Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1415: Treo Bảng

Trước Tiếp

Minh Thụy vờ như không nghe thấy lời Thượng Quan Lưu nói, tiếp tục chạy sâu vào trong rừng, mãi đến lúc Thượng Quan Lưu ngã xuống đất không dậy nổi, Minh Thụy mới ngã ngồi trên mặt đất theo. Hắn phải dìu một người chạy chung nên bây giờ đã tới giới hạn rồi.

Cổ họng Thượng Quan Lưu đau rát, nằm yên dưới đất không nhúc nhích. Chỉ có lồng ngực phập phồng chứng minh là y vẫn còn đang sống, mồ hôi khiến miệng vết thương trên mặt như bị kim châm, đau nhói, nhưng y đã không còn sức để giơ tay lau nữa.

Minh Thụy nghỉ một hồi, dỏng tai lên nghe tiếng động trong rừng. Nơi đây không thể ở lâu được, tới khi lấy lại một chút sức lực thì hắn đỡ Thượng Quan Lưu đứng lên và lê từng bước chân đi vào sâu hơn. Thích khách ở phía sau giải quyết xong hộ vệ cũng chỉ còn lại vài tên, mà đa số còn bị thương nặng. Thích khách mang theo vết thương đứng giữa rừng rậm không biết phương hướng, chửi thầm một câu: thể lực của Thái Tử tốt quá thì phải?

Cuối cùng Minh Thụy cũng tìm được một khoảng đất trống bên con suối, phải cảm ơn vì những ngày qua mưa nhiều nên nước suối trong núi rất dồi dào. Hắn cởi áo ngoài rách rưới ra rồi tới bên dòng suối chà lau cẩn thận hai má. Đau quá, sau khi rửa sạch sẽ hắn mới tìm một chỗ có nước sạch để uống mấy ngụm. Chờ Minh Thụy xử lý xong cho mình thì Thượng Quan Lưu cũng lấy lại chút sức lực, Minh Thụy tìm một chiếc lá lớn để hứng nước cho Thượng Quan Lưu. Thượng Quan Lưu uống mấy ngụm nước xong mới cảm thấy như mình được sống lại:

- Chúng ta nghỉ ngơi ở đây một lát sao?

Minh Thụy đứng dậy nói:

- Tạm thời nghỉ ngơi một lát, nhưng sẽ không ở lại chỗ này.

Suốt quãng đường tới đây hắn chỉ thấy chỗ này là có nguồn nước, trong núi nhiều sói và thú dữ, ai biết chúng có tới đây để uống nước hay không, nhưng hắn phải đi tìm một ít thảo dược để xử lý vết thương trên mặt trước đã.  

Rất nhanh, Minh Thụy tìm thấy một vài thảo dược dùng để giảm viêm. Hắn giã nát rồi đắp lên mặt, cũng đắp thuốc tiêu viêm lên cho Thượng Quan Lưu.

Thượng Quan Lưu kinh ngạc:

- Huynh còn biết cái này nữa à?

- Bà nội của ta thích đọc sách thuốc, lúc ta ở cạnh bà cũng sẽ đọc chung một tí.

Thượng Quan Lưu cảm thấy trên mặt dễ chịu hơn rất nhiều, Minh Thụy bảo Thượng Quan Lưu nghỉ ngơi còn hắn thì đi tìm ống trúc để đựng nước. Cho dù trong lúc chạy trốn có mệt cỡ nào hắn cũng không ném con dao găm trong tay đi vì nó quá hữu dụng lúc ở giữa rừng núi.

Thượng Quan Lưu nhìn Chu Minh Thụy loay hoay, cảm thấy mình như kẻ vô dụng. Y bật cười, y cứ tưởng mình chết chắc rồi nhưng không ngờ vậy mà vẫn còn sống. Trong tình huống lúc đó, nếu Thái Tử chết cho dù bọn họ còn sống cũng không thoát khỏi con đường chết, mà có khi còn làm liên lụy tới gia tộc, chỉ có bảo vệ Thái Tử và Thái Tử còn sống thì bọn họ mới có thể sống được.

