Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1414: Bị Ám Sát

Trước Tiếp

Ôn Dung uống trà thong thả nhưng trong lòng lại nghĩ tới chuyện trong nhà, muốn cho các nhà tách khẩu là chuyện không thể, ông nội cũng không muốn tách khẩu, nhưng lần này Hoàng Thượng không chừa mặt mũi lại cho Ôn gia. Còn mượn cơ hội này để trách mắng ông nội vài lần rồi, nếu không phải Hoàng hậu đang mang thai thì nói không chừng Nhị thúc đã bị giáng chức.

Ôn Dung nhớ tới thái độ của Nhị ca lúc quay về, còn ra sức nói xấu Chu Minh Thụy. Không biết ông nội nghe vào bao nhiêu, nhưng y biết nhị thúc đã nghe lọt.

Đột nhiên Lưu Tụng mở miệng nói:

- Ta nghe nói ngươi sắp đính hôn hả?

Ôn Dung hoàn hồn, đặt chung trà xuống nói cảm ơn với Chu Minh Vân rồi đứng dậy đi mất mà không thèm nhìn Lưu Tụng lấy một cái. Lưu Tụng chỉ vào Ôn Dung, nói:

- Ngươi xem thái độ của y kìa.

- Vậy thái độ của thúc thì tốt lắm à? Mở miệng đã kiếm chuyện.

Lưu Tụng nhún vai, bảo:

- Ngươi tưởng ta muốn thế à. Bọn ta ở phe đối lập, ta không đối đầu thì không được.

Minh Vân vỗ bả vai Lưu Tụng, bọn họ đều đứng giữa trung tâm quyền lực, ai cũng phải đấu tranh vì gia tộc của mình, hắn chỉ vào trà cụ:

- Thúc dọn đi nha.

Lưu Tụng: "!"

*

Uông gia

Ngọc Lộ đang nằm trên giường, nàng ấy sinh con vào mùa hè nên những ngày ở cữ rất cực. Bây giờ mới là ngày đầu tiên mà đã thấy khó chịu kinh khủng rồi. Đào thị chơi với chắt trai, nói:

- Còn chưa đặt được tên cho thằng bé, lão gia muốn chọn cẩn thận để có cái tên nào đó thật hay.

Ngọc Lộ đáp lời:

- Tướng công đã nói với cháu rồi ạ.

Đào thị lại nói:

- Tiệc tắm ba ngày đã chuẩn bị xong rồi, lát nữa sẽ đưa tới cho cháu xem. Cháu xem thử xem còn muốn sửa gì nữa không.

Ngọc Lộ vội nói:

- Bà nội quyết định là được rồi ạ.

Bây giờ nàng ấy đã thành công thần lớn của Uông gia, cảm giác này đúng là khó thích ứng quá.

Đào thị ngắm đứa bé mãi không chán, nhớ tới ánh mắt đố kỵ của nhị phòng và tam phòng, trong lòng thị lại càng vui vẻ hơn, cho nhị phòng và tam phòng ghen tị chết luôn.

Ngày xưa khi Chu gia còn chưa phất lên, đại phòng đã đính ước với Ngọc Lộ. Lúc đó nhị phòng và tam phòng cười nhạo đại phòng rất nhiều, nhưng sau khi Chu gia giàu sang quyền thế thì hai nhà đó lại đố kỵ, bây giờ Ngọc Lộ vừa gả tới đây đã sinh được con trai khiến hai nhà đó vừa ghen ghét vừa hâm mộ. Mấy ngày nay nghẹn cục tức trong lòng mà không biết trút đi đâu.

Ngọc Lộ chờ bà nội về, nhìn con trai đang ngủ say cuối cùng trên môi nàng ấy cũng hiện lên nụ cười nhẹ nhõm, không còn áp lực về con nối dõi, nàng ấy có lòng tin rằng mình sẽ giành được trái tim của tướng công.

Uông gia làm tiệc tắm ba ngày rất lớn, con cháu vốn đã là điều quan trọng đối với Uông gia nên đứa bé trai đầu tiên ở đời thứ năm càng được dòng họ Uông thị để ý hơn. Lúc Trúc Lan tới đã có rất nhiều khách khứa tới Uông gia rồi. Cô đi thăm Ngọc Lộ và đứa bé, tự tay bế cháu chắt lên. Cô cười nói:

- Thằng bé này hoạt bát nhỉ.

