Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mới đó mà đã năm ngày trôi qua, Trúc Lan mời Diêu Dao ngồi. Nói:
- Mau ngồi xuống đây, để ta xem hai đứa song sinh nào.
Bởi vì mối quan hệ với Vinh Dụ Đãng nên không có chuyện gì quan trọng Diêu Dao cũng ít khi đến Chu phủ, thị không muốn khiến ông cụ mất vui.
Diêu Dao đẩy phía sau lưng hai đứa con gái song sinh, cười nói:
- Ở nhà hai nha đầu này còn luôn miệng nói nhớ phu nhân đấy, vậy mà tới đây lại xấu hổ.
Trúc Lan ôm lấy hai đứa song sinh, thích lắm. Cô hôn từng đứa, nói:
- Hai đứa trẻ này càng lớn càng dễ phân biệt.
- Vâng, đứa lớn giống con, đứa nhỏ thì giống cha bọn chúng ạ.
Trúc Lan nựng đủ bèn nói với Diêu Dao:
- Mấy ngày trước ông cụ còn đòi đưa mấy đứa trẻ tới mãi thôi, ta bảo Thanh Tuyết đưa hai đứa nó qua thăm ông cụ được không?
Hiển nhiên Diêu Dao rất bằng lòng: - Vâng ạ.
Hai đứa trẻ đi rồi, Trúc Lan mới hỏi:
- Có việc gì sao?
Diêu Dao gật đầu, nói:
- Hai nha đầu này tới tuổi học chữ rồi ạ, con tính mời tiên sinh cho chúng. Phu nhân cũng biết là con rất ít ra khỏi phủ, cho nên con mới mặt dày mò tới chỗ phu nhân mong phu nhân giới thiệu tiên sinh dùm con.
Thật ra thị thích tiên sinh của Chu phủ hơn, hoặc là đưa con gái đến Chu phủ, nếu có thể được lão phu nhân bảo ban thì hay biết mấy, tiếc rằng cho dù da mặt của thị có dày cỡ nào cũng không dám nói. Bởi, mấy năm qua Chu phủ đã giúp Hầu phủ quá nhiều.
Trúc Lan còn tưởng chuyện gì, cô rất có kinh nghiệm trong chuyện mời thầy, tiên sinh trong nhà là do một tay cô tìm cả đấy, trong lòng cô đã nghĩ ra nên chọn ai rồi.
Trúc Lan trầm ngâm, nói:
- Ngày mai ta sẽ mời tiên sinh tới phủ, con tới đây xem thử thấy hợp thì giữ họ lại. Không hợp cứ bảo ta tìm người khác cho con.
Diêu Dao ngượng ngùng, nói:
- Mấy năm nay cứ làm phiền phu nhân hoài.
Trúc Lan xua tay, nói: - Phiền gì đâu chứ!
Đây chỉ là mấy chuyện vặt vãnh, vợ chồng Vinh Ân Khanh cũng không phải hạng người có lòng tham không đáy.
*
Thôn Lý gia
Đoàn người Thái tử rời thôn, Minh Thuỵ ngồi trong xe ngựa còn nghe được tiếng đám trẻ đọc Tam Tự Kinh, hắn đẩy cửa sổ xe ra ngoái đầu nhìn lại phía sau, gần như trẻ con trong thôn đều đến và đọc Tam Tự Kinh để tiễn hắn.
Minh Thuỵ hơi nhói trong lòng, bèn duỗi tay ra vẫy vẫy. Vỏn vẹn mấy ngày, hắn và bọn trẻ cùng nhau tiến bộ, bọn trẻ biết chữ, còn hắn thì phát triển tư duy. Thượng Quan Lưu không ngồi xe ngựa của mình, y ngồi ké xe ngựa của Minh Thuỵ:
- Cảm động rồi hả?
Minh Thuỵ: - Ừ, chúng ta nghĩ rằng chỉ là chuyện nhỏ không đáng gì cả nhưng có lẽ lại là chuyện lớn có thể thay đổi vận mệnh của những đứa trẻ đó.
Thượng Quan Lưu gật đầu:
- Đúng vậy, ta mãi mãi cũng sẽ không quên ánh mắt của chúng khi biết tên mình được viết thế nào.