Thượng Quan Lưu cười khẽ, cảm giác còn sống quá tuyệt vời. Chỉ cần còn sống trở về, cho dù sau này Thái Tử có bao nhiêu nữ nhân, Thái Tử cũng sẽ nhớ công cứu giá của y, từ đó địa vị của muội muội vững như Thái Sơn.

Kinh Thành

Hộ Bộ, Công bộ thượng thư đã nhận được bạc, cũng uống hết một ấm trà rồi, nhưng vẫn ngồi mãi không chịu đi.

Chu Thư Nhân hỏi: - Công Bộ không bận à?

Những lời mà Công bộ thượng thư vất vả lắm mới nghĩ ra lại bị nghẹn trở về:

- Chuyện đó, ta...

Chu Thư Nhân chỉ vào bàn của mình, nói:

- Ngài không bận nhưng ta rất bận, có gì thì ngài nói nhanh đi. Ta không có thời gian để tiếp ngài nữa đâu.

Công bộ thượng thư hắng giọng, nói:

- Ta nói cái này, ngài đừng giận nhé.

- Hửm?

Công bộ thượng thư ho khan một tiếng:

- Ngài thấy cháu trai nhà ta thế nào?

Chu Thư Nhân chỉ vào cửa, một câu cũng chẳng buồn trả lời, ý tứ đã rất rõ ràng: xí, có bị điên anh mới gả cháu gái tới nhà đó.

Công bộ thượng thư sờ mũi:

- Cháu trai ta...

- Tạm biệt không tiễn.

Bộ tưởng ai tới chào hàng anh cũng nhận hả. Liễu gia có gia thế trong sạch, hậu viện cũng ít mấy chuyện dơ bẩn, gia phong vô cùng đoan chính, chứ còn nhà Công bộ thượng thư ấy hả… ha ha, bảo lung tung lộn xộn đã là đánh giá cao rồi.

Công bộ thượng thư lê từng bước chân chậm như rùa:

- Ngài thật sự không suy nghĩ lại sao?

- Nếu ngài còn muốn vào đây thì ngậm miệng lại.

Đừng để anh treo bảng ngoài cổng Hộ Bộ!

Công bộ thượng thư câm miệng, than ngắn thở dài. Người xưa có câu vợ hiền phước ba đời, lão thì thôi không nhắc nữa, con dâu cũng không chọn tốt, đến lượt cháu dâu mới có ứng cử viên sáng giá thế nhưng người ta lại chướng mắt nhà bọn họ!

*

Huệ Châu

Thời gian trôi qua từng khắc, binh tướng thủ thành tìm được thi thể của hộ vệ và thích khách nhưng vẫn chưa tìm thấy Thượng Quan công tử và Chu công tử. Hộ vệ theo Thái Tử ra kinh thấy những đồng bạn đã chết thì xót xa không thôi, rồi cũng vui vì không tìm thấy thi thể của hai vị công tử. Hắn nói với binh tướng thủ thành:

- Từ dấu vết cho thấy hai vị công tử đã trốn sâu vào rừng, chúng ta phải vào núi để tìm thôi.

Thái Tử ra lệnh sống phải thấy người chết phải thấy xác.

Trong núi rừng, Minh Thụy đỡ Thượng Quan Lưu, nói:

- Lúc ấy huynh rất quyết đoán.

Thượng Quan Lưu trả lời:

- Vóc dáng của ta xấp xỉ Thái Tử, chỉ có ta thích hợp để giả làm Thái Tử nhất.

Lúc ấy Minh Thụy diễn theo Thượng Quan Lưu không phải là vì nhất thời hứng khởi. Trong thời gian ngắn hắn đã cân nhắc rất nhiều, chỉ có diễn theo Thượng Quan Lưu mới là lựa chọn tốt nhất đối với hắn và Chu gia. Khi đó hộ vệ vừa hô hộ giá, thích khách nhắm về phía Thượng Quan Lưu, thật ra hắn có thể không đuổi theo nhưng hắn vẫn quyết định làm thế, tìm phú quý trong nguy hiểm. Quả nhiên hắn giống cha, trong xương cốt mang theo sự điên cuồng. Chỉ cần lần này còn sống trở về, cho dù hắn không nhận được công lao thì cũng là cha hắn nhận được, vẻ mặt hắn nhẹ nhõm hơn rất nhiều, cả người lại có sức lực.