Ngọc Lộ cười đáp:

- Hoạt bát quá thì lại cực cho người khác ạ.

Trúc Lan nói: - Điều này chứng tỏ thằng bé rất khỏe mạnh.

Lý thị đón lấy đứa bé, nó túm ngọc bội:

- Mẹ ơi, mẹ xem lực tay thằng bé lớn chưa kìa.

Trúc Lan nhìn bàn tay nhỏ bé đang nắm ngọc bội, nói:

- Đúng là khoẻ thật.

Chẳng mấy chốc tiệc tắm ba ngày đã bắt đầu, đứa bé cất tiếng khóc vô cùng lớn, đến mức người làm mẹ như Ngọc Lộ xót ruột không thôi, nhưng những người khác lại cảm thấy giọng thằng bé này rất có phúc khí. Đào thị cười tới mức híp mắt lại, Trúc Lan thì lo lắng cho đứa bé. Thấy sau khi bế xuống thằng bé không khóc nữa mới yên tâm.

Tắm ba ngày kết thúc, Trúc Lan không vội về ngay. Cô ở lại nói chuyện với Đào thị một hồi, lần này tới Uông gia mới thấy quả thật Ngọc Lộ được Uông gia cưng như cưng trứng. Ngọc Lộ vừa sinh xong đã nhận được rất nhiều đồ tốt. Sau khi về nhà, Triệu thị và Tô Huyên cũng đi theo Trúc Lan tới chủ viện. Trúc Lan hỏi:

- Bây giờ về tới nhà rồi, các con muốn nói cái gì?

Triệu thị là chị dâu nên mở miệng trước:

- Trong tiệc tắm ba ngày hôm nay, có người nhắc tới Ngọc Điệp với con. Họ bày tỏ ý định muốn kết thân.

Tô Huyên cũng tiếp lời:

- Còn Ngọc Nghi và Ngọc Văn nữa ạ, bây giờ thấy Ngọc Lộ sinh con trai nên ai cũng nghĩ con gái Chu gia vượng phu.

Trúc Lan nhíu mày:

- Lại bị nhắc tới nữa à.

Cổ đại để ý tới chuyện con nối dõi nhất, Ngọc Sương và Ngọc Lộ đều sinh con trai, mà chồng đứa nào cũng đề tên bảng vàng, nên bây giờ tin con gái Chu gia vượng phu đã được chứng thực.

Triệu thị rất sợ lại gặp phải người như vợ Thành đại nhân, thử nói:

- Mẹ ơi! Con thấy Liễu gia không tồi, mẹ xem có phải nên quyết định chuyện hôn nhân của Ngọc Điệp rồi không?

Triệu thị vốn thấy không vội, nhưng chuyện Ngọc Lộ sinh con trai lại làm dấy lên tin con gái Chu gia vượng phu. Vì vậy bây giờ thị chỉ muốn xác định cho xong chuyện hôn nhân.

Trúc Lan hỏi: - Nhưng tính cách Liễu gia nhị công tử...

Đột nhiên Triệu thị nở nụ cười:

- Quách thị nói với con rồi, gần đây Nguyên Bác chịu chi lắm.

Trúc Lan tò mò hỏi:

- Chịu chi như thế nào?

- Thường xuyên mua đồ trên phố, còn không trả giá nữa chứ.

Điều này chứng tỏ cái gì, chứng tỏ Liễu nhị công tử muốn thay đổi cái tiếng keo kiệt của mình, mà vì sao muốn thay đổi, Liễu nhị công tử biết nhà y sắp kết thân với Chu gia. Hơn nữa y còn từng gặp con gái, Triệu thị là người từng trải sao lại không hiểu cho được.

Trúc Lan vui vẻ:

- Hồi trước mẹ nghe nói Liễu nhị công tử keo kiệt lắm, bây giờ chịu chi như thế đúng là đã thay đổi rất nhiều rồi.

Đây là kiểu keo kiệt từ trong xương cốt, lần nào chi tiền cũng như bị cắt thịt, ấy vậy mà Liễu nhị công tử lại cắt thịt vì Ngọc Điệp, đúng là xứng lứa vừa đôi với con bé.