Cảm xúc của y đong đầy, y được sinh ra ở Thượng Quan gia, từ lúc sinh ra phải gánh vác trách nhiệm, đọc sách biết chữ là giáo dục bắt buộc. Trong thiên hạ này có biết bao nhiêu đứa trẻ, không phải là chúng không có năng khiếu học hành, mà là vừa mới chào đời đã không có cơ hội đó, đến tên của mình còn chẳng biết viết thì nói gì tới biết chữ cơ chứ.
Bên trong xe ngựa của Thái tử, Tề vương nghe thấy tiếng Tam Tự Kinh liền nhì Thái tử. Mấy ngày qua hắn không có chuyện gì làm bèn đi nghe Chu Minh Thuỵ dạy học, Chu Minh Thuỵ không hề làm bộ, hết lòng hết dạ dạy bọn trẻ học chữ và tính toán, chỉ hướng dẫn những chữ thông dụng nhất. Lúc không dạy học, Chu Minh Thuỵ sẽ kể cho bọn trẻ nghe những hiểu biết trên chặng đường đã qua để bọn trẻ biết bên ngoài thay đổi thế nào. Chu Minh Thuỵ cũng rất kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của bọn trẻ. Chẹp, Chu gia thật sự rất giỏi dạy con.
Thái tử vô cùng cảm động, thân phận quyết định toàn bộ suy nghĩ và tầm nhìn của cậu ta phải là cái nhìn đại cục. Cậu ta thấy tượng hiện trạng đất nước từ đám trẻ, nhà nghèo khó lòng sản sinh ra những con người cao quý!
Cả nước có bao nhiêu người không biết chữ… Không, phải nói rằng cả nước được bao nhiêu người biết chữ chứ?
Thái tử lâm vào trầm tư. Bây giờ sách tuyên truyền hàng tháng của triều đình luôn có một vài chữ viết đơn giản, tiểu thúc thúc nói là để tạo cơ hội cho những người muốn biết chữ được biết chữ. Tuy sách tuyên truyền mỗi tháng chỉ có mấy chữ, nhưng theo thời gian cộng lại sẽ thành rất nhiều. Tiểu thúc thúc nói mặc dù kết quả chậm chạp, song không làm thì không có chút kết quả nào luôn.
Thái tử ngẫm lại lúc Chu thượng thư bảo ban cậu ta, đã từng nhắc đến một vài bất lợi ở các châu thành. Sực nhớ ra Chu thượng thư có nói về giáo dục, trong lòng cậu ta nặng trĩu. Cậu ta nhìn ra bên ngoài xe ngựa, cảm thấy đoạn đường vẫn còn rất xa.
*
Kỳ Châu
Xương Liêm đứng cạnh cửa sổ, sốt ruột chau mày nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Bên ngoài là cuồng phong bão táp, trong sân có rất nhiều nhánh cây bị gãy, những hạt mưa to cỡ hạt đậu hỗn loạn trong gió, đập vào lớp kính tạo thành âm thanh “lộp độp" khiến người nghe lo lắng không biết chúng có đập vỡ cửa kính hay không.
Đổng thị bế con trai, bồn chồn nói:
- Tới Kỳ Châu cũng được mấy năm rồi, mà đây là lần đầu tiên thấy gió lớn như vậy đấy.
Đèn lồng treo ngoài cửa chẳng biết đã bị thổi đi đến phương trời nào tự bao giờ rồi. Đổng thị nghe tiếng gió thét gào, ánh mắt không khỏi ngước lên nhìn mái nhà. Xương Liêm vỗ vai thê tử trấn an, rồi ôm con trai vào lòng. Nhóc con đang sợ. Không riêng gì nhóc, tôi tớ trong nhà cũng vậy - ai nấy đều sợ hãi tới mức rụng rời.
Gió lốc tới nhanh mà đi cũng nhanh, ở thời cổ đại không có dự báo, bá tánh trong thành không kịp sơ tán, gió lốc cuốn mái ngói đi đập trúng rất nhiều người. Xương Liêm đi ra khỏi phòng, một khoảnh sân xinh xắn giờ còn là mớ hỗn độn. Hoa trồng trong sân xụi lơ, cánh hoa trụi lủi, chậu hoa ngã ngang, may mắn trong phủ chỉ có hai đầy tớ bị xây xát nhẹ mà thôi.
