giác, lúc ăn sẽ ăn ở trong sân nhà dân, trước khi ăn còn lấy một ít cho gà ăn thử trước, thấy gà ăn xong không bị gì mới yên tâm.
Rốt cuộc Thượng Quan Lưu cũng được ăn những món bình thường, uống nước thoải mái:
- Lát nữa chúng ta đi luôn sao?
Minh Thụy không dám bảo đảm có thể gặp phải thích khách nữa hay không, hơn nữa sắc trời cũng không còn sớm, buổi tối đường núi không an toàn, hắn thường xuyên nghe thấy tiếng sói tru vờn quanh dãy núi bên này. Đúng là tiến thoái lưỡng nan, hắn nén cảm giác bực bội xuống nói:
- Hôm nay cứ ở lại đã, sáng sớm ngày mai rồi chúng ta lên đường.
Thượng Quan Lưu cúi đầu nhìn quần áo của bọn họ, nói:
- Có phải chúng ta cũng nên thay quần áo trên người rồi không?
Minh Thụy cau mày đáp: - Ừ.
Sơn thôn không có nhiều hộ gia đình, tổng cộng chỉ có mười mấy hộ và đa số đều là thợ săn. Minh Thụy chọn một nhà ở ngoài cùng.
Minh Thụy nhìn bánh bao trong tay rồi đưa mắt nhìn mười mấy hộ gia đình trong thôn, lúc vào thôn hắn đã phát hiện thôn này dễ thủ khó công, trong thôn cũng không có nhiều ruộng đất, toàn là nữ nhân lao động. Bọn họ đi dạo một vòng sơn thôn rồi nhưng không thấy có bột mì trong thôn, chỉ toàn là lương thực phụ ấy vậy mà món sơn thôn chiêu đãi bọn họ lại quá tốt. Thượng Quan Lưu không đủ kinh nghiệm, nhưng Minh Thụy lại có cha thường xuyên đi xa nên được nghe kể nhiều, tính cách Minh Thụy vốn cẩn thận, nhìn kiểu gì cũng cảm thấy trong thôn có gì đó kỳ quái.
Giữa núi rừng, quan binh và hộ vệ đã tìm được ngọc bội của Minh Thụy và Thượng Quan Lưu, trên ngọc bội không có vết máu, cũng không tìm thấy quần áo bị thú hoang cắn xé nên trong lòng quan binh và hộ vệ như trút được gánh nặng, chắn chắn hai vị công tử không sao cả. Gã sai vặt của Chu gia chực khóc, gã sai vặt biết võ, vì lúc đó công tử lao đi bất ngờ quá, đến lúc hắn kịp phản ứng lại thì đã không đuổi kịp nữa nên chỉ có thể tiếp tục đuổi theo. Còn gã sai vặt của Thượng Quan công tủ thì đã chết từ lâu…
Gã sai vặt mệt rã rời, song bây giờ tinh thần phấn chấn hẳn, trong lòng lẩm nhẩm chắc chắn công tử sẽ không sao, nhất định sẽ không sao.
Kinh Thành
Sắc trời đã không còn sớm nhưng Ngọc Điệp và Lâm Tình lại bị kẹt trên đường, Ngọc Điệp nghe nha hoàn kể tình huống vừa hỏi thăm được, cạn lời:
- Có phải thư sinh kia đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi không, Kinh Thành là nơi vua ở làm sao có người dám bắt nạt dân chứ.
Mà ai cũng biết gần đây tâm trạng Hoàng Thượng không được tốt, đến kẻ ăn chơi trác táng cũng có đầu óc, những ngày này hiếm thấy có kẻ ăn chơi nào xuất hiện trên đường phố Kinh Thành, không phải là họ biết mình không được gây chuyện mà là bị trưởng bối nhốt ở nhà.
Lâm Tình nói: - Nơi này là Kinh Thành, đi đâu cũng gặp quyền quý. Chẳng lẽ hắn không sợ làm liên lụy tới bạn bè hay sao?
Lâm Tình nghe nha hoàn kể mấy thư sinh đó tới Kinh Thành để du lịch.