Trúc Lan suy nghĩ rồi nói:

- Nhưng cũng không cần vội làm gì, con và Xương Nghĩa có thể ám chỉ một chút để quan sát vị Liễu nhị công tử này nhiều hơn.

Cô dừng một chút rồi nói với Tô Huyên:

- Ngọc Nghi và Ngọc Văn cũng không cần vội, nếu có ai hỏi con thì con cứ nói là mẹ không tính cho đính hôn sớm.

Lập gia đình là chuyện cả đời, trước mắt chỉ có chuyện hôn nhân của Ngọc Điệp là có tin tức. Ngọc Nghi và Ngọc Văn không vội. Còn chuyện tới nhà hỏi thăm thì bây giờ không phải ai cũng có thể tới Chu gia, mà nếu tìm gặp cô thật thì cô cũng sẽ dùng lý do này để từ chối.

   

Huệ Châu

Thái Tử được Tề Vương che chở suốt chặng đường tới quân doanh Hộ Thành. Thái Tử có binh phù trong tay nên thuận lợi vào binh doanh, Thái Tử vội vàng nói:

- Tướng quân thủ thành nghe lệnh, đi tìm Thượng Quan Lưu và Chu Minh Thụy theo hướng Tây Nam.

Tề Vương chờ tướng quân thủ thành nhận lệnh rời đi mới an ủi Thái Tử:

- Điện hạ không cần lo lắng, Thượng Quan Lưu và Chu Minh Thụy sẽ bình an vô sự thôi.

Thái Tử mím môi, hành tung của cậu ta bị lộ, đây là lần đầu tiên cậu ta bị ám sát, mới bắt đầu đã chơi lớn ám sát rồi. Lúc ấy hỗn loạn nên chia làm mấy nhóm để chạy theo nhiều hướng khác nhau, chỉ có nhóm của Thượng Quan Lưu và Chu Minh Thụy là gặp nhiều thích khách nhất. Âu cũng là vì Thượng Quan Lưu và Chu Minh Thụy đi theo cậu ta nhiều nhất, và để cậu ta ẩn núp nên quần áo của ba người cũng vô cùng giống nhau.

Khi đó Thượng Quan Lưu tự xưng "cô" một tiếng khiến thích khách cho rằng y là Thái Tử. Sau đó Vương thúc nhanh chóng ra lệnh cho một nhóm người lao tới gần Thượng Quan Lưu, miệng hô bảo vệ Thái Tử, cậu ta biết Vương thúc làm thế là đúng, lúc đó Thượng Quan Lưu cũng đã chuẩn bị tinh thần chịu chết rồi. Chỉ là… Thái Tử hít sâu một hơi rồi mím môi, cậu ta muốn ở đây chờ tin tức.

Tề Vương nhìn sang Thái Tử, thầm nghĩ Thái Tử vẫn còn nhỏ tuổi quá, quá ít trải nghiệm, chứ nếu lớn hơn một chút thì tâm lý đã không dao động mạnh như vậy rồi. Thượng Quan Lưu dùng chính bản thân để giành sự tin tưởng của Thái Tử, đương nhiên điều kiện tiên quyết là Thượng Quan Lưu có thể bình an sống sót. Cả Chu Minh Thụy nữa, lúc ấy hắn có thể nhanh chóng bắt kịp Thượng Quan Lưu để chứng thực việc y là Thái Tử cũng xem như không tồi.

Tề Vương đứng chắp tay sau lưng, hắn không thể không khen phản ứng của Thượng Quan Lưu lúc đó rất quyết đoán, nhưng Thượng Quan gia à, tiếc là Hoàng Thượng đã đính hôn cho Thái Tử trước rồi. Lúc ấy hắn cũng vừa ý đích nữ Thượng Quan gia.  

Trên mặt Minh Thụy bị nhánh cây cứa một đường, nhưng trong lúc chạy trốn thì đâu ai rảnh để ý tới diện mạo. Bọn họ để lạc ngựa còn thị vệ thì ngăn cản sau lưng. Minh Thụy kéo Thượng Quan Lưu chạy, cũng phải cảm ơn vì hắn chưa từng bỏ dở việc luyện võ rèn sức nên hắn mới có thể kéo Thượng Quan Lưu chạy tới bây giờ.

Thượng Quan Lưu thở hổn hển nói:

- Khụ khụ, ta không chịu nổi, ta hết chạy nổi rồi.

Trước Tiếp