Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Uông Cự suy nghĩ rồi lại hạ thấp giọng nói:
- Cha ta cũng tính chia của, cáo lão là cho ra ở riêng hết luôn. Cha ta sợ Nhị phòng và Tam phòng làm ảnh hưởng đến ta.
Nhị phòng huyên náo một trận làm ông cụ hạ quyết tâm hơn, cha đã cho ông ấy xem danh sách chia của do chính mình viết.
Chu Thư Nhân nói: - Cáo lão cũng tốt, ông cụ còn khỏe mạnh, cáo lão không cần ngày ngày lo toan, ông cụ có thể sống lâu trăm tuổi.
Uông Cự cười nói:
- Đúng vậy, cha ta bảo là muốn nhìn thấy con của Uông Uý trưởng thành!
Chu Thư Nhân vỗ vai Uông Cự, nói:
- Ông cụ đã dàn xếp xong hết đường đi của ngài rồi.
Cấp bậc của Uông Cự đủ cao, lại có nền móng vững chắc ở Kinh Thành rồi nhưng ông cụ mà không lùi lại thì Uông Cự chỉ có thể tự đua bơi. Ông cụ cáo lão, Hoàng thượng niệm tình ông cụ là người biết điều, cộng thêm các mối quan hệ và nền móng ông cụ truyền lại, đường đi của Uông Cự sẽ bằng phẳng hơn bao giờ hết. Chà, hâm mộ chết mất!
Đúng là không cần biết ở thời đại nào, “cha ai mạnh hơn thì đứa đó đúng" không thể sai được. Cổ đại lại càng tiêu biểu hơn nữa, không những so xem cha ai mạnh hơn mà còn so cả ông nội và mười tám đời tổ tông nhà ai mạnh hơn.
*
Thôn Lý gia
Minh Thuỵ và Thượng Quan Lưu không ăn cơm ở Triệu gia, cả hai quay lại nhà của lý trưởng để dùng bữa sáng. Ăn sáng xong, Tề vương bèn nói:
- Hôm qua mưa to đã phá huỷ con đường lên núi rồi, cho nên chúng ta phải nán lại thôn Lý gia thêm vài ngày nữa.
Tề vương day day giữa trán, cho dù có sửa đường rồi thì hắn cũng không dám để Thái tử đi. Đường núi vốn không dễ đi, lại vừa mới có mưa to. Hắn không dám lấy an toàn của Thái tử ra đặt cược.
Ôn Hú nghe xong lập tức biến sắc. Tối qua hắn ta ở nhà lý trưởng, phòng tốt đương nhiên là nhường cho Thái từ và Tề vương, hắn ta cũng được phân cho một căn phòng không đến nỗi nào, nhưng hắn ta vẫn ngủ không ngon. Lại còn phải ở nơi quỷ quái này thêm vài ngày nữa, xui thật!
Thái tử muốn vào trong thôn đi dạo, hôm qua trời mưa chưa kịp tham quan, bây giờ không thể đi được, cậu ta bèn chạy đến nhà các thôn dân. Minh Thuỵ không đi theo, đám người Ôn Hú thì muốn đi theo như điên ấy.
Tề vương tương đối quan tâm Chu Minh Thuỵ, bởi Vinh Minh Đằng rất che chở trưởng nam của hắn, vả lại ấn tượng của hắn đối với con trai Chu gia không tệ, bèn ân cần hỏi han:
- Có việc gì sao?
Minh Thuỵ gật đầu, nói:
- Dạ bẩm vương gia, học trò không không mang theo nhiều giấy, muốn hỏi vương gia có thể cho học trò mượn ít giấy được không, đợi chừng nào có thể mua được học trò sẽ trả lại cho vương gia.
Tề vương hỏi thuộc hạ, biết có giấy bút thì vung tay lên nói:
- Cho ngươi hết đấy, khỏi trả. Nhưng mà ngươi phải nói cho bổn vương biết ngươi muốn giấy để làm gì?
