Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Uông Uý biết thê tử không nói thật, những gia đình quyền quý như họ cần suy xét quá nhiều điều. Vô số gông xiềng khiến họ không được tự do, nương tử lấy y thành ra cũng phải đeo gông xiềng trên lưng cùng y. Y nói với giọng đau lòng:
- Ta cùng nàng về nhà mẹ thăm cha mẹ nhé?
Trong mắt Ngọc Lộ ánh lên niềm vui, sau đó mới chợt nhận ra:
- Chàng vừa mới nhậm chức ở Công Bộ, mấy ngày nay chàng vẫn luôn bận rộn, không dễ gì có được một ngày nghỉ, thôi đi chàng ạ.
- Không sao. Ta không mệt mà, ăn cơm chiều xong chúng ta về nhé.
Ngọc Lộ chỉ muốn về nhà, nàng ấy vui vẻ đứng dậy đi thay đồ. Bụng của nàng ấy đã to, sợ nhà chồng sẽ lo lắng, nên lâu rồi nàng ấy không về nhà mẹ đẻ, hầy! Ai bảo Uông gia quá trân trọng đứa con của nàng ấy chứ, cứ lo lắng xảy ra chuyện ngoài ý muốn mãi.
Đôi vợ chồng son Ngọc Lộ trở về, mà còn về rất đột ngột. Trúc Lan không khỏi suy nghĩ miên man, chắc chắn là Ngọc Lộ muốn về nhà mẹ đẻ chơi mà thôi, chứ không phải bị chọc tức, lúc này cô mới yên lòng.
Chu lão đại không ở nhà, khoảng thời gian qua vẫn luôn sống ở thôn trang. Lý thị biết con gái về thì vui vẻ lắm, thị cười tủm tỉm:
- Hôm nay con không về thì hai ngày nữa mẹ cũng sẽ đi thăm con, giờ con về rồi vậy mẹ không cần đi nữa. Vừa hay có thể mang những thứ mẹ chuẩn bị gửi cho con về luôn.
Bởi vì Ngọc Lộ mang thai, nên khó tránh khỏi việc cảm xúc bị ảnh hưởng:
- Mẹ, bây giờ mẹ có cháu trai cả nên mẹ không cần con gái nữa rồi!
Lý thị nghe vậy, mắng: - Linh tinh!
Ngọc Lộ kéo tay mẹ, nói:
- Mẹ ơi, hai ngày nữa mẹ vẫn đến thăm con nhé!
Trúc Lan lên tiếng:
- Bà nội quyết định, mấy ngày nữa mẹ con sẽ đến thăm con.
Con bé Ngọc Lộ này đang nhớ nhà, cho dù Uông gia có đối xử với con bé tốt đến nhường nào cũng không bằng nhà mình được.
Lý thị chọc vào trán con gái, nói:
- Bao nhiêu tuổi rồi, còn tị nạnh với cháu trai của con nữa. Được rồi, mẹ đi thăm con.
Lúc này mặt mày Ngọc Lộ mới hớn hở lại:
- Con bao nhiêu tuổi thì con vẫn là con gái của mẹ thôi.
Lý thị cũng xót con gái, bằng không thị đã không ra sức đưa đủ thứ đồ tốt đến cho con gái rồi. Chẳng qua thị không tiện đến Uông gia thường xuyên thôi.
Triệu thị thấy cảnh tượng này, không khỏi nhớ con gái mình. Thư của con gái đã đến, con rể vừa mới nhậm chức, con gái và cháu ngoại đều rất khỏe, nhưng chưa nhìn thấy tận mắt thì thị vẫn còn lo lắng khôn nguôi. Đáng tiếc thị có nhớ con gái cũng không thể làm gì được, phải chờ tới mùa thu tướng công mới gom đủ một kỳ nghỉ.
Khoảng một khắc sau, Lý thị và con gái trở về Đại phòng. Về đến Đại phòng, Nhiễm Uyển và Lưu Giai xúm lại ngồi quanh Ngọc Lộ. Nhiễm Uyển quan tâm hỏi han:
- Buổi tối chân có bị chuột rút không?