Lúc này Ngọc Điệp nghe thấy tiếng gõ cửa sổ xe. Nàng ấy vén rèm lên nhìn thử, mừng rỡ kêu lên:
- Nhị ca, sao huynh lại ở đây?
Minh Đằng trả lời:
- Cái này phải là ta hỏi muội mới đúng, sao muội lại ở chỗ này?
Ngọc Điệp nói: - Ta đi thay dây đàn với Lâm tỷ tỷ, chúng ta đang định về nhà mà đoạn đường phía trước bị kẹt rồi.
Lâm Tình dùng quạt che mặt, khẽ gật đầu chào hỏi, Minh Đằng cũng gật đầu, đây là đệ muội tương lai.
Minh Đằng nói: - Húc Sâm bị ăn vạ nên ta qua đây xem thế nào.
Ngọc Điệp sửng sốt:
- Thế tử nhà Tề Vương sao?
Minh Đằng gật đầu đáp:
- Đúng, để ta qua đó xem sao.
Ngọc Điệp chờ nhị ca đi rồi mới kịp phản ứng:
- Không ngờ đằng trước lại là thế tử nhà Tề Vương, vậy thì lại càng không thể là ức h**p dân chúng được.
Lâm Tình nói: - Thế tử nhà Tề Vương gặp xui rồi.
Đâu chỉ là gặp xui, Húc Sâm được hoàng gia dạy dỗ rất tốt, không thể nào có chuyện y nổi giận ngoài đường được, y chỉ tốt bụng bảo hộ vệ giữ chặt con ngựa đang nổi điên cốt yếu là để cứu người và cũng tránh để người đi đường bị đụng phải. Nhưng ai ngờ lúc cô nương trên xe ngựa đi xuống nói cảm ơn, y nói không cần báo đáp gì cả thì cô nương này lại rưng rưng nhìn y. Sau đó lại có kẻ đầu óc bất bình thường xông tới, vừa lao tới đã nói Húc Sâm ức h**p con gái nhà lành khiến y tức tới bật cười. Y là thế tử nhà Tề Vương, y muốn nữ nhân kiểu nào mà không có chứ.
Minh Đằng cưỡi ngựa lại đây, dẫn theo hộ vệ giải tán đám đông, mắt cũng không thèm nhìn gã thư sinh lấy một cái:
- Chúng ta đi thôi.
Húc Sâm leo lên ngựa, đáp: - Ừ.
Tiểu thư Lưu gia cuống quýt, khó lắm mới gặp được thế tử nhà Tề Vương, cơ hội hôm nay tốt biết bao, vậy nên ả ta hận muốn chết gã thư sinh chạy tới phá rối này. Ả ta giả vờ như không quen thế tử nhà Tề Vương, gọi:
- Công tử.
Húc Sâm chẳng thèm quay đầu lại đã nhanh chóng rời đi, cũng do vừa nãy y không dẫn theo nhiều người, chứ không thì đã bỏ đi từ lâu rồi, sau này ra ngoài nhất định phải dẫn theo đủ hộ vệ mới được.
Minh Đằng không đi theo, nói:
- Ta về phủ cùng muội muội ta nhé.
Húc Sâm đáp: - Cảm ơn.
Minh Đằng quơ quơ roi ngựa:
- Đừng khách sáo.
Minh Đằng tìm xe ngựa nhà mình thì thấy xe ngựa Liễu gia đang đỗ song song với xe ngựa nhà mình, không biết Liễu nhị công tử nói gì mà khiến Ngọc Điệp dùng quạt che mặt, hắn hiểu muội muội biết bao, chắc chắn là Ngọc Điệp đang cười rất vui vẻ.
Minh Đằng chậc một tiếng, có duyên ghê nhỉ, hắn làm mặt lạnh rồi đi tới, nói:
- Hai chiếc xe ngựa không đi song song được đâu.
Liễu Nguyên Bác nghe thấy tiếng, nói:
- Chu nhị… Vinh thế tử.
Lỗ tai Minh Đằng giật giật, vừa rồi thằng nhãi này xém gọi là Chu nhị ca chứ không phải Chu nhị công tử đúng không?