Đổng thị vẫn còn sợ hãi trong lòng, vỗ ngực: - Hú hồn.
Xương Liêm nói: - Ta đến nha môn xem thử thế nào.
Đổng thi lo lắng nói: - Chàng nhớ cẩn thận nha.
Xương Liêm gật đầu:
- Nàng cũng về phòng đi, bây giờ còn đang mưa đừng để bị lạnh.
- Vâng.
Xương Liêm ngồi xe ngựa đến nha môn, quan sát hiện trạng trên đường, thấy tình hình trong thành không đến nỗi nào, hắn lo lắng cho những thôn làng lân cận hơn.
*
Kinh Thành
Hộ Bộ, Khâu Duyên nhìn ra bên ngoài cửa sổ:
- Nhiệt độ không khí năm nay thấp hơn thời điểm này năm ngoái nhiều.
Chu Thư Nhân: - Ừ.
Khâu Duyên: - Ngài nghĩ xem năm nay… phèo phèo, ta đang nghĩ cái gì vậy trời. Năm nay chắc chắn là một năm mưa thuận gió hoà.
Chu Thư Nhân không lạc quan được như Khâu Duyên, anh nhớ rõ trong lịch sử từng có thời kỳ tiểu băng hà:
- Ngài tới chắc không phải chỉ để thảo luận thời tiết với ta đâu đúng không?
Hiển nhiên Khâu Duyên không tới để nói chuyện thời tiết, bèn nói:
- Tháng này Hoàng thượng đã xây bốn cái nhà kính rồi, ta xem sổ sách thấy mới chi bạc ra cho hai cái nhà kính nữa.
Chu Thư Nhân: - Ngài muốn biết cái gì?
Khâu Duyên muốn biết những nhà kính đó dùng để làm gì. Hộ Bộ chi rất nhiều bạc cho số nhà kính đó, đủ thấy một nhà kính có quy mô cỡ nào.
Chu Thư Nhân biết, nhà kính là Thái Thượng Hoàng yêu cầu. Nhà kính dùng để gieo trồng những hạt giống tốt, hiện tại Thái Thượng Hoàng một lòng một dạ nghiên cứu cây nông nghiệp.
Khâu Duyên không hề tò mò, mà là xót một khoản chi kếch xù. Bèn nói:
- Ta hơi nhót ruột thôi!
Chu Thư Nhân không tiếc chút nào, nói:
- Ngài đừng hỏi nữa, chờ một thời gian sau sẽ rõ thôi.
Khâu Duyên nghe vậy, Thượng thư đại nhân ki bo nhất Hộ Bộ không cảm thấy tiếc tức rằng đây là chuyện tốt.
*
Uông gia
Bụng của Ngọc Lộ đã rất to rồi, chờ thêm một khoảng thời gian nữa là đứa bé sẽ chào đời. Ngọc Lộ muốn về nhà mẹ ở vài ngày, rồi lại không biết nên mở lời thế nào. Gia đình quyền quý cũng không hay ho gì, phải suy xét quá nhiều. Sau khi Ngọc Sương tỷ tỷ thành thân có thể về nhà mẹ đẻ ở tạm bất cứ lúc nào, mà nàng ấy không thể. Nàng ấy mà về nhà mẹ đẻ mấy ngày thì không biết người ta sẽ đồn đãi kiểu gì, phải chăng bị Uông gia chọc tức… Có quá nhiều người ghen ghét Chu gia, ước gì Chu gia thị phi càng nhiều càng tốt.
Ngọc Lộ buồn bực thở dài. Trước kia Ngọc Sương tỷ tỷ ở Kinh Thành còn thường xuyên đến thăm nàng ấy, bây giờ bên cạnh nàng ấy chẳng có lấy một người để trò chuyện, Uông Hoa thì thôi, nàng ấy thà ở một mình thì hơn.
Uông Uý vừa bước vào đã thấy nương tử thở dài, bèn hỏi:
- Nàng không vui sao?
Ngọc Lộ lắc đầu:
- Thiếp hơi nhớ Đại tỷ thôi, không biết Đại tỷ ở Chương Châu có ổn hết không.