Ngọc Lộ lắc đầu, nói:
- Chân chỉ hơi sưng lên chứ không hề bị chuột rút.
Nhiễm Uyển: - Thế thì tốt rồi.
Ngọc Lộ cười nói:
- Cái bụng này của muội được nâng niu lắm đấy nhé, vài ngày là phải bắt mạch một lần. Đại tẩu không cần lo lắng đâu nè.
Nhiễm Uyển nghe xong rất thương Ngọc Lộ. Uông gia càng nâng niu cái bụng của Ngọc Lộ thì áp lực của Ngọc Lộ cũng càng lớn, nàng ta nói:
- Con trai hay con gái chẳng khác gì nhau, muội xem tẩu cũng là đơm hoa trước rồi mới kết quả nên muội đừng gấp.
Mối quan hệ giữa Ngọc Lộ và tẩu tẩu khá tốt, nàng ấy biết Đại tẩu thương mình:
- Muội hiểu mà tẩu.
Lưu Giai thì không thân bằng, nàng ta gả đến đây sau khi Ngọc Lộ xuất giá, những lời quan tâm Đại tẩu đều nói cả rồi, nhất thời nàng ta không biết nên nói gì. Ngọc Lộ để ý thấy, bèn hỏi:
- Nhị tẩu cứ nhìn bụng muội nãy giờ, muốn chạm vào không?
Lưu Giai đỏ mặt, thái gia gia đang trông đứa trẻ đến càng sớm càng tốt:
- Có được không?
Ngọc Lộ cười đáp: - Đương nhiên là được.
Lưu Giai cảm nhận được đứa trẻ động đậy, Ngọc Lộ nói:
- Nó rất thích Nhị cữu mẫu đó!
Lưu Giai: - Tẩu cũng thích nó nữa.
Hoài Châu
Xương Trung đang làm bài tập Ngô Minh ca ca giao cho hắn, nghe thấy tiếng mưa bên ngoài cửa sổ bèn ngẩng đầu nói:
- Tới Hoài Châu được mấy ngày rồi, mà mưa mãi không ngớt.
Thận Hành: - Công tử muốn đi ra ngoài sao?
Quả thật Xương Trung muốn đi dạo một chút, từ hồi đến Hoài Châu, Ngô Minh ca ca giao cho hắn rất nhiều bài tập, buổi tối Ngô Minh ca ca còn kiểm tra hắn. Ngô Minh ca ca bận rộn muốn chết mà còn phải bảo ban hắn, hắn không tập trung là rất có lỗi với Ngô Minh ca ca. Hắn lắc đầu dằn suy nghĩ đi ra ngoài chơi xuống.
Thận Hành không nói gì nữa, y biết Ngô đại nhân cố tình giao nhiều bài tập âu cũng là vì không muốn công tử đi lung tung. Mấy ngày nay Ngô đại nhân bận, Ngô đại nhân định bụng chờ hết bận sẽ đích thân dẫn công tử đi ra ngoài chứ không phải để công tử một mình lang thang khắp nơi.
Xương Trung cúi đầu, hắn hơi nhớ nhà. Hắn bỗng nhiên nói:
- Không biết tỷ tỷ sao rồi.
Thận Hành: - Tần vương điện hạ sẽ chăm sóc Vương thị thật chu đáo ạ.
Xương Trung ngẫm lại cũng phải, giọng điệu có phần ỉu xìu:
- Ta hơi nhớ cha mẹ ta.
Thận Hành tính thời gian, đúng là đã đi khá lâu rồi.
Xương Trung ngó Lư Gia Thanh đang đứng trông chừng bên cạnh, hỏi:
- Ta chưa từng nghe ngươi nhắc đến người nhà của ngươi, ngươi có còn nhớ họ không?
Lưu Gia Thanh sửng sốt, mím môi lắc đầu: - Không nhớ rõ nữa.
Xương Trung nói thầm trong bụng “lừa đảo", nếu không nhớ rõ thì đã không có phản ứng thái quá như vậy rồi. Hắn phát hiện ra Lư Gia Thanh biết chữ trước đó, lúc hắn đọc sách, Lư Gia Thanh sẽ dỏng tai lắng nghe, Lư Gia Thanh cho rằng bản thân giấu giếm rất tốt nhưng Ngô Minh ca ca cũng kịp nhận ra.