Minh Thuỵ không giấu giếm, thưa:
- Hộ nhà nông mà học trò ở nhờ có một đứa trẻ muốn học chữ, chúng ta phải nán lại thôn, học trò muốn dạy nó nhận biết vài con chữ, cho nên đang tính chép lại Thiên Tự Văn và Tam Tự Kinh ạ.
Sách rất quý giá, cả thôn không có mấy người biết chữ, cho dù có biết cũng không biết bao nhiêu con chữ, chỉ có nhà lý trưởng trong thôn mới sở hữu được mấy quyển sách thôi.
Tề vương không khỏi cảm thán Chu gia biết cách dạy trẻ, trong số những công tử nhà quyền quý đi cùng, đừng nói là dạy cho bọn trẻ nhà nông biết chữ, còn đang ước gì có thể né được nhà nông kia kìa. Tối qua hắn nghe rất nhiều báo cáo về biểu hiện của công tử các nhà, bèn nói:
- Ngươi rất tuyệt vời.
Minh Thuỵ mỉm cười nhận giấy, vừa đi ra ngoài thì thấy Thượng Quan Lưu đang chờ hắn:
- Ta tưởng huynh đã đi tham quan cùng Thái tử rồi.
- Ta tò mò không biết huynh muốn làm gì hơn.
Minh Thuỵ nói ra chuyện chuẩn bị làm, hỏi:
- Huynh muốn làm cùng không?
Thượng Quan Lưu trố mắt, theo như tính cách của y, không chê điều kiện ở nơi dừng chân, nhưng cũng sẽ không tiếp xúc quá nhiều với các hộ làm nông. Y có thể cảm nhận được Chu Minh Thuỵ không làm cho Thái tử xem, Chu Minh Thuỵ thật sự muốn dạy bọn trẻ học chữ.
Minh Thuỵ nói tiếp:
- Ông nội của ta bảo rằng tri thức sẽ mở mang đầu óc và cho người ta biết được lẽ phải, ta không thể dạy bọn trẻ được nhiều nhưng lại muốn giúp bọn trẻ biết được càng nhiều chữ càng tốt để không bị lừa.
Thượng Quan Lưu: - Hay, ta cũng phụ huynh.
Minh Thuỵ nói với đám trẻ Triệu gia là sẽ dạy cho bọn chúng học chữ, Triệu Bách thấp thỏm hỏi:
- Con có thể bảo những đứa trẻ khác đến cùng không ạ?
Minh Thuỵ cười đáp: - Đương nhiên là được.
Hắn rất vui mừng vì bọn trẻ thích học, ông nội từng nói không biết chữ không đáng sợ, có thể từ từ học, đáng sợ nhất là có suy nghĩ không muốn học.
*
Chương Châu
Ngọc Sương giám sát nha hoàn lần lượt dọn xong từng món đồ mang đến, cuối cùng cũng giống cái nhà. Cái hay của huyện thành nhỏ là quan hệ ở địa phương không quá phức tạp, tri huyện là chức quan lớn nhất ở nha môn huyện, Ngọc Sương không cần gấp gáp gặp gỡ người nào, nàng ấy có thể một lòng thu xếp trong nhà.
Ngọc Sương bế con trai, hỏi:
- Con à, đây là nhà của chúng ta đấy. Con thấy thích không?
Triệu Nguyên vỗ bàn tay béo, tưởng mẹ đang chơi với nó: - A!
A lên một tiếng rồi cười khanh khách.
Ngọc Sương hôn mặt con trai, thấy tướng công về, người đầy bụi bẩn, bèn hỏi:
- Chàng đi đâu vậy?
Lưu Phong muốn thay quần áo, bộ quần áo trên người y bẩn lắm:
- Ta cưỡi ngựa đi vòng vòng mấy thôn gần đây.
- Tình hình thế nào?
Lưu Phong lắc đầu, nói:
- Đất đai không màu mỡ, bá tánh nộp thuế canh tác một năm là chẳng còn lại bao nhiêu. Cuộc sống tương đối khó khăn.