Thượng Quan Lưu cảm giác được sự thay đổi của Minh Thụy. Con cháu như họ phải gánh vác gia tộc trên lưng, gia tộc trao cho họ vinh quang thì họ cũng phải có trách nhiệm phấn đấu vì gia tộc.   

Thượng Quan Lưu ngẩng đầu nhìn lên trời, nói:

- Chúng ta sẽ sống ra khỏi đây đúng không?

- Đúng.

Thượng Quan Lưu lại nói:

- Sao võ nghệ của huynh tốt thế?

Rõ ràng Minh Thụy mang lại cảm giác nho nhã yếu ớt, vậy tại sao võ nghệ lại tốt như vậy?

Minh Thụy nở nụ cười trả lời:

- Ông nội của ta nói không có sức khỏe tốt thì không thi cử nổi đâu, vậy nên đám con trai nhà ta đã luyện võ rèn sức từ nhỏ rồi.

Từ sau khi tứ thúc và tiểu cô trượng bị ám sát, trong nhà lại càng quan tâm đến chuyện luyện võ.

Thượng Quan Lưu: "..."

Đáng sợ, rõ ràng là quan văn mà!

Hai người muốn tìm được nơi ở tạm trước khi trời tối, hơn nữa bọn họ cũng đói bụng, suốt chặng đường bọn họ chỉ ăn được ít quả dại, đã thế còn rất dở nữa.

   

Buổi tối, Chu gia ở Kinh Thành đã ăn tối xong, Trúc Lan nhắc tới chuyện kết thân với Liễu gia, rằng:

- Đã lâu như vậy, Liễu gia cũng bày tỏ đủ lòng thành rồi, nhà chúng ta cứ kéo mãi thì không hay, vậy nên em bảo hai vợ chồng Xương Nghĩa ngỏ lời với Liễu gia tính tìm một ngày để gặp mặt nói chuyện.

Chu Thư Nhân trả lời:

- Em tự tính là được. Đúng rồi, anh nhớ em nói Liễu gia lão phu nhân qua đời từ rất sớm phải không.

Trúc Lan gật đầu đáp:

- Hiện tại Liễu gia do Quách thị quản lý, vì Liễu lão đại nhân còn sống nên chưa tách khẩu nhưng sản nghiệp nên chia cho các nhà thì đã chia hết cả rồi.

Trong lòng Chu Thư Nhân thầm so sánh Liễu gia và nhà Công bộ thượng thư, một cái trên trời một cái dưới đất khiến anh càng thấy vừa ý Liễu gia hơn:

- Sau này Ngọc Điệp gả sang đó cũng tự do hơn một chút.

Trúc Lan cũng cười nói:

- Liễu Nguyên Bác không phải con cả, không cần gánh vác trách nhiệm của con trai trưởng, mà con trai trưởng của Liễu gia cũng rất ưu tú, vậy nên Ngọc Điệp gả sang Liễu gia vừa có mẹ chồng không tồi lại không phải gánh vác trách nhiệm gì. Cuộc sống sẽ ổn thôi.

Chu Thư Nhân cũng nở nụ cười, anh từng phát sầu vì chuyện cưới xin của cô cháu gái quá hoạt bát này.

Trúc Lan nói: - Nếu có ai tìm anh hỏi chuyện làm mai thì anh cứ từ chối nhé, Ngọc Nghi và Ngọc Văn không vội.

Chu Thư Nhân gật đầu đáp:

- Tự anh biết mà.

Bây giờ ai cũng tin con gái Chu gia vượng phu rồi, mới nghĩ thôi đã thấy nhức nhức cái đầu. Cái danh này vừa có lợi nhưng cũng rất có hại, mọi chuyện đều có tính hai mặt. Đúng là nên để chuyện này lắng xuống bớt đã.   

Trước Tiếp