Thôn Chu gia
Khương Mâu về thôn Chu gia mấy ngày, nàng ấy đến Đổng gia trước, cho dù Đổng gia toan tính cỡ nào, mẹ chồng còn chưa cắt đứt quan hệ thì nàng ấy vẫn phải đến Đổng gia. Sau đó nàng ấy mới đi thăm mấy người bá bá ruột, cuối cùng là tới chào Lý gia. Quay về thôn Chu gia, nàng ấy không hề rảnh rỗi. Nào là trưởng bối dòng họ Chu thị, nàng là mấy nàng dâu trẻ tới gặp nàng ấy,... người tới nhà chơi không ngớt.
Khương Mâu bận suốt nhiều ngày, cuối cùng hôm nay nàng ấy cũng có thể thả lỏng và yên tĩnh đọc sách. Nào ngờ một lúc sau Nhị bá mẫu lại đến:
- Nhị bá mẫu, đường muội!
Lý thị cười nói: - Chuyện là đường muội của con sắp thành thân rồi, gả cho nhà này coi như nhà mình trèo cao cho nên bá mẫu mới dẫn đường muội tới chỗ con để học lễ nghĩa.
Khương Mâu nghĩ thầm trong bụng, cũng còn biết trèo cao cơ đấy. Vì sao Khương Lệ có thể vào nhà tri huyện đại nhân, nhờ cha nàng ấy cả đấy. Khương Mâu nhìn thấu tính toán của tri huyện đại nhân rồi, thế nhưng Khương Lệ hoàn toàn không nghĩ như vậy. Ả thật sự tượng bản thân xuất sắc lắm mới được xin cưới.
Khương Mâu cười nói:
- Bà tử theo con về nhà chồng sành sỏi mọi thứ, để con nhờ bà tử bảo ban đường muội nhé.
Lý thị muốn Khương Mâu tự tay chỉ dạy hơn, nhưng nhớ ra bản thân vẫn còn chuyện khác cần nhờ vả nên nhịn sự khó chịu trong lòng xuống:
- Bà tử theo con về nhà chồng chắc chắn rất giỏi, Nhị bá mẫu cảm ơn con trước.
Khương Mâu nói: - Đương nhiên là giỏi rồi ạ, là bà tử quản gia bà ngoại tìm cho con mà.
Còn là bà tử từ trong cung ra, chuyện này thì nàng ấy không nói.
Lý thị hết khó chịu ngay, bà ta nào dám khó chịu nữa. Ánh mắt láo liên, nói tiếp:
- Khương Lệ sắp gả vào nhà tri huyện đại nhân, nhà ta lại chẳng có thứ của hồi môn gì tốt. Không biết có bị người ta coi thường không nữa!
Khương Mâu mân mê tua rua trên tay, biết ngay. Nàng ấy im lặng một lúc mới nói:
- Sao có thể như thế được, tranh vẽ của cha con rất khó mua đấy. Cha con nói lần trước trở về có để tranh lại cho mấy bá bá, Khương Lệ xuất giá có thể lấy tranh làm của hồi môn. Chắc chắn sẽ được đánh giá cao!
Lý thị xấu hổ. Ngoại trừ Đại phòng, mấy phòng khác của Khương gia mang tranh đi bán hết rồi. Bây giờ có người ra giá rất cao để mua bức tranh trong tay Đại phòng khiến bọn họ hối hận muốn chết. Vả lại cho dù còn giữ lại, bà ta cũng sẽ không cho con gái làm của hồi môn. Phải để lại cho con trai chứ!
Khương Mâu âm thầm cảm thán, Khương gia càng ngày càng tham, ngoại trừ Đại bá vẫn còn tỉnh táo, các phòng khác đều trở nên rất nóng nảy. Bọn họ không biết được rằng, cha sẽ không cho Khương gia thêm bất kỳ thứ gì. Nghĩ vậy, nàng ấy khẽ cong khoé môi.