Y đi vài thôn, tình hình không khác gì nhau. Quần áo vá đi vá lại nhiều lần, rất ít ai mặc quần áo lành lặn. Bây giờ còn nhiều rau dại, không ít phụ nữ và trẻ em lên núi và ra đồng hái rau dại. Cả người lớn hay con nít đều trông khá nhếch nhác. Ngoài ra còn có trồng trọt nhưng nhiều thôn không có trâu, toàn xới đất trồng trọt bằng sức người.
Ngọc Sương chờ tướng công thay quần áo ra, hỏi:
- Vậy phải làm sao bây giờ?
Lưu Phong: - Mấy ngày sắp tới ta phải tìm một vài lão nông có kinh nghiệm để hỏi thăm mới được.
Đừng mong y hiểu công việc đồng áng, đồng ruộng trong nhà đều có người khác chăm sóc, y phải nghĩ ra cách khác, đây là chuyện bắt buộc.
*
Kinh Thành
Ngọc Kiều uống thuốc an thần, ngủ một giấc dậy hôm nay đã bình thường lại. Trúc Lan xem Ngọc Kiều không ngừng khiêu chiến giới hạn của Ngọc Nghi, suy đoán bao lâu Ngọc Kiều sẽ bị tẩn cho một trận. Trẻ con hay thích thử thách giới hạn, Ngọc Kiều đang điên cuồng thử thách bên bờ vực thẳm.
Ngọc Nghi cúi đầu nhìn thuốc nhuộm dính trên váy, chiếc váy nàng ấy thích nhất đã bị phá hỏng. Lúc này Ngọc Kiều mời thấy sợ, nói:
- Tỷ tỷ, muội sai rồi ạ. Muội không có cố ý!
- Không có cố ý? Cố ý thì có!
Ngọc Kiều nuốt nước bọt, đáp:
- Không đúng, lúc nãy muội thật sự không có cố ý.
Ngọc Nghi tươi cười vẫy tay, nói:
- Muội lại đây, tỷ không giận đâu.
Ngọc Kiều: “...”
Gạt ai vậy? Con bé nhanh chân trốn ra sau lưng bà nội, co rúc đằng sau bà nội có chết cũng không chịu ra.
Ngọc Nghi: - Tỷ rất thích câu nói này, tránh được một lúc chứ không tránh được cả đời. Ngọc Kiều, muội thấy thế nào?
Ngọc Điệp đang cắn hạt dưa, hôm nay có trò hay rồi, nàng ấy đợi bấy lâu nay, chỉ chờ lúc này thôi đấy!
Ngọc Văn cũng rất có tinh thần, ánh mắt khi nhìn Ngọc Kiều là kiểu cười trên nỗi đau khổ của người khác. Ngọc Kiều gan thật, dù sao cũng có quá nhỏ nên chỉ nhớ ăn chứ không nhớ bị đánh.
Trúc Lan ngẩng đầu, nói:
- Hôm nay mặt trời chói quá. Ôi, bà nội sống tới từng tuổi này rất hay buồn ngủ, bà nội về phòng ngủ một lát nhé, tỷ muội các cháu cứ ở chơi đi.
Ngọc Kiều thảng thốt nhìn bà nội, đừng mà, bà nội, bà nội có thật sự là bà nội ruột không vậy?
Nụ cười của Ngọc Nghi chưa từng thay đổi, nói:
- Ngọc Kiều qua đây, tỷ tỷ lau tay cho muội.
Ngọc Kiều lùi lại phía sau một bước, tìm kiếm sự trợ giúp của Tam tỷ và Ngũ tỷ, nào ngờ… Tam tỷ đang đếm vỏ hạt dưa trên dĩa, Ngũ tỷ lập tức ngáp đầy mệt mỏi!
Nha hoàn của Ngọc Kiều muốn che mặt mình lại, sao tiểu thư lại không chịu rút kinh nghiệm gì hết!
Trúc Lan vào phòng nhưng hoàn toàn không ngủ, cô nghe tiếng Ngọc Kiều năn nỉ, bật cười thành tiếng, Ngọc Kiều thật sự không đáng được